Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 825: Ngẫu nhiên gặp người quen

Chương 824: Ngẫu nhiên gặp người quen

Bóng người này tự nhiên là Sở Hành Vân.

Trong nháy mắt hắn lướt ra khỏi vầng đen kịt, cả người giống như mất trọng tâm, từ trời cao rơi xuống, thời điểm sắp chạm đất, thân thể hắn xoay chuyển, vững vàng đứng trên mặt đất.

Chỉ thấy Sở Hành Vân quan sát tỉ mỉ xung quanh, ánh mắt mờ mịt, sau đó là nghi hoặc cuối cùng là kinh ngạc nồng đậm, gắt gao nhìn chằm chằm thành trì mênh mông phía trước.

-Nơi này là Tôn Võ Thành !?

Một đạo thanh âm run rẩy từ trong miệng Sở Hành Vân phun ra, hắt hít vào một ngụm khí lạnh, tâm tình tuy đã bình phục được phần nào nhưng trong tâm vẫn đang run rẩy.

Tôn Võ Thành cùng Vạn Kiếm Các cách nhau mấy vạn lý dù là Linh Thú phi hành ngày đêm tốc hành cũng phải mất một ngày.

Nhưng mà, Sở Hành Vân tiến vào đường hầm không gian, lại chỉ mất có một khắc, hắn lại có thể từ Vạn Kiếm Các tới Tôn Võ Thành với tốc độ như vậy, quả thực vô cùng đáng sợ, có thể làm người nghe kinh hãi!

-Sau khi tiến vào đường hầm không gian, trong tầm mắt của ta chỉ có bóng tối, không còn vật gì khác, nhưng trong bóng tối vô cùng này lại phảng phất như tồn tại lực lượng nào đó, vô ảnh vô hình, như thực như giả, huyền diệu không thể diễn tả bằng lời.

-Bây giờ nhìn lại , cỗ sức mạnh huyền diệu này hẳn là lực lượng hư không trong truyền thuyết, Thái Hư Phệ Linh không hổ là thần thú vô thượng, dù còn nhỏ nhưng có thể tùy ý khống chế lực lượng hư không, vượt qua vạn dặm trong chớp mắt.

Tâm thần Sở Hành Vân run rẩy không ngớt, lực lượng hư không là một loại sức mạnh đặc thù, vượt ra khỏi ngũ hành, quỷ bí khó dò, không ít cường giả Võ Hoàng tâm huyết suốt đời cũng khôi thể khống chế loại sức mạnh này.

Thế nhưng tu vi Thái Hư Phệ Linh mãng mới chỉ đạt cấp độ Âm Dương, lại có thể khống chế lực lượng hư không, lại mang theo Sở Hành Vân qua lại không gian, an toàn tới Tôn Võ Thành.

Nếu không tự mình trải qua, Sở Hành Vân sẽ tuyệt đối không tin tưởng, trên thế giới này, lại tồn tại Linh thú thần bí như vậy.

-Hả?

Đang lúc này, Sở Hành Vân tựa hồ nhớ ra cái gì đó, lập tức quay đầu nhìn tới, lại phát hiện, cái kia đường hầm hư không đã biến mất rồi, hư không vết nứt cũng không còn tồn tại nữa, cả vùng không gian, trừ hắn ra, lại không có bất luận cái gì hình bóng, liền ngay cả Thái Hư Phệ Linh mãng cũng biến mất không còn tăm tích.

Sở Hành Vân nhíu mày, vừa muốn tìm kiếm, bỗng một cái đầu rắn đen thui cao nửa thước từ ống tay áo hắn chậm rãi chui ra, đầu rắn chỉ to bằng ngón tay cái, nhưng đôi mắt linh động có thần, lập lòe từng đạo ánh sáng u tử.

-Ngươi làm sao lại biến hóa thành hình dạng như vậy?

Sở Hành Vân thật vất vả mới bình phục tinh thần, một màn này lại khiến hắn kinh sắc, nâng Hắc Mãng trong lòng bàn tay

Đầu Hắc Mãng này rất phổ thông, không có tên gọi, nhưng Sở Hành Vân lại cảm nhận được, mình và nó, mơ hồ có ràng buộc nào đó, có thể biết rõ ràng tình huống đối phương.

Từ điểm này có thể phán đoán, đầu Hắc Mãng trước mắt này, chính là Thái Hư Phệ Linh mãng!

Đọc được ý nghĩ của Sở Hành Vân, Thái Hư Phệ Linh mãng vặn vẹo, đầu rắn vung lên, trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, từ trên nhìn xuống tràn ngập ý vị xem thường.

Sở Hành Vân lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười , chăm chú nhìn Thái hư Phệ Linh mãng nói:

-Xem ra ta đoán không sai, bộ tộc Thái Hư Phệ Linh mãng không chỉ có thể nuốt linh mạch, còn có thể khống chế lực lượng hư không, xuyên qua không gian, nhưng thời điểm dịch chuyển, tiêu lao một lượng linh lực cực lớn.

