Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 857: Vạn kiếm các ra tay

Chương 856: Vạn kiếm các ra tay

Thiên Phong thành đã rơi vào trong hỗn loạn, ở ngoài có Thú Triều, bên trong có náo loạn, nam tử mập mạp làm sao có thể trong nháy mắt giữ lấy Sở Hổ, hắn chỉ muốn ra tay đoạt lấy Huyền Thiên Vân mộng khải, sau đó rời khỏi nơi đây, xưng vương xưng bá.

Dù sao, đối mặt với những dân chạy nạn này, hắn đều không để vào trong mắt, đơn thuần làm xem họ như công cụ, tùy ý sai khiến, kiếm chác lợi ích.

Cuồng phong đảo loạn, mang theo một ít hồng quang, giết tới Sở Hổ, thế công này, ẩn chứa lực lượng cương dương, đủ để đánh mọi thứ thành mảnh vụn, uy năng không thể khinh thường.

Nhưng đối mặt với thế tiên công như thế, Sở Hành Vân không hề có ý tức tránh né, hắn nhỉ nhíu lông mày, phía sau có một luồng sương mù tử hắc bay ra, bám vào hai tay nam tử mập mạp.

-Đây là…Độc?

Khi bàn tay tiếp xúc được với sương mù, nam tử mập mạp lập tức cảm giác được hay tay tê dại, đau nhức, hai mắt trợn to, phát hiện phía sau Sở Hổ, Diêm độc đang đứng ở đó, toàn thân đều là sương mù tử hắc, khóe miệng nhấc lên một nụ cười.

-Đường đường là Vạn Kiếm Các, lại dùng độc, các ngươi không thấy xấu hổ sao?

Nam tử mập mạp cắn răng rống to lên, lời nói này làm cho Sở Hổ cười to:

-Ngươi cũng có tư cách nói lời này?

Nam tử mập mạp giận giữ, muốn ra tay, nhưng độc tố chảy vào cơ thể, cả đôi cánh tay biến thành màu đen, đau đến mức không để hắn nói nên lời.

-Lập tức động thủ, giết những người đó, sau đó tìm thuốc giải đưa ta.

Nam tử mập mạp có chút sợ, muốn dùng nhữ võ giả phía sau để bắt Sở Hổ cùng Diêm độc.

-Cuồng đồ lớn mật, đầu tiên muốn đoạt báu vật của ta, sau đó còn muốn giết người diệt khẩu, người vô sỉ giống như ngươi, không có tư cách sống trên đời.

Sở Hổ nhìn thấy sắc mặt ghê tởm của tên này, sát ý dấy lên cuồn cuộn.

Hay giơ hai tay lên cao, kiếm phong lóe lên, kiếm trận mênh mông trong hư không, đột nhiên phóng ra trăm nghìn ánh kiếm, như mưa, hạ xuống, xuyên thủng thân thể nam tử mập mạp.

Ngoài ra, đám võ giả hung hăng phía sau tên mập, cũng chết đi, ánh kiếm trực tiếp đâm vào trong cơ thể, ngay cả cơ hội lẩn trốn cũng không có, ngã trên mặt đất.

Chỉ trong nháy mắt, dưới kiếm trận, trăm người chết đi, không ai còn sống.

-Kiếm trận thật đáng sợ, đây chính là thực lực chân chính của Vạn Kiếm Các sao?

Ánh mắt mọi người run rẩy, bọn họ không nghĩ tới thực lực Vạn Kiếm Các còn mạnh như vậy, có thể kết ra kiếm trận thật đáng sợ.

Sở Hổ nhìn xuống, thời gian quét qua mọi người, làm tâm thần bọn ho căng thẳng, lộ ra thần sắc sợ hãi, lui về phía sau một chút.

Tiến lên, người Vạn Kiếm Các sát phạt vô tình.

Lui về sau, thú triều vô tận gào thét, chết không có chỗ chôn.

Đoàn người nổi lên tuyệt vọng, không ít người ngồi co quắp trên mặt đất, hai mắt trống rỗng, đang đợi tử vong.

-Thú triều đang không ngừng xông tới cửa thành, nói cách khác, ở trong thành, chính là nơi an toàn, phàm là người già và trẻ em, nhanh chóng chuyển đến nơi saau trong hoàng thành, còn những người khấc, nghe theo mệnh lệnh của ta, cùng chống lại thú triều.

Giữa lúc mọi người muốn từ bỏ, đột nhiên thanh âm của Sở Hổ vang lên, truyền tới tai mọi người, làm cho trái tim bọn họ run lên, có chút không thể tin được tai mình.

Vạn Kiếm Các, muốn chống lại thú triều, cứu vớt tính mạnh của bọn họ?

Sở Hổ có thể cảm nhận được ánh mắt hoài nghi của bọn họ, trầm ngâm giây lát, sau đó ngưng gióng nói:

-Vạn Kiếm Các sau khi sống lại, tuyệt đối không giống trước, mà các ngươi là người của hoàng triều, cũng là người của Vạn Kiếm Các, làm sao chúng ta có thể nhìn các ngươi chịu chết.

-Hiện tại, ta lấy thân phận trưởng lão Vạn Kiếm Các, tiếp quản Tử tiêu hoàng triều, người nghe lệnh ta, không giết, có thể đảm bảo tính mạng an toàn, nhưng người cãi lời, kết cục chỉ có thể chết.

Nói xong, Sở Hổ chỉ những thi thể lạnh lẽo trên mặt đất, nói lời cuối cùng:

-Thú triều bạo phát, đã không thể tránh, đối mặt với tai nạn đáng sợ như vậy, Vạn Kiếm Các sẽ không rút cổ, nguy cơ lần này chắc chắn sẽ vượt qua.

Lời nói như châu ngọc rơi xuống, hững người chạy nạn còn đang bất lực kia, trog con người đều bừng lên ánh sáng hy vọng, không tự chủ được mà bước len trước, tiến về phía sau Sở Hổ.

Sở Hổ cùng Diêm độc thấy cảnh này, khóe miệng nở lên nụ cười thỏa mãn, quay đầu lại, đã thấy hư không cách đó không xa, có một đội ngũ linh thú phi hành kéo đến, con số khổng lồ.

-Chư vị, động thủ đi!

Hai người Sở Hồ cùng Diêm độc mở miệng nói.

Thanh âm ầm ầm vang lên, trong tay Sở Hổ xuất hiện kiếm phong màu vàng đất, tỏa ra khắp nơi, cả một mảnh hư không đều có linh lực đọng lại.

Nhìn đến Điêm độc, khuôn mặt hắn xuất hiện linh văn tử hắc, hoa văn nhúc nhích, khối độc xông lên trời, ẩn chứa sát ý đáng sợ.

Phía sau hai người, có trăm ngàn đệ tử Vạn Kiếm Các ngưng tụ thành kiếm trận.

Ánh kiếm tỏa ra, kiếm trận lưu chuyển.

Sau đó đoàn người nhìn thấy một thanh cự kiếm lăng thiên hiện lên, chém xuống bên dưới, phàm là linh thú tiếp xúc được với kiếm phong, tất cả đều bị chém thành thịt nát, khói đối cùng kiếm phong hạ xuống, làm cho sát thương càng thêm kinh người.

Kỳ thực, cảnh tượng như này, không chỉ phát sinh ở Thiên phong thành, còn có ở các nơi khác, đều là như vậy, đoàn người đang nằm trong biên giới tuyệt vọng, nhưng bởi vì đệ tử Vạn Kiếm Các xuất hiện, làm cho bọn họ nổi lên tự tin, càng nhìn thấy một ít hy vọng.

Sâu trong nội tâm, đám người bọn họ đối vưới Vạn Kiếm Các có phát sinh thay đổi.

Cùng lúc đó, Sở Hành Vân trong một bộ đồ đen, đang đứng ở đỉnh Vạn Kiếm Sơn, con ngươi đen kịt phóng mắt ra xa xa, cảm nhận được uy thể khủng bố của thú triều.

Chỉ có điều, so với thú triều đời trước, thú triều giờ khắc này, không còn đáng nhắc tới.

Thú triều, có thể nói là một loại tai họa khủng bố, Linh tụ ngưng tụ càng lâu, sức sát thương càng lớn trở nên khủng bổ, đến cuối cùng, ngay cả cường giả âm dương, cũng không thể thoát được.

So với Sở Hành Vân lợi dùng Vong hồn chi tê, làm nên một trận thú triều này, giảm mạnh sức sát thương, nếu không thì, dù cho ngưng tụ ra kiếm trận, cũng không thể chống đối.

Hơn nữa, sau khi thú triều lần này kết thú, hơn mười năm sau, thập bát hoàng triều sẽ không xuất hiện thú triều!

-Tuy rằng ta hạ thấp lực sát thương, nhưng một hồi thú triều này, sẽ kéo dài một quãng thời gian, bất quá, đến thời điểm đố, hết thảy tài nguyên của thập bát hoàng triều, đều sẽ thu hết về.

Hai con mắt Sở Hành Vân lóe lên tinh quang, tinh tế đánh giá toàn bộ.

Bỗng nhiên, hắn ngẩng đầu nhìn lên, phía trong tầm nhìn, thân thể khổng lồ của Thái Hư Phệ Linh Mãng xuất hiện, một đôi mắt đen láy linh động.

Sở Hành Vân ở nụ cười, nói:

-Lần này lên đường, chúng ta tới Tinh Thần Cổ Tông, đường xá xa xôi, hơn nữa bởi vì có Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, hành tung của chúng ta, tuyệt không thể để bị phát hiện, ngươi có thể làm được không?

Thái Hư Phệ Linh Mãng nghe xong lời nói hoài nghi của Sở Hành Vân, thần thái trầm xuống, thân rắn cuốn một cái, chủ động để hắn lên đầu, sau đó, một người một thú đối mặt với hư không, hư không rạn nứt ra từng cái, cuối cùng lao vào trong đường hầm hư không.

Xèo một tiếng!

Thái Hư Phệ Linh Mãng hóa thành hắc quang, trực tiếp lao vào bên tròng đường hầm, biến mất không còn tăm tích, mà cái đường hầm kia cũng nhanh chóng biến mất.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch