Càn Vũ Tâm khẽ quát một tiếng, chỉ vào Càn Ngạo Phong nói:
-Ta cùng Sở Hành Vân chỉ là bèo nước gặp nhau, giao thiệp chỉ tính là quen biết, như thế nào có thể yêu say đắm, ngươi cho rằng bắt được ta liền có thể ép hắn đi ra?
Cục diện hiện tại, Càn Vũ Tâm đã triệt để từ bỏ ý định trốn đi, nàng hiện tại chỉ muốn Sở Hành Vân rời đi an toàn, nếu không, dưới thực lực của Càn Ngạo Phong, Sở Hành Vân chỉ có một con đường chết.
-Thật sao?
Càn Ngạo Phong cười gằn:
-Vậy ta liền thử xem rốt cuộc hắn ta có xuất hiện hay không!
Bàn tay vung lên, những cường giả địa linh kia lần thứ hai động thủ, ánh đao cuồng bạo xẹt qua hư không, phát sinh tiếng xé gió tê tê, xung quanh cơ thể Càn Vũ Tâm đều là ánh đao, điên cuồng đánh về phía nàng.
Thân thể Càn Vũ Tâm run lên, linh vũ bóng mờ hóa thành một đôi cánh màu xanh lam, bao trùm ở phía sau lưng nàng , không ngừng đập nhanh, nhưng trăm nghìn ánh đao không ngừng thiểm lược, nhanh đến mức khiến người ta khó có thể bắt giữ.
-Biết rõ mình không địch lại, còn muốn kéo dài thời gian, có ý nghĩa sao?
Càn Ngạo Phong nhìn xuống Càn Vũ Tâm phía dưới, bàn tay lại vung lên, ánh sáng băng hàn đem hư không đóng băng, gào thét lao về phía Càn Vũ Tâm.
Răng rắc răng rắc. . .
Mắt thấy băng hàn ánh sáng đến trước mắt Càn Vũ Tâm, hàn ý tầng tầng thiên địa linh lực kết thành băng sương, mà thân thể Càn Vũ Tâm cũng vì vậy mà run lên, thân hình bại lộ trong hư không.
Ầm ầm ầm!
Trong chốc lát Càn Vũ Tâm bị ánh đao bao vây, bên trong tầm nhìn ánh đao bá đạo, không ngừng phóng đại trong con ngươi của nàng, thậm chí khiến nàng có cảm giác tuyệt vọng bất lực.
-Chung quy phải đi rồi sao?
Càn Vũ Tâm tuyệt vọng nắm chặt trường kiếm trong tay, trong đầu chậm rãi xuất hiện những hình ảnh của Sở Hành Vân từ thuở mới gặp gỡ đến hiện tại.
-Kiếm Chi Quỹ Tích!
Trong đầu nàng bất chợt hiện lên thanh âm này, , dường như cùng lúc, một cảm giác mãnh liệt lướt qua đầu, khiến cánh tay của Càn Vũ Tâm run rẩy ,theo bản năng vung ra một chiêu kiếm.
Ầm!
Ánh kiếm tỏa ra, Càn Vũ Tâm cảm giác như bản thân và trường kiếm hợp thành một thể, tâm động, kiếm ra, một đạo ánh kiếm lưu loát theo cánh tay của nàng vung ra, từng đạo ánh kiếm quỹ tích, nàng đều có thể nhìn ra thanh thanh sở sở, chặt đứt tầng tầng ánh đao.
-À..
Một đạo tiếng kêu đau đớn thê thảm truyền ra, phía trước mấy tên cường giả địa linh đồng loạt lui lại, cánh tay bọn chúng, đều bị chặt đứt một loạt, máu tươi phun ra, khiến bọn chúng mất đi năng lực chiến đấu.
-Thật là cường hãn, đây chính là Kiếm Chi Quỹ Tích?
Trong mắt Càn Vũ Tâm tràn ngập vẻ khó tin.
Hai năm trước Sở Hành Vân từng đưa ra Kiếm Chi Quỹ Tích để nàng lĩnh ngộ, mà vừa rồi nàng rốt cuộc ngộ ra được thế nào là Kiếm Chi Quỹ Tích, một chiêu kiếm đâm ra, phá tan ánh đao, còn làm bị thương mấy người, quả thực là sức mạnh kinh người.
Tuy nhiên không chờ Càn Vũ Tâm có cơ hội thở dốc, bên trong tầm nhìn của nàng, lần thứ hai xuất hiện trăm nghìn ánh đao, khí thế càng bá đạo, áp đảo hơn vừa rồi. Thậm chí từ phía sau nàng còng có hơn mười đạo ánh đao âm lãnh lao tới.
Càn Vũ Tâm nhìn thế tiến công như vũ bão trút xuống, khuôn mặt đột nhiên trắng bệch, hai mặt đều là địch, khí thế hung hãn, nàng đã không thể tránh khỏi.
Dù sao, đối phương quá đông, có tới trăm người, mà nàng, chỉ có một người, làm sao có thể địch lại?
Trong lòng âm thầm thở dài, trong đầu lại một lần nữa hiện lên hình bóng Sở Hành Vân, chợt nàng lớn tiếng nói:
- Sở Hành Vân, lập tức rời khỏi Tôn Võ Thành ngươi nhất định phải sống. . .
Tiếng nói còn chưa dứt, bên tai Càn Vũ Tâm, tiếng xé gió vang lên, một bóng đen từ xuất hiện trong không trung, sau đó đến trước người nàng, ánh kiếm óng ánh ác liệt, vào thời khắc này nở rộ.
Xèo xèo xèo xèo!
Ánh kiếm như cuồng phong càn quét hư không, đem hết thảy ánh đao dập tắt, rơi xuống trên người của đám cường giả địa linh, xuyên thủng thân thể, xé rách kinh mạch, chặt đứt sức sống.
Trong khoảnh khắc, lấy Càn Vũ Tâm làm trung tâm, một nửa hư không, vô số cột máu trùng thiên, máu rơi như mưa, mà những bộ thi thể nằm trên mặt đất bất động, như tăng thêm phần xác minh cho một màn kinh thiên vừa rồi
Đám địa linh cường giả, đều đã trở thành đám thi thể, khiến cho Càn Vũ Tâm không thể tin nối, đôi mắt đẹp ngước lên, đập vào mắt nàng, chính là bóng người gầy gò quen thuộc.
-Sở Hành Vân, ngươi, tại sao lại xuất hiện ở đây?
Bởi vì chấn động mà tiếng nói của Càn Vũ Tâm có chút run rẩy, bóng người gầy gò quay đầu lại về phía nàng cười nhạt một tiếng, tùy ý nói:
-Làm sao? Ngươi thực sự cho rằng ta chạy chốn?
Câu hỏi ngược lại này của Sở Hành Vân lập tức khiến Càn Vũ Tâm có chút bối rối, sau đó điên cuồng lắc đầu nói:
-Ta, ta không nghĩ ngươi sẽ chạy trốn, chỉ là…
Sở Hành Vân nở nụ cười ngắt lời Càn Vũ Tâm, bình thản nói:
-Cảm giác vừa nãy, tuyệt đối không được quên, lấy tâm ngự kiếm, liền nhìn được quỹ tích kiếm, mà điểm này, chính là điểm mấu chốt của Nhân Kiếm Hợp Nhất.
Nghe vậy Càn Vũ Tâm theo bản năng gật đầu, bông nàng tựa hồ nghĩ tới điều gì, hai mắt trợn to kinh ngạc nhìn Sở Hành Vân:
-Vừa nãy, âm thanh kia, chẳng lẽ là do ngươi?
Lúc này, giọng nói của Càn Vũ Tâm hoàn toàn không thể tin được
Thế cuộc vừa rồi quá nguy hiểm, chỉ hơi bất cẩn sẽ rơi vào thế vây công, vạn kiếp bất phục, thời điểm nguy hiểm như vậy, Sở Hành Vân làm sao có khả năng cất lời mà không bị đám người phát hiện.
Nhưng, nếu không phải Sở Hành Vân có phát sinh âm thanh kia, vậy hắn tại sao lại nói ra mấy câu nói như vậy.
Quan trọng nhất chính là, thời điểm Sở Hành Vân xuất hiện, quá đúng lúc, không để Càn Vũ Tâm chịu chút thương tổn nào.
Kỳ thực, Càn Vũ Tâm đoán không sai.
Từ đầu đến cuối, Sở Hành Vân đều không hề rời đi Túy Tiên lâu, càng không có chạy chốn, hắn tiến vào trạng thái hắc ẩn, bí mật quan sát toàn cục, đồng thời lợi dụng Linh lực truyền âm, chỉ điểm cho Càn Vũ Tâm.
Hắn đã sớm thấy cảnh giới kiếm đạo của Càn Vũ Tâm đang ở bình cảnh, cần một cái thời cơ, để thuận lợi đột phá, bước vào cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất.
Mà một màn vừa rồi, chính là cơ hội tốt nhất!
-Ngươi làm rất khá, tất cả chuyện tiếp theo, liền giao cho ta đi.
Sở Hành Vân tự nhiên cảm nhận được ánh mắt kinh ngạc của Càn Vũ Tâm, thậm chí hắn còn phát hiện Càn Vũ Tâm có chút tay chân luống cuống, hai con ngươi lập lòe cảm động.
-Giao cho ngươi?
Ngay vào lúc này, một đạo thanh âm hung hăng chói tai vang lên, đánh vỡ bầu không khí kiều diễm giữa Sở Hành Vân cùng Càn Vũ Tâm.
Chỉ thấy phía trước cách đó không xa, Càn Ngạo Phong nhanh chân đi tới, nơi lòng bàn tay, chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một cây trường thương ánh bạc, trên thân thương, hàn ý hiên ngang, dày đặc sát khí, lớn tiếng châm biếm :
-Chỉ là một tên địa linh tầng bảy, lại nói ra những lời này, ngươi không sợ gáy to gãy lưỡi ?