-Thái Hư Phệ Linh mãng vốn lấy Linh Mạch làm thức ăn, bản thân dự trữ linh lực vượt xa võ giả cùng cấp, có thể nói là khủng bố, nhưng Thái Hư Phệ Linh mãng đang trong thời kỳ thơ ấu, tuy có thiên phú nhưng khó có thể dùng linh lực mênh mông như vậy.

Sở Hành Vân vuốt cằm, dần rõ ràng:

-Vượt qua khoảng cách xa như vậy, Linh lực tiêu hao càng lớn, huống chi Thái hư Phệ Linh mãng còn mang theo ta, e là hiện tại nó đã tiêu hao hết linh lực.

Thời điểm Sở Hành Vân nhìn chăm chú Thái hư Phệ Linh mãng, Thái Hư Phệ Linh mãng cũng nhìn lại Sở Hành Vân, thân thể nó suy yếu nhưng tinh thần thì khá ung dung, mắt đối mắt trong chốc lát liều đem mắt rời đi, nhìn về trái phải hai hướng.

-Ngươi tên tiểu tử này…

Thấy hành động của Thái Hư Phệ Linh mãng, Sở Hành Vân dở khóc dở cười.

Thời điểm đi tới Tôn Võ Thành, Sở Hành Vân đã nói với Thái Hư Phệ Linh mãng hắn đi tới Càn Võ hoàng triều có việc xử lý, cần trong thời gian ngắn nhất thần không biết quỷ không hay đến Tôn Võ Thành.

Rất hiển nhiên, Thái Hư Phệ Linh mãng cảm giác được việc này gấp gáp, không tiếc tiêu hao hết hết thảy Linh lực, mạnh mẽ mở ra đường hầm không gian, mang Sở Hành Vân đến đến Tôn Võ Thành.

Nhưng nó lúc này làm vẻ mặt không muốn phản ứng, vặn vẹo thân rắn bé nhỏ, trực tiếp chui vào sâu trong tay áo bào, bắt đầu nhắm mắt điều tức từ đầu đến cuối đều không nhìn Sở Hành Vân một chút.

-Tiểu tử ngạo kiều như vậy, sẽ không phải là một cái mãng xà cái chứ?

Sở Hành Vân thấp giọng trêu ghẹo, bước chân cũng không ngừng, nhanh chóng hướng về Tôn Võ Thành chạy đi.

Lúc này mỗi một bước Sở Hành Vân bước đi, khí tức trên người hắn lại thay đổi một phần, ngay cả mặt mũi cùng thân thể cũng thay đổi, trở thành một tên thanh niên gầy gò, vô cùng tầm thường.

Vào thời khắc này, nếu Lạc Lan cùng sở Hổ bọn họ nhìn thấy khuôn mặt này, chắc chắn sẽ không hề xa lạ gì, nguyên nhân rất đơn giản, đây chính là khuôn mặt vốn có của Sở Hành Vân.

-Sau khi dung mạo mới cùng thân thể hoàn toàn quen thuộc, đột nhiên trở về dáng dấp ban đầu, ngược lại cũng có vài phần không quen.

Sở Hành Vân nhìn một chút hai tay, tự mình nói.

Lần này hắn tới Tôn Võ Thành là để điều tra rõ việc náo loạn, thay đổi dung mạo không thể nghi ngờ chính là biên pháp tốt nhất.

Dù sao, vào giờ phút này Sở Hành Vân không chỉ có thay đổi dung mạo, mà ngay cả vóc người và khí chất, cũng phát sinh thay đổi to lớn, hoàn toàn không thể nhận ra,

Thời điểm suy tư, Sở Hành Vân đã đi khỏi rừng rậm, hắn nhìn hướng Tôn Võ Thành, một đạo bóng người lung lay sắp đổ, không có dấu hiệu nào xuất hiện trong tầm mắt.

Bóng người này di chuyển tốc độ không nhanh, lảo đảo không vững, tưởng chừng bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống. Nhìn kĩ hắn phát hiện ra đây tựa hồ là một cô gái dáng người uyển chuyển, ngũ quan tinh xảo, mơ hồ lộ ra vẻ anh khí.

-Là nàng?

Sở Hành Vân thấy rõ mặt cô gái, vẻ mặt không khỏi sững sờ.

Đối với khuôn mặt tinh xảo này, hắn cũng không xa lạ gì.

Trước đây, Sở Hành Vân đến Càn Võ hoàng triều Thiên Viêm thành, từng nhiều lần nhìn thấy cô gái này, thậm chí cùng nàng kề vai chiến đấu, vượt qua hiểm cảnh đoạt được Tỉnh Thần Thảo.

Nàng, chính là con gái Càn Võ hoàng triều quân vương—— Càn Vũ Tâm.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch