Thiên phong thành, chính hoàng thành của Tử Tiêu hoàng triều.
Chính như tên, thành này được quần sơn bao phủ, địa thế phức tạp, thế núi hiểm trở, một nơi dễ thủ khó công.
Nhưng vào giờ phút này, nhưng thành đồng vách sắt của Thiên phong thành, lại bị thú triêu vô tận vây quanh, phóng tầm mắt nhìn tới, mỗi một đầu sơn mạch, mỗi một ngọn núi cao, đều có bóng linh thú chẳng chịt, đang điên cuồng hướng phía Thiên Phong thành lao đến.
Cón số linh thú, không thể đếm được, bọn nó nhưng một biển rộng, không ngừng hướng bốn phương tám hướng mà lao đi, chỗ nó đi qua, rừng rậm bị dẫm đạp, sườn núi bị san bằng, bất cứ sự vật gì, đều hóa thành đất tàn tạ.
Những nơi thú triều tàn phá, còn ngập tràn một mùi máu tanh, làm người ta buồn nôn, hơi thở kia lượn lờ trong hư không, nhưng thực chất, để không gian trở nên cực kỳ đáng sợ.
Tốc độ thú triều bạo phát, quy mô dọa người, thời gian đoàn người phản ứng, thú triều đã phát nát cửa thành, tùy ý lao đến giết chóc.
Tử Tiêu hoàng triều, năm giữ hai mươi ba tòa thành trì, chỉ nửa ngàn, 10 thành bị phá, 13 tòa thành còn lại, phải chống đỡ khổ sở, suy yếu không thể tả được.
Hoàng thành của Tử Tiêu hoàng triều, đã tụ tập lớn dân chạy nạn, bọn họ xây lên tầng tầng phòng ngự, hoặc là cầm tên, hoặc là cầm kiếm, tử thủ nơi an toàn cuối cùng.
ầm àm ầm!
rốt cục, thú triều cũng vọt tới.
hàng chục nghìn linh thú xung phong trong nháy mắt, toàn bộ khắp nơi run rẩy,khí tức cuồng bạo phả vào mặt, ung dung đánh đổ những phòng tuyến của võ giả, chưa kịp ra tay, thú trảo đã đánh vào mặt.
-Động thủ, ngăn cản bầy súc sinh này!
Một tên cao thủ địa linh cảnh gầm lên, thanh âm hắn vừa dứt, vô số võ giả thả tay ra, linh quang đầy trời, đổ loại thế tiến công mở ra, nhưng khi vào thú triều, chỉ là một đợt sóng yếu ớt.
Giữa lúc đoàn người muốn một lần nữa tổ chức tiến công, bên trong Thú triều, từng tiếng rống nộ vang lên, tựa như phát điên, lao vào tường thành, một tầng tiếp một tầng, mỗi lần xung kích, làm cho tường thành rung động.
-Chỉ cần có thể ngăn cản được làn thú triều này, Thiên Phong Thành chắc chắn trụ vững!
Trong đám người, không ngừng gào thét, chỉ tiếc, bọn họ nói những câu này, trên bầu trời, từng đạo thú ảnh lao xuống, lợi trảo sắc bén, trực tiếp xé tan lồng ngực bọn họ.
Sau đó, dưới sự sợ hãi của đoàn người, những thi thể kia bị quắp lên cao, máu tươi bắn tung tóe, mảnh vỡ nội tại rơi xuống, nhiễm lên tường thành.
Linh thú trên mặt đất, đến mấy chục ngàn, thanh thế thôn thiên, nhưng so với bọn chúng, linh thú trên bầu trời, càng có tính uy hiếp hơn, mỗi một lần lao xuống, đều có thể cướp đi vô số võ giả thiệt mạng, để bọn họ rơi trong hỗn loạn.
Tường thành to dày, từ từ bị đánh thành từng đạo vết rách, nơi cửa thành, thi thể xếp như núi, có không ít linh thú đang cắn xe, hình ảnh khiếp người.
-Xem ra, hy vọng cuối cùng này, sợ là không chịu nổi…
Thiên phong thành, có rất nhiều người đau buồn.
Lời này chuyền ra, những người có chút hy vọng sống kia sụp đổ, trên mặt hiện ra vẻ tuyệt vọng, bóng người lít nha lít nhít trên mặt đất ngẩng đầu lên, mặt không còn chút máu.
-Động thủ!
Ngay vào lúc này, một tiếng hét vang lên.
Mọi người nhìn lại, đã thấy phía trước, giữa bầu trời bị mây đen bao phủ, bỗng nhiên có một vệt sáng, tia sáng kia, là ánh kiếm, hội tùng hành một biển kiếm, từ trên trời rơi xuống.
Xèo xèo xèo..
Biển kiếm rơi vào bên trong thú triều, không bảo lưu mà tỏa ra tứ phía, trong lúc nhất thời, thú triều bị đánh vỡ ra, thế công đáng sợ kia hơi ngừng lại, tựa hộ cũng bị dị tượng này làm khiếp sợ.
Sau đó, giữa bầu trời, lại có trăm nghìn ánh kiếm tỏa ra, mà đoàn người cũng thấy rõ, nơi ánh kiếm tàn phá, xuất hiện từng bóng người, chân đạp hư không, tay cầm tường kiếm, bay cực nhanh mà đến.
-Đó là… đệ tử Vạn Kiếm Các!
Trong thiên phong thành, một thanh âm truyền ra, những con người đã tuyệt vọng từ lâu kia trợn to hai mắt, có chút khó thể tin nhìn qua.
ở trong mắt bojnhoj, Vạn Kiếm Các, tuy quản lý thập bát hoàng triều, thực lực mạnh mẽ, nhưng nó đối thập bát hoàng triều àm nói, chỉ là người thừa mà thôi, không có chút ý nghĩa nào cả.
hiện tại, thập bát hoàng triều bị thú triều bao vây, lấy bình thường mà nói, Vạn Kiếm Các nên lùi bước ra, bảo vệ Vạn Kiếm Sơn há có thể để ý đến sống chết của bọn họ.
-Kết kiếm trận!
Thời khắc này, lại một tiếng hét vang lên.
ở dưới sự chú ý của đoàn người, từng bóng người tiêu sái chậm rãi hạ xuống thiên phong thành, bọn họ giơ trường kiếm lên cao, ánh kiếm trùng thiên, hóa thành ngàn vạn trận văn, giao hòa lẫn nhau, ngưng tụ, cuối cùng tạo thành một tòa kiếm trận mênh mông, bao phủ lên thiên phong thành.
Cùng lúc đó, hư không kiếm trận kia bao trùm, hiện ra từng đạo quang mang, những quang mang này, là ánh kiếm, mỗi khi có linh thú phi hành tơi gần, đều bị ánh kiếm thu gặt tính mạng.
-Tử Tiêu quân vương ở đâu!
Nơi trung ương kiếm trận, một thanh niên mặc trọng giáp đi lên, bên cạnh hắn có một ông già toàn thân bao phủ bên trong áo bào đen, chỉ lộ ra một bộ mặt kho quắt.
Bọn họ, chính là Sở Hổ cùng Diêm độc.
-Các ngươi là người phương nào?
Đối với vấn đề của Sở Hổ, trong đám người, một tên nam tử mập mạp đi ra.
Khí tức trên người hắn tản ra, cũng không yếu, đạt đến thiên linh tầng ba, phía sau còn có một đội ngũ tùy tùng, tất cả đều tu vi địa linh, được cho là tinh nhuệ.
-Ta tên là Sở Hổ, một trong thập đại trưởng lão của Vạn Kiếm Các, lấy thân phận trưởng lão của ta, chính tức tiếp nhận quản lý Tử Tiêu hoàng triều, mau chóng để quân vương của các ngươi đến.
Sở Hổ quan sát bốn phía, hắn vừa mới dứt lời, sắc mặt đám người xung quanh hơi đổi, mang thái độ hoài nghi.
Bầu không khí quái lạ này, để Sở Hổ có chút không rõ, hắn muốn tiếp tục lên tiếng, tên nam tử kia cười lạnh nói:
-Thời khắc thú triều bạo phát, Tử Tiêu quân vương đã chết, cả hài cốt cũng không tìm được, hiện tại Tử Tiêu hoàng triều cho ta quản lý, Vạn Kiếm Các các ngươi vừa đến, đã muốn cướp đoạt quyền lực, không khỏi quá tốt rồi chứ?
-Theo ý của ngươi, là không muốn giao ra quyền quản lý?
Sở Hổ cũng cười lạnh, hỏi ngược lại.
Nam tử mập mạp cười không nói, nhưng đôi mắt rơi vào trên vân mộng thiên huyền khải trên người Sở Hổ, lộ ra vẻ tham lam, âm hiểm cười nói:
-Giao hay không giao, đều xem ý nghĩ của ta, liền xem ngươi làm sao lấy lòng ta.
Nói xong, khí tức thiên linh cảnh tầng ba của hắn bộc lộ ra, hai tay thành trảo, chụp lấy lồng ngực Sở Hổ.
Hành động này, hiển nhiên là muốn Sở Hổ vào chỗ chết, sau đó đoạt được Vân Mộng Huyền Thiên khải, chiếm làm của riêng!