Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 826: Tìm kiếm không ngừng.

Chương 825: Tìm kiếm không ngừng.

Trên người Càn Vũ Tâm, tỏa ra mùi máu tanh gay mũi, từng đạo vết thương ghê tợn đang rỉ máu, ý thức đang mơ hồ.

Nhưng dù vậy, Càn Vũ Tâm vẫn chưa đình chỉ tiến lên, ngược lại, trên mặt nàng càng hiện lên một ý kiên định, vừa chạy nhanh vừa nói:

-Ta nhất định phải sống sót, nhất định phải nói chân tướng với công chúng!

Phốc!

Lời ấy vừa nói ra, nàng liền há miệng, phun ra từng ngụm máu tưới, bên trong những bãi máu này, lại chen lẫn mảnh vỡ nội tạng, vừa ra khỏi miệng, cả gương mặt Càn Vũ Tâm đều trở nên trắng xám, thân thể không còn chút sức lực nào, đột nhiên rơi xuống.

Một luồng đau nói, phát ra toàn thân, để ý thức Càn Vũ Tâm hoàn toàn mơ hồ, hai con mắt cũng biến thành vẩn đục, cảm giác thiên địa xoay tròn, khó có thể thấy rõ sự vật.

Ngày vào lúc này, trong tầm mắt Càn Vũ Tâm mông lung, lại xuất hiện một bóng người.

Thân ảnh kia cũng không cao lớn, thậm chí có thể nói là gầy gò, mặc hác ý, chân đạp kình phong mà đến, tướng mạo hắn thường thường, nhưng trong đôi mắt đen láy lộ ra kiên định, khí chất xuất trần.

-Quả nhiên ta sắp chết, lại sinh ra ảo giác như vậy.

Càn Vũ Tâm nhìn thấy bóng người này, nhưng, nàng vẫn duy trì tư thế nằm sấp, trên gương mặt, mơ hồ lộ ra thái độ nhớ lại.

Tâm tư nàng nhìn lại hai năm trước, đến trong Thiên Viêm thnafh.

Khi đó, nàng vì tôi luyện kiếm thuật của mình, giả nam trang, ở trong một quán rượu, gặp phải một thanh niên gầy gò, kiếm đạo cao thâm của thanh niên này để nàng rung động thật sâu.

Sau đó, Càn Vũ Tâm len theo dõi thanh niên này, khi hai người gặp phải hiểm cảnh, rơi vào trong cổ hồ, trảng qua trọng huyền dị tượng, đồng thời gặp được phúc trong họa, đột phá tu vị, thực lực đại tăng.

Nhưng cuối cùng, chờ khi Càn Vũ Tâm phục hồi lại tinh thần, tên thanh niên kia đã rời đi, không để lại bất kỳ vật gì, một lời nói hay thậm chí đên tên, Càn Vũ Tâm cũng khoongbieest.

Từ khi đó bắt đầu, vẻ mặt tên thanh niên gầy gò này liền khắc sâu vào trong đầu Càn Vũ Tâm, nàng trực tiếp đi tới Vạn Kiếm Các, muốn mượn thế lực của Vạn Kiếm Các, tìm ra thân phận thanh niên này, chỉ tiếc, nàng chỉ là đệ tử ký danh của kiếm chủ, quyền lợi có hạn, không đạt được tin tức gì.

Bất quá, Càn Vũ Tâm cũng không hề từ bỏ, sau khi nàng trở về Tôn Vũ Thành, lấy thân phận công chúa, tra tìm toàn bộ càn võ hoàng triều, nhưng vẫn là như trước, ko tìm thấy tung tishc.

Hai năm trôi qua, thân phân tên thanh niên gầy gò kia, lại xuất hiện trước Càn Vũ Tâm, chân thực như thế, rõ ràng, ngay cả khí tức cương nghị tản mát trên người hắn, cũng tương tự vậy.

Càn Vũ Tâm cảm giác mình sắp chết rồi nên sinh ảo giác, không khỏi nằm im, lẳng lặng chờ đợi tử vong đến.

-Ngươi trúng độc?

Thời khắc này, một âm thanh quen thuộc truyền đến trong tay, để Càn Vũ Tâm giật cả mình, thanh âm này, sau rõ ràng thế, hoàn toàn không giống như ảo giác.

Nàng khinh ngạc mở mắt ra, phát hiện thanh niên gầy gò mình ngày nhớ đêm mong, đã xuất hiện trước mặt mình, rất gần, nàng thậm chí có thể nhìn thấy hình ảnh mình phải chiếu từ con mất màu đen.

Làm cho nàng kinh ngạc hơn chính là, thanh niên này giang hay tay ra, đỡ nhẹ nàng lên, bàn tay kia, mang theo từng tia ấm áp, theo thân thể nàng, truyền đến khắp nơi.

