Bóng đêm dần sâu, túy tiên lâu bớt huyên náo đi, từ từ trở nên yên tĩnh.
Bên trong gian phòng, Càn Vũ Tâm cũng không tiến vào trạng thái tu luyện, chỉ thấy nàng cởi mặt nạ da người ra, lộ ra khí tức khuynh thành, ngọc thủ khẽ nâng lên, đem Lam vũ nghê thường mặc vào.
Động tác của nàng rất cẩn thận, chỉ lo có sơ xuất, nghê thường tràn ngập ra ánh sáng nhạt, quanh quẩn trên người Càn Vũ Tâm, đem nàng như môn trích tiên, lộ ra khí tức xuất trần.
-Một ức linh thạch, liền vì trút cơn giận, thật là phá gia chi tử!
Trong miệng Càn Vũ Tâm chê bai, nhưng nụ cười trên mặt hiện ra, trong đầu càng hiện lên khuôn mặt nghiêm nghị của Sở Hành Vân.
Từ khi Sở Hành Vân xuất hiện đến bây giờ, thời gian không lâu, chỉ có nửa ngày, nhưng trong nửa ngày ngắn ngủi, Càn Vũ Tâm trải qua rất nhiều cảm xúc, có tuyệt vọng, có kinh ngạc, có hạnh phúc.
Nàng đột nhiên cảm tấy, lần truy sát này, là trời cao ban ân cho nàng, làm nàng có thể gặp lại Sở Hành Vân, đồng thời trải qua ngày tháng đẹp đẽ.
Vù!
Ngay vào lúc này, tâm thần Càn Vũ Tâm run rẩy, nhìn về phía xa xa, đã thấy nơi đó truyền đến một luồng hơi thở mịt mở mà quen thuộc, đang hướng tới túy tiên lâu.
- Càn Ngạo Phong
Trong mắt Càn Vũ Tâm lóe lên một ánh sáng bất đắc dĩ, dựa vào tàng linh phấn, có thể ẩn đi nhất thời, nhưng không được một đời, chỉ là không nghĩ tới, tốc độ của đối phương lại nhanh như vậy.
Thấy thế, Càn Vũ Tâm không chút do dự, thân hình thiểm lược, vọt ra khỏi phòng.
Tu vi Càn Ngạo Phong, đã đạt đến Thiên linh tầng ba, thân là giáo đầu cấm quân, tâm tư chặt chẽ, lần này vây quanh túy tiên lâu, nhất định có chuẩn bị, nàng nhất định phải thông báo chu Sở Hành Vân.
Càn Vũ Tâm mặc lam vũ nghê thường trên người, tốc độ nhanh như kinh hồng, vút qua, vọt đến phòng Sở Hành Vân.
Nhưng nằm ngoài dự liệu của nàng, bên trong không có một bóng người.
-Sở Hành Vân đâu, hắn đi phương nào?
Ánh mắt Càn Vũ Tâm đọng lại, nhưng không có rời đi, thân hình không ngừng lấp lóe, tìm kiếm hình bóng Sở Hành Vân.
ở lúc thời gian nàng xuyên qua túy tiên lâu, ở ngoài túy tiên lâu, có một đột ngũ quân đội đã đến gần, mỗi một người đều mặc hắc khải, cầm trong tay là trường đao, khí tức thuộng về địa linh cường giả phóng thích ra, làm cho không gian đều đọng lại.
trên người Càn Ngạo Phong mặc một bộ tử kim trường bào, thân hình hắn cao lớn, đứng ở đội ngũ thứ nhất, ánh mắt cương nghị nhìn túy tiên lâu, trong miệng quát lên:
-Cấm quân làm việc, người sống chớ tiến vào, nếu dám cãi lời, lập tức giết!
Nói xong, trăm tên cường giả địa linh cảnh lướt đi, như quỷ mị, vọt thẳng vào túy tiên lâu, sau đó, vang lên từng tiếng ầm ĩ, cả Túy tiên lâu trở nên hỗn loạn không thể tả.
-Càn giáo đầu, ngươi có ý gì?
Lúc này, có một người đàn ông tuổi trung niên bước ra, hắn lệ thuộc vào DIệp gia, là người quản lý túy tiên lâu.
-Ta phụng lệnh quân vương, truy sát đào phạm, trải qua điều tra, những đào phạm kia đã trốn ở túy tiên lâu, ta đến đây là phụng mệnh hành sự.
Ánh mắt Càn Ngạo Phong vẫn chưa di động, nhìm chằm chằm túy tiên lâu phía trước.
-Coi như là phụng lênh quân vương, cũng phải được Diệp gia đồng ý, địa vị Diệp gia ở Tôn Võ Thành, ngươi hẳn là rõ ràng chứ?
Quản sự khé quát, muốn bẩm báo sự việc cho Diệp Trường Không.
Nhưng, khi hắn vừa xoay người, một luồng khí tức khủng bố từ cánh tay Càn Ngạo Phong đi xuống, giáng đến người quản sự, để cả người hắn đóng băng tại chỗ.
- Càn Ngạo Phong, ngươi dám khiêu chiến uy nghiêm Diệp gia!
Quản sự giống to
-Tôn Võ Thành hiện tại, đã thay đổi, mọi việc đều cho Càn Ngạo Phong ta chưởng không, chỉ một cái Diệp gia, căn bản không để vào mắt, trở sau khi lão gia hỏa Diệp Trường Không kia xuất quan, cũng phải chết trong tay ta.
Càn Ngạo Phong nói ra tiếng lạnh nhạt, bàn tay không ngừng đè xuống, rơi xuống trên người quản sự, linh lực bộc phát, đem đầu lâu đánh nát.
Quản sự chết, vô số người nhìn thấy, chỉ sau chốc lát, không gian cực kỳ hỗn loạn, đoàn người hoặc là chạy chốn, hoặc là thốt lên, toàn bộ không gian vang lên tiếng kêu.
Trên lầu các, Càn Vũ Tâm nhìn cảnh tượng nào mắt, nàng cắn răng, vừa muốn xoay người, lại phát hiện sau lưng có bóng người lao tới, trong miệng hô lớn:
-Tìm tới rồi!
Thanh âm bạo phát ầm ầm, đồng thời bóng người này ra tay, đem mặt đất xe rách ra, mắt thấy sắp rơi xuống trên người Càn Vũ Tâm, một vệt lam quang phát ra, tránh được ánh đao tập kích.
Nhưng phía sau Càn Vũ Tâm, hiện ra một bón mờ, ánh sáng lấp lóe, đem thân thể của nàng hướng về trên không, bất kỳ ánh đao nào cũng không thể chạm vào thân thể nàng, nhẹ nhàng mà linh động.
Nhưng là, Càn Vũ Tâm không có thở phào nhẹ nhõm, chỉ vì ở trước mặt nàng, là Càn Ngạo Phong đang dứng thẳng, xung quanh cơ thể, vô số bóng đen lấp lóe, vây quanh nàng, phong tỏa hư không.
-Cái vương khí này rất tốt, đạt đới vương khí ngũ văn, hẳn là vị cao thủ đưa cho ngươi?
Càn Ngạo Phong khoanh tay trước ngực, ngữ khí không nhanh không chậm, mang theo ý cân nhắc.
-Cao thủ? Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì.
Càn Vũ Tâm trả lời, nhưng trong lòng nàng đang cầu khẩn, hi vọng Sở Hành Vân không xảy ra chuyện gì, thế cục bây giờ, chỉ cần hắn vừa xuất hiện, rất có khả năng bị vây giết.
-Tai mắt của ta trải rộng khắp Tôn Võ Thành, ngươi cho rằng câu này có thể lừa ta?
Ngữ khí Càn Ngạo Phong trở nên xem thường, nhìn xung quanh một vòng, níu mày nói:
-Hoặc là nói, người kia bị dóa mất mật, trực tiếp chạy chốn?
-Ngươi câm miệng cho ta!
Sắc mặt Càn Vũ Tâm cực kỳ khó coi, nhưng càng như vậy, càng để Càn Ngạo Phong đắc ý, ngon tay vung lên:
-Bắt nàng!
Trăm tên cường giả địa linh cẳng, trong lúc nhất thời, linh lực phát ra, ràng buộc thân thể Càn Vũ Tâm, mặc cho nàng tránh né làm sao, linh quang vẫn như trước, quá dày đặc, khó có thể tìm ra khe hở.
Cười bất đắc dĩ, Càn Vũ Tâm đánh ra trường kiếm, kiếm phong hóa mưa, chuẩn bị mở ra một đường máu.
-Tình cảnh này, là còn muốn chạy thoát, đúng là ngu muội.
Trên người Càn Ngạo Phong đầy hàn ý, khóe miệng nhếch ra một nụ cười tàn nhẫn, dặn dò:
-Nhớ kỹ, đừng tổn thương tính mạng của nàng, nữ nhân quốc sắc thiên hương như vậy, nếu không chăm chú, hưởng thụ một phen, chẳng khác nào uổng phía?
-Ngươi dám!
Cảm nhận được tà tâm của Càn Ngạo Phong, sắc mặt Càn Vũ Tâm thay đổi, phẫn nộ quát lên một tiếng.
-Vì sao ta không dám?
Càn Ngạo Phong vười lớn, hiện ra tà quang:
-Người kia vì mua lại Lam vũ nghê thường này, không tiếng quăng ra vạn kim, điều này liền nói, hắn muốn lây lòng ngươi.
-Nếu hắn biết, nữ nhân mình yêu thích, liền thành nô bộc trên giường, nhận hết khuất nhục, không biết tron lòng cảm giác như thế nào, thực sự là quá mĩ miều rồi!
Dừng ở đây, ngũ quan Càn Ngạo Phong trở nên vặn vẹo, trng mắt, tràn đầy hung hăng, như đánh mất lý trí!