Tiếng nói tràn đầy tình cảm chân thành, một chữ cũng không lọt khỏi tai Sở Hành Vân, hắn chậm rãi nhướng mày, khóe miệng lộ ra nụ cười như có như không.
Hắn bước lên phía trước nhưng Càn Vũ Tâm lại đưa tay ngăn cản:
-Ta biết kiếm thuật của ngươi rất mạnh nhưng tu vi của ngươi kém xa bọn hắn, lấy một địch bốn , phần thắng quá nhỏ, ngươi vẫn là mau chóng rời đi đi.
Thời điểm nói chuyện Càn Vũ Tâm cũng bắt đầu huy động linh lực, kiếm uy liên miên không dứt, trên đỉnh đầu nàng xuất hiện Hàn Kiếm Võ Linh, thân kiếm khẽ run, lập tức tràn ra hàn ý lạnh lẽo.
-Thân thể trọng thương, hóa linh tán đã khuếch tán khắp cơ thể, ngươi bây giờ chỉ như cung giương hết đà mà thôi, lẽ nào ngươi cho rằng ngươi thật sự có thể đánh lại bốn người chúng ta?
Một tên nam tử trung niên cười khẩy, ánh mắt lướt qua Càn Vũ Tâm, cuối cùng nhìn về phía Sở Hành Vân.
Hai con mắt hắn từ từ trở nên âm lãnh, trường đao vung lên, cười gằn nói với Sở Hành Vân:
-Tuy ta không biết ngươi là người phương nào, nhưng ngươi rất xui xẻo, gặp phải ta hôm nay, mạng chó của ngươi liền để lại chỗ này đi.
-Hôm nay, bốn người huynh đệ chúng ta vây ở đây, dù là một con ruồi cũng đừng hòng sống sót rời đi, hiện tại muốn toàn thân trở ra, e là đã quá muộn.
Lại thêm một tên nam tử trung niên cười gằn, trên người đồng dạng tuôn ra sát ý.
Bốn người đối diện lẫn nhau, bất kể là ánh mắt tư thái cùng cử động đều lộ ra tự tin mãnh liệt, đã sớm xem Càn Vũ Tâm cùng Sở Hành Vân như cá trên thớt, tùy ý để bọn hắn xâu xé.
-Ta chỉ có thể chống đỡ một hồi, ngươi tại sao còn chưa đi?
Khóe miệng Càn Vũ Tâm lại chảy ra máu tươi, nhưng nàng không lau đi, mà tràn ngập lo lắng nhìn Sở Hành Vân.
Nhưng mà Sở Hành Vân vẫn không nhúc nhích, tròng mắt nhìn về phía trước, đem bốn người trung niên nam tử nhìn trong mắt.
Thấy Sở Hành Vân không nhúc nhích, cũng không lên tiếng, một tên nam tử cười to:
-Chỉ là Địa Linh tầng bảy, đối mặt với bốn người chúng ta đương nhiên sẽ phát run không cách nào nhúc nhích, nhưng ngươi có thể yên tâm, rất nhanh ta sẽ giải thoát cho ngươi.
-Càn Vũ Tâm ra sức bảo vệ tên nam tử này như vậy hay là trên người hắn có không ít bí mật, nếu giết chết thì không khỏi đáng tiếc, không bằng phế bỏ tu vi của hắn, lại hảo hảo tra hỏi một phen, ngươi thấy thế nào!
-Phế bỏ tu vi, đúng là có chút nhât từ, không bằng đem hai tay hai chân cũng phế bỏ, xem hắn còn có thể mạnh miệng hay không!
Bốn nam tử trung niên lớn tiếng thảo luận, không hề che dấu thanh âm, hung hăng tới cực điểm, lập tức khiến sắc mặt Càn Vũ Tâm trở nên khó coi, trong lòng gấp gáp.
Không giống với mọi người, sắc mặt Sở Hành Vân không thay đổi, chỉ là trong nháy mắt lóe lên vẻ không kiên nhẫn, đọc từng chữ nói:
-Thực lực không cao, khẩu khí lại không nhỏ, thực là một đám người ồn ào.
Lời nói vừa dứt khiến bốn người nam tử trung niên đang nói chuyện im bặt.
Trong nháy mắt, ánh mắt đằng đằng sát khí lạnh lẽo quét tới, khiến cả người Càn Vũ Tâm rùng mình một cái, vừa chuẩn bị đưa tay ngăn cản Sở Hành Vân, nhưng cảm giác một luồng sức mạnh vô hình tuôn ra, ngăn lại hành động của nàng.
-Chết đến nơi rồi còn giám mạnh miệng, tiểu tử này, ta sẽ lấy đầu của ngươi.
Một tên nam tử giống to, trường đao vung lên như gió, khiến cả cánh rừng kình phong cuồng loạn, ánh đao ẩn bên trong cuồng phong, khí thế như muốn đem thân thể Sở Hành Vân xé rách.
Linh lực hùng hậu tràn ra khỏi cơ thể Sở Hành Vân, dung nhập vào hư không, hố đen ánh kiếm tỏa ra, trên thân kiếm lập lòe hồng mang, vô cùng nồng hậu.
Chỉ thấy hắn duỗi hai ngón tay, ung dung đem ánh đao triệt để đánh nứt, nhất thời tên nam tử trung niên cảm giác được một luồng áp lực mạnh mẽ, thân thể lập tức rui về phía sau.
-Hiện tại muốn trốn, có tác dụng sao?
Sở Hành Vân chậm rãi đưa tay, bàn tay đi qua nơi nào, hết thảy kiếm khí cùng linh quang đều bị dập tắt, cỗ khí thế bức người này tất cả hướng nam tử trung niên ép xuống, nhất thời khiến hắn thất thần sững sờ tại chỗ.
-Thủ đoạn thật quỷ dị, chỉ một cái ánh mắt, lời nói liền khiến bọn họ khiếp đảm, luận tu vi hẳn là hắn không cách biệt ta lắm.
Ánh mắt Càn Vũ Tâm chấn động, lại thấy Sở Hành Vân bước lên phía trước.
Oanh!
Sức mạnh kinh khủng chấn đông thiên địa, bốn tên cường giả kia chỉ cảm thấy thân thể trở nên trầm trọng, trong thiên địa tựa hồ có vô cùng vô tận kiếm khí xoay quanh, ẩn chứa khí tức hủy diệt bá đạo.
Bước chân Sở Hành Vân, cũng không có ngừng lại, hắn tiếp tục bước lên, Ma Quang trùng thiên, bao phủ thiên địa, cả một vùng không gian đều bị hắn trấn áp.
-Các ngươi vừa nói, ta chết đến nơi rồi?!
Sở Hành Vân phun ra lời nói cực kỳ bá đạo như Ma Thần giáng lâm, uy nghiêm, tay phải hắn đè xuống, mang theo khí thế như bẻ cành khô, đem bốn người bao phủ lại.
Một tên tuổi trung niên gào thét, lời nói của hắn còn chưa có dứt, trước mắt, một bàn tay to đè xuống, hoàn toàn bao trùm tầm mắt của hắn, ý thức, thậm chí là tâm thần.
Ầm ầm ầm
Ánh đao trên người tên trung niên , tất cả bị dập tắt thành hư vô, chưởng lực bạo phát kinh người, tên kia trực tiếp bị đánh thành phấn vụn, ngã xuống tại chỗ.
Ngoại trừ hắn, ba tên còn lại cũng đồng dạng, chỉ là Địa linh tầng chín, bọn hắn làm sao có thể ngăn cản Sở Hành Vân ra tay, dù là một chưởng tùy ý cũng không thể chống đỡ, từng cái thân thể nổ tung, chết!
Càn Vũ Tâm đứng phía sau Sở Hành Vân, hai mắt mở lớn, mắt thấy toàn bộ quá trình nàng vẫn ngừng thở, chỉ lo tiếng thở dốc sẽ đánh tan bầu không khí tĩnh mịch lúc này.
-Chẳng trách ngươi lại có thể bình tĩnh như thế, thực lực của ngươi, thực mạnh, có thể một chiêu giết chết bốn tên.
Càn Vũ Tâm thấp giọng nói, con ngươi nhìn Sở Hành Vân lóe lên vệt sáng kinh diễm.
Năm đó, tu vị Sở Hành Vân không cao, nhưng đối mặt với một đám cao thủ, có thể chém giết vô địch, mạnh mẽ mở một đường máu.
Mà hiện tại, tu vi cảnh giới, như trước không ngăn được Sở Hành Vân, một chiêu, diệt bốn người, thực lực mạnh mẽ hơn trước, ngay cả Càn Vũ Tâm cũng lực bất tòng tâm.
Sở Hành Vân chậm rãi thu hồi bàn tay, vẻ mặt bình tĩnh, phảng phất chỉ là một việc nhỏ không đáng kể, trên thực tế, đối mặt với hắn xác thực là việc nhỏ không đáng kể.
Hắn xoay người nhìn Càn Vũ Tâm, lại thấy Càn Vũ Tâm lần thứ hai khẩn trương, đôi mắt nhíu lại, nhìn về phía sau, lộ ra sợ hãi mãnh liệt.
-Lại có thêm người truy sát, chỉ là số lượng càng nhiều, ta thậm chí còn cảm nhận được khí tức Càn Ngạo Phong!
Nói đến ba chữ Càn Ngạo Phong, thân thể Càn Vũ Tâm không nhịn được run rẩy, phảng phất như tới sự tình khốc liệt nào đó.
-Càn Ngạo Phong, hắn là người phương nào?
Sở Hành Vân lên tiếng hỏi.
Càn Vũ Tâm thân thể run lên, mím mím môi, run giọng trả lời:
-Càn Ngạo Phong, chính là tổng giáo đầu cấm quân Tôn Võ Thành, vừa nãy bốn người chết đi, chính là thủ hạ dưới trướng Càn Ngạo Phong.
-So với Càn Ngạo Phong, bốn kẻ này tu vi Địa linh tầng chín, quá yếu, căn bản không đáng nhắc tới, Càn Ngạo Phong là Thiên linh cường giả hàng thật giá thật, tu vi đạt tới Thiên Linh tầng ba.
-Nếu chúng ta bị hắn tóm được, tuyệt đối không có cơ hội chạy thoát, chắc chắn sẽ phải chết!