Nghe xong lời trung niên áo đen, mọi người tỏ vẻ ngạc nhiên, bốn vị giâ chủ ở phòng khách, vẻ mặt cũng không rõ, nhất thời ngưng lại tiếng nói, làm cho không gian trở nên yên tĩnh.
Bởi vì thú triều cùng tứ đại gia tộc làm loạn, 18 cổ thành, lần thứ hai rơi vào hỗn loạn, ở thời khắc này, Sở Hành Vân lại muốn truyền đạo, quả thật là có chút quái lạ.
Loại yên tĩnh này chỉ duy trì chốc lát, trong khoảnh khắc sau đó, một tiếng cười trào phúng vang lên, người cười to này, chính là Âu Trọng Khôi.
-Âu Trọng Khôi, ngươi cười cái gì?
Mạc Vô Vi hơi ngưng mắt, nói ra lời mọi người nghi hoặc.
-Theo ta được biết, thời điểm Lạc Vân ở Vạn Kiếm Các, cũng từng truyền đạo, hiện tại hắn lại giở trò cũ, mục đích rất đơn giản, hơn nửa là vì lung lay lòng người, tăng cường người ủng hộ mình, trấn áp 18 cổ thành đại loạn.
Âu Trọng Khôi nói ra như nhìn thấu tất cả.
-Đã như vậy, chúng ta có nên phá hoại lần giảng đạo này hay không?
Một tên khác đứng dậy nói, vẻ mặt có chút lo lắng.
-Vì sao phải phá hoại?
Người kia vừa nói ra, Âu Trọng Khôi lại nở nụ cười, nói:
-Nội dùng Lạc Vân giảng đạo, đơn giản chính là truyền thụ kinh nghiệm tu luyện, lung lay lòng người, chuyện này đối với 18 cổ thành hỗn loạn có hữu dụng không?
-Cổ thành đại loạn, vốn là do chúng ta dẫn dắt, căn nguyên, là đến từ các đại gia tộc Lạc Vân có làm gì cũng không thể ảnh hưởng đến gia tộc chi tâm, ngược lại chỉ uống phí thời gian.
Trong mắt Đoạn Thuần lóe lên tinh mang, cuối cùng đã nhìn rõ mọi chuyện.
-Lạc Vân đột nhiên muốn giảng đạo, nói rõ ràng hắn đã sinh ra lo lắng, sau khi lần giảng đạo này kết thúc, hiệu quả rất ít, vậy thì lòng hắn sẽ rối như tơ vò, cuối cùng sẽ cúi đầu với chúng ta.
-Đều này không phải là mục tiêu của chúng ta hay sao?
Mạc Vô Vi cùng Đằng Cực lên tiếng nói, bốn người trao đổi với nhau, trong lòng đều khó nén nổi ý mừng, mà những đệ tử khác, cũng bởi vì những lời này, mà không có lo lắng.
18 cổ thành loạn, xuất phát từ gia tộc, nếu bọn họ muốn đình chỉ náo loạn, chỉ còn cách giao ra quyền chấp chưởng 18 cổ thành, đồng thời dành ra lợi ích to lớn chỉ là giảng đạo mà nói, quá là buồn cười.
-Các gia tộc lớn làm ra náo loạn, ảnh hưởng cực lớn, đủ để liên lụy mấy trăm triệu người, chính là rút dây động rừng, Lạc Vân căn bản là không dám hành động, việc giảng đạo chính là việc duy nhất hắn có thể làm được.
Âu Trọng Khôi nói ra những ngôn ngữ xem thường, cảm thấy buồn cười vì hành động của Sở Hành Vân.
-Bất quá, buồn cười thì buồn cười, lần giảng đạo này, chúng ta phải tới xem.
Đoạn Thuần nói ra một tiếng nói bình tĩnh, khiến mọi người dừng lại tiếng cười, nhìn sang.
Đoạn Thuần cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang nhìn mình, ngôn ngữ xoay chuyển một cái, lại cười nói:
-Nếu Lạc Vân muốn dùng lần giảng đạo này để ngăn cơn sóng dữ, vậy ta cũng muốn nhìn xem, tự tin của hắn là đến từ chỗ nào!
Lời này vừa dứt, đoàn người lập tức tuôn ra hứng thú, bao gồm cả ba tên gia chủ khác.
Tin tức Sở Hành Vân giảng đạo, một khi truyền ra, cả Thánh tinh thành đều đưa đến phong ba, đoàn người đối với hành động này, đầu tiên là nghi hoặc, sau đó cười nhạo
18 cổ thành hiện tại, náo loạn không ngừng, mà khởi nguồn của náo loạn, bắt đầu từ lợi ích, việc then chốt như vậy, Sở Hành Vân lại muốn giảng đạo, việc này không khỏi có ý vị sâu xa.
Mang theo tâm tư như vậy, càng nhiều người quan tâm việc nay hơn, cũng càng nhiều người thảo luận việc này, trong lúc nhất thời, ánh mắt mọi người đều chú ý đến Sở Hành Vân.
Một đêm qua đi, ánh mặt trời đã hiện lên, các nơi trong Thánh tinh thành, đều truyền đến tiếng nghị luận huyên náo, vô số người đi đến quảng trường trung ương từ rất sớm.
Bên trong quảng trường, có một đài cào, nơi này, chính là nơi Sở Hành Vân sẽ ngồi giảng đạo.
Lúc này, bốn phía đài cao, từ lâu đã tụ tập vô số người, hoặc là trên không, hoặc là đứng dưới mặt đất, hoặc là ngồi ở khán đài, làm cho người ta có cảm giác ngột ngạt.
Thời gian trôi qua, mặt trời lên cao, chiếu rọi lên đài cao, làm cho đào cao có một ánh hào quang.
Đài cao này ở vị trí trung ương quảng trường, đủ để chứa mấy trăm ngàn người, mà giờ phút này đã chật ních, bóng người trên không trung càng giống như những đám mây đen, che kín ánh mặt trời.
-Hẳn là sắp đến lúc rổi?
Có người nghĩ thầm trong lòng, đúng vào lúc này, trên vòm trời từng tiếng rít truyền ra, để đám người bên dưới run lên.
Một khắc sau, bọn họ ngẩng đầu lên, đã thấy người đến là các đại gia tộc, người cầm đầu, tự nhiên là bốn đại gia chủ.
Thần thái bốn vị gia chủ, rất bình tĩnh, hai cón mắt đảo qua, đem cả vùng không gian đều thu vào mắt, tinh tế quan sát, có thể thấy được ý cười nhạo trong mắt bọn họ.
Cũng không lâu sau, lại có một nhóm người đến, giáng lâm trên đài, đưa tới một trận sóng lớn, những người này không phải là đến từ Thánh tinh thành, mà là từ Tử Tinh thành.
Thánh tinh thành cùng Tử tinh thành, gần cạnh nhau, nhưng bởi vì thú triều, mà khoảnh cách hai bên trở thành nơi nguy hiểm, chỉ cần bất cẩn một chút, sẽ rơi vào miệng thú.
-Trong những người này, có người đến từ gia tộc, có người là tán tu, trên người mang theo khí tức mệt mỏi, xem ra bọn họ là vì Lạc Vân giảng đạo mà đến.
-18 cổ thành đại loạn, trong lòng mọi người đều rõ ràng, một hồi giảng đạo này, cử hành ở thánh tinh thành, có thể đưa tới các cổ thành khác chú ý, đối với 18 cổ thành ảnh hưởng to lớn.
Đoàn người phát ra tiếng nghị luận, đều hiếu kỳ đối với lần giảng đạo này, ánh mắt phóng ra xa xa, có một đoàn người đang thong dong đi đến, người cầm đầu, là một nam một nữ, nam tử mặc trường bào đơn giản, cũng không hoa lệ, mà nữ tử thì mặc quần áo màu trắng, khí tức thoát tục, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
-Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần.
Đoàn người lập tức nhận ra, bọn họ còn thấy Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng, nhưng chỉ liếc qua chứ không dám nhìn lâu.
Đối với đoàn người mà nói, khí thế cường giả niết bàn cảnh, thật đáng sợ, cho dù là thả ra một chút, cũng để bọn họ run như cầy sấy, huống chi, những người này có quan hệ với Sở Hành Vân, bọn họ không dám mạo phạm.
Một giây này, bốn vị gia chủ cũng đưa ánh mắt qua, con ngươi nhìn chằm chằm Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần, hiểu hiện bình thản, nhưng trong lòng đang chửi rủa.
-Lạc Vân còn chưa xuất hiện, hơn phân nửa là cố ý làm ra vẻ bí ẩn.
Đoạn Thuần hừ lạnh một tiếng, lập tức nhắm mắt lại, lẳng lặng chờ Sở Hành Vân đến.
Bên trong quảng trường, càng nhiều người tụ tập lại, tính toán qua, sợ là không dưới triệu người, từng tiếng nghị luận mở ra, giống như tiếng sấm, rung động cả hư không.
Ngay khi đoàn người cảm giác mất kiên nhân, xa xa có âm thanh náo động truyền đến, âm thanh này càng rõ ràng.
Thấy trong hư không, có một thanh niên ngự không mà đến, thân ảnh ấy xuất hiện, làm ánh mắt vô số người nóng rực, tiếng nghị luận đều tiêu tán, không gian trở nên yên ắng.