-Cái này tuyệt đối không phải ảo giác!

Trong đầu Càn Vũ Tâm nổ vag, nàng nắm chặt cánh tay Sở Hành Vân, loạn cảm xúc chân thực này, làm cho nàng kích động đến toàn thân run rẩy, trong con ngươi, hiện lên một vệt nước óng ánh.

Càn Vũ Tâm suy nghĩ trong lòng, đương nhiên Sở Hành Vân không biết, hắn liếc nhìn Càn Vũ Tâm một chút, mở miệng nói:

-Ngươi chúng động đã sâu, ảnh hưởng đến linh hải, may là độc tố cũng không mãnh liệt, chỉ cần tĩnh dưỡng chốc lát, là có thể đem độc tố bức hết ra ngoài.

Thanh âm của Sở Hành Vân, để Càn Vũ Tâm nhớ lại, nàng hít một hơi thật sâu, mở miệng ra, thười gian chuẩn bị nói, đột nhiên, có từng đạo xé gió truyền đến phía sau.

-Không được!

Sắc mặt Càn Vũ Tâm kịch biến, nàng quay đầu lại, trong tầm mắt, có bốn đạo lưu ảnh cách đó không xa, đang cấp tốc chạy đến, pha tan trời cao, phát ra từng tiếng cười.

Tốc độ của bọn họ cực nhanh, chỉ chốc lát liền rơi xuống rước Càn Vũ Tâm.

Nhìn chăm chú, bốn người kia đều là đàn ông trung niên, trên người có trọng giáp, tay cầm trường đao, trên lưỡi dao, còn dính một chút máu tươi, nhỏ xuống, phát sinh ra tiếng tí tách đáng sợ.

-Người chúng tán linh hóa, linh hải sẽ trở nên khô canjn, linh lực không ngừng trôi đi, không nghĩ tới ngươi lại có thể kiên trì lâu như vậy, đồng thời còn chạy ra khỏi Tôn Võ thành, thực sự để ta nhìn ngươi với cặp mắt khác xưa!

Một người đan ông nhìn chằm chằm Càn Vũ Tâm, trong mắt không ẩn chứa ý tham lam chút nào.

-Trốn làm sao, không chốn thì làm sao, kết quả cuối cùng chỉ có thể là chết, ngươi cần gì phải lãng phí thời gian?

Mặt khác lại có một người trung niên phụ hóa, quỷ đầu đao giơ lên, sát khí trên người uy nghiêm đáng sợ.

Bốn người này đứng sóng vai nhau, đồng thời bước về phía trước một bước, địa sát khí phun trào, triệt để phong tỏa cả mảnh hư không, không để Càn Vũ Tâm chạy thoát được.

-Đáng ghét!

Càn Vũ Tâm tràn đầy không cam lòng, chỉ thấy nàng đứng dậy, mạnh mẽ vận chuyển linh hải, hai tay mở ra, đem Sở Hành Vân bảo hộ đằng sau.

Thực lực bốn người này cực cao, đều đại đến địa linh tầng chín, đợi lát nữa, khi họ ra tay, ta sẽ dốc toàn lực kéo dài, ngươi nhắm lấy cơ hội này, lập tức rời khỏi tôn võ thành, không nên quay đầu lại.

Càn Vũ Tâm chậm rãi nhìn xuống, quay về phía Sở Hành Vân nói.

Trên thân nàng đã có hóa linh tán, linh hải rung động, linh lực bất ổn, càng vì thương thế trên người, ý thức trở nên mơ hồ, không có các nào điều tra ra cảnh giới chân chính của Sở Hành Vân.

Còn nữa, Sở Hành Vân thay đổi dùng mạo, tự nhiên cũng ẩn náu khí tức, trong mắt người khác, hắn chỉ là một thanh niên phổ thông mà thôi.

-Ngươi muốn yểm hộ ta, để một người ta rời đi?

Nghe được lời Càn Vũ Tâm, Sở Hành Vân sửng sốt, mày hơi nhíu lên, có chút quái dị nhìn nữ tử trước mặt.

Sở Hành Vân đột nhiên chăm chú, khiên cho Càn Vũ Tâm hơi kinh ngạc, khuôn mặt trắng xám tựa hồ hiện lên một vệt hồng, kiên định gật đầu nói:

-Ta tìm ngươi ròng rã hai năm, tuy năng lần này gặp mặt, rất đột nhiên, để ta không có chuẩn bị trước, những đối với ta mà nói, đã rất thỏa mãn.

-LÚc trước, ngươi chỉ điểm ta, cũng cứu tính mạng ta, ngày hôm nay, dù thế nào ta cũng không để ngươi chịu chút tổn thương nào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch