Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 833: Chỉ tay

Chương 832: Chỉ tay

Diệp Trường Không đứng ở giữa đài đấu giá, trên bệ đá trước mặt hắn trôi nổi một cây quyền trượng.

Nói là quyền trượng chẳng bằng nói là một cái Cổ Mộc, thân dài ba thước, toàn thân tỏa ra ánh sáng maù lục, mộc văn tối nghĩa ẩn ẩn, khiến người ta khó mà đoán được lai lịch.

Quỷ dị hơn chính là, thời điểm cây quyền trượng này xuất hiện, cả căn phòng đấu giá liền tràn ngập khí tức tử vong, trên thân nó lan tràn ánh sáng xanh lục, một tia lại một tia, tựa như oan hồn, muốn đem tất cả sức sống đều xóa đi.

-Không hổ là cửu văn vương khí, khí tức thật quỷ dị, tuyệt đối không phải do gỗ cổ làm thành.

Đám người nhìn chằm chằm quyền trượng trên đài đá, âm thanh nghị luận sôi nổi.

Vẻ mặt Diệp Trường Không vô cùng hài hòng trước phản ứng của mọi người, bắt đầu lên tiếng giải thích:

-Vật này là ta cơ duyên xảo hợp có được, không rõ lai lịch, không rõ niên đại, lại càng không biêt xuất xứ từ đâu nhưng sức mạnh của nó, không thể nghi ngờ, một lần vung lên, ánh sáng hóa oan hồn, đoạt đi sự sống, tuyệt đối là chí bảo đứng đầu trong cửu văn vương khí.

Ánh mắt Sở Hành Vân nhìn chằm chằm vào quyền trượng, một lát sau, hắn âm thầm hút một ngụm khí lạnh, âm thầm suy đoán:

-Nếu ta đoán không nhầm vật ấy chính là Oan Hồn Chi Mộc!

Sách cổ nói, người chết, hồn sẽ thoát ly khỏi thân thể, tiến vào luân hồi, bắt đầu một đời mới, mà những oan hồn có oán niệm mãnh liệt, sẽ không cách nào tiến vào luân hồi, chỉ có thể trôi nổi trong thiên địa.

Những hồn phách này không ngừng lơ lửng phiêu bạt, cuối cùng sẽ tới một nơi gọi là U Minh. Tương truyền nơi đó có một gốc cổ thụ sinh trưởng, có tên là Oan Hồn Chi Mộc, không cành không lá, khô héo từ lâu.

Hồn phách đến nơi này thì ngừng lại, ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, dần dần Oan Hồn Chi Mộc bị nhiễm tất cả những âm lãnh thế gian, tà ác, oán hận, tàn nhẫn…

Nếu như một hạt giống đại diện cho sự sống, thì gốc Oan Hồn Chi Mộc lại là đại diện cho cái chết, chỉ có hồn phách mới có thể nghỉ lại, còn sinh linh chớ tới gần.

Lúc trước khi Sở Hành Vân bước chân vào cấp độ Đế cảnh, đối với Oan Hồn Chi Mộc cũng từng ra sức tìm kiếm, nhưng trước sau không cách nào tìm ra tung tích của nó.

Giờ khắc này, hắn rất chắc chắn, nhìn cây quyền trượng nhìn hình dạng như phổ thông trước mặt này chính là Oan Hồn Chi Mộc!

-Oan Hồn Chi Mộc trong truyền thuyết đại diện cho cái chết cực hạn, bắt nguồn từ thiên địa, siêu thoát vạn vật, tương đương với đế binh vô thượng, thời điểm này lại bị ngộ nhận là Cửu văn vương khí, thực sự là lãng phí của trời!

Ánh mắt Sở Hành Vân trầm xuống, trên người hắn một vệt ánh sáng u tử bất động thanh sắc tỏa ra.

-Một cái cửu văn vương khí, không giá khởi điểm, mọi người có thể tùy ý tranh giá.

Thanh âm Diệp Trường Không lần thứ hai vang lên, trong phòng đấu giá, đám người dồn dập phát sinh thanh âm xem thường.

Giá trị của cửu văn vương khí đã vô cùng khó để đánh giá, mọi người đối với cây quyền trượng này cũng chỉ là nghe qua chứ chưa được chứng thực, dưới tình huống mờ mịt như vậy, không có giá khởi điểm càng khiến người ta khó mà đưa ra phán đoán.

Huống chi Diệp Trường Không cũng không có quy định gì về việc có thể lấy vật đổi vật, tất cả, chỉ cần mọi người tranh giá, căn bản không hề có một quy định rõ ràng nào.

-Đi khắp Thập Bát Hoàng triều, Cửu Văn vương khí đã là cực kỳ hiếm thấy, nếu có thể có được vật ấy, nói không chừng có thể thừa dịp thế cuộc hỗn loạn, đón gió quật khởi, tung hoành ngang dọc một phương.

-Vật này khó có thể đánh giá, nói vậy sẽ có rất nhiều người trong lòng tưởng niệm.

Tiếng nghị luận không ngừng truyền ra, đồng thời bọn họ cũng lén lút đưa mắt liếc nhìn Sở Hành Vân, vật hấp dẫn như vậy, hẳn tên thanh niên lai lịch bí ẩn kia nhất định sẽ tiếp tục quăng vạn kim đi.

Vô số ánh mắt rơi xuống người Sở Hành Vân, nhưng khiến mọi người kinh ngạc chính là, ở vị trí kia đã không còn bóng dáng Sở Hành Vân, ngay cả Càn Vũ Tâm lúc này cũng mới phát hiện, Sở Hành Vân cư nhiên biến mất rồi.

-Xèo!

Giữa lúc mọi người đang âm thầm kinh ngạc, trong hư không, một vệt ánh sáng u tử tỏa ra, Sở Hành Vân như bóng ma xuất hiện trước Diệp Trường Không, vươn tay phải, liền đoạt được quyền trượng.

-Cuồng đồ lớn mật, dám cướp món đồ đầu giá!

Diệp Trường Không lập tức quát lớn, linh lực bạo phát, một luồng sức mạnh phóng ra, muốn đem Sở Hành Vân tóm lấy.

Nhưng mà, thế tiếng công mãnh liệt cấp tốc này của hắn chỉ trong chớp mắt muốn tiếp xúc với Sở Hành Vân, lại rơi vào khoảng trống, bóng người Sở Hành Vân đã đứng trước bệ đá, đem quyền trượng nắm chặt trong tay.

-Tốc độ thật nhanh!

Diệp Trường Không âm thầm kinh hãi, căn bản không nghĩ tới tốc độ Sở Hành Vân nhanh như vậy, hai con mắt trầm xuống trong giây lát, hắn vung tay lên, trong lòng bàn tay xuất hiện một thanh trường kiếm đỏ đậm hỏa diễm hừng hực thiêu đốt.

-Chết!

Diệp Trường Không không hề lưu tình, giơ kiếm đâm thẳng Sở Hành Vân, lại thấy Sở Hành Vân đứng đó, con ngươi lóe lên hắc quang, không nhanh không chậm duỗi ra một ngón tay, đón nhận thế tiến công của Diệp Trường Không

Ầm ầm ầm!

Ngón tay Sở Hành Vân xoẹt qua không trung, những nới đi qua, ánh kiếm cực nóng đều hóa hư vô, đầu ngón tay tự nhiên, nhưng mang theo một vệt khí tức huyền diệu, dưới tròng măt Diệp Trường Không không ngừng khuếch đại, cuối cùng điểm ở chỗ mi tâm của hắn.

Trong chớp mắt này Diệp Trường Không cảm giác được khí tức tử vong phủ xuống, tuyệt vọng nhắm mắt, nhưng thời khắc này, một luồng sức mạnh thần bí lại từ đầu ngón tay phóng ra, đi vào trong cơ thể hắn.

Cỗ sức mạnh thần bí này như thủy triều lan tỏa trong cơ thể Diệp Trường Không, khiến kinh mạch già yếu trong chớp mắt được khôi phục thần kỳ, một lần nữa tràn ngập sức sống.

Không chỉ vậy Diệp Trường Không còn cảm giác được bên trong Linh Hải lại xuất hiện một vệt linh lực cực kỳ tinh khiết, cũng chính là chút ít linh lực thiên địa này khiến bức tường ràng buộc hắn mấy chục năm có dấu vết buông lỏng.

Hơn nữa dấu hiệu buông lỏng này càng ngày càng mãnh liệt, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng sẽ phá bỏ.

Những thứ này diễn ra trong cơ thể Diệp Trường Không, người ngoài căn bản không biết được, trong khoảnh khắc vô số bóng người lướt đến, đem toàn bộ sàn đấu giá vây kín.

Bên trong phòng đấu giá tất cả mọi người dồn dập lùi lại, không hẹn mà cùng nhau thả ra Võ Linh, khí tức trên người tràn ngập ra, gắt gao khóa chặt Sở Hành Vân.

-Kẻ to gan lớn mật, không chỉ muốn đoạt đồ vật còn ra tay đối với gia chủ, hôm nay dù ngươi có ba đầu sáu tay cũng đừng hòng rời khỏi Túy Tiên lâu!

Người của Diệp gia dồn dập dơ binh khí trong tay, đến cuối cùng trực tiếp hóa thành vô số đạo lưu quan như muốn đem Sở Hành Vân tru diệt tại chỗ.

Xì xì xì

Tiếng xé gió vang lên, Sở Hành Vân đối mặt với sát ý dữ tợn, vẻ mặt không một chút biến hóa, chỉ nhấc lên tay, đánh ra một chưởng lanh lảnh.

Đùng một tiếng!

Cùng lúc này, hai con mắt Diệp Trường Không cũng đột nhiên mở ra.

Chỉ thấy hắn đột nhiên xoay người, trên mặt tràn ra một luồng giận dữ, quay về phía đám người Diệp gia quát lên:

-Các ngươi tiểu gia hỏa có mắt không tròng, còn không dừng tay cho ta!

-Nếu các ngươi tổn thương một sợi lông tơ của vị ân công này, ta sẽ đem bọn ngươi chém thành muôn mảnh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch