Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 876: Bắt đầu giảng đạo

Chương 875: Bắt đầu giảng đạo

-Lạc Vân đến rồi.

-Hắn, chính là Lạc Vân- các chủ Vạn Kiếm Các?

Trong đám người không ít người chưa thấy Sở Hành Vân tận mắt bao giờ, bên trong tầm nhìn của bọn họ, thanh niên này mặc áo trắng, thanh tú thoạt thục, khuôn mặt tuấn dật, mái tóc màu đen bay theo gió, đứng thẳng trong hư không, làm cho người ta cảm giác có khí chất tuyệt đại.

Bởi nơi này là Thánh tinh học viện, trong đám người, không thiếu thanh niên còn nhỏ, con số có thể đạt đến 30 vạn, ánh mắt bọn họ rơi vào người Sở Hành Vân , có một chút biến hóa.

Bất quá, những thanh niên này cũng không nói lời nào, chỉ đem tầm mắt nhìn sang, toàn bộ bầu không khí, quá nghiêm túc, căn bản không có chỗ cho bọn họ lên tiếng.

-Lạc Vân các chủ, chúng ta lại gặp mặt.

Đoạn Thuần đi lên trước một bước, quay về Sở Hành Vân cười nhạt, chỉ là nụ cười của hắn, làm cho ai cũng cảm giác được châm biếm.

ở phía sau Đoạn Thuần, là các cao tầng gia tộc, bề ngoài bọn họ có tư thái cung kính, nhưng hình vi cử chỉ, đều lộ ra xem thường, điều này làm cho không khí trở nên cứng ngắc.

-Vì sao các ngươi ở chỗ này?

Sở Hành Vân liếc nhìn xung quanh, tiếng nõi lãnh đạm.

-Lần giảng đạo này, bất luận người nào cũng có thể tham gia, chúng ta kinh nể với Lạc Vân các chủ, cuồn cuộn không dứt như nước, đương điên phải đến quan sát một phen.

Âu Trọng Khôi lên tiếng trả lời, thanh âm như lôi minh, khiên người ta cảm giác không chút kính nể.

-Thật sao?

Sở Hành Vân thu hồi ánh mắt lại, ung dung nói:

-Đúng là ta đã nói, bất luận người nào cũng có thể tham gia, vì lẽ đó, các ngươi hiện tại có thể cút ra ngoài.

Hồi hộp!

Nghe được lời nói của Sở Hành Vân, trái tim đoàn người bỗng nhiên run rẩy, Sở Hành Vân vừa nói, lần giảng đạo này, người nào cũng có thể tham gia, nhưng đám người Âu Trọng Khôi, lại không có tư cách tham gia, phải cút khỏi đây.

Điều này chứng tỏ, trong mắt Sở Hành Vân, bọn họ chỉ là súc sinh mà thôi!

Thâm ý trong lời ấy, Âu Trọng Khôi cùng Đoạn Thuần làm sao có thể không biết, trong khoảnh khắc này, sắc mặt bọn họ chở nên cực kỳ khó coi, hàm răng cắn chặt.

-Ngôn ngữ của Lạc Vân các chủ, quả nhiên sắc bén, nếu ngươi không hoan nghênh chúng ta, vậy chúng ta rời di.

Mạc Vô Vi run rẩy, nhưng không có quát lên, ngược lại nở một nụ cười, khom người trả lời.

Hắn quay người lại, nhìn mấy người bên cạnh một chút, nói:

-Tạm thời chúng ta rời đi, không nên ảnh hưởng đến Lạc Vân kiếm chủ giảng đạo, dù sao, nơi này con triệu người, một khi gây ra chuyện cười gì, cũng không tốt.

Khi đang nói chuyện, Mạc Vô Vi bước chân ra, lướt khỏi thánh tinh học viện, nhưng, hắn cũng không thật sự rời đi, mà là ở hư không đằng xa, hai co mắt tập trung, nhìn về bên này.

Không chỉ có hắn, những người các cũng như vậy, đứng trên hư không, khuôn mặt là nụ cười nhạt, lạnh lùng nhìn quảng trường.

Thực lực Sở Hành Vân, bọn họ vô pháp địch được, thế lực Sở Hành Vân, bọn họ không dám trêu chọc, cho nên, đối mặt với lời của Sở Hành Vân, chỉ có thuần phục, nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng đến việc bọn họ trào phúng.

Trong mắt của bọn họ, hành động của Sở Hành Vân rất buồn cười.

Một đám cao tầng của tứ đại gia tộc rời đi, đưa tới rối loạn, lúc này, Sở Hành Vân lên tiến nói lần thứ hai:

-Giảng đạo lần này, chủ yếu là dành cho thanh niên, những người còn lại, cũng có thể dự thính.

Nghe vậy, đám người gây rối tản đi, 30 thanh niên sửng sôt một chút, chợt dịch chuyển bước chân, tiến lại gần, còn những người khác, hơi hướng về sua, trên khuôn mặt lộ thái độ không kiên nhẫn.

Rất nhiều người đang nghĩ trong lòng, rốt cuộc Sở Hành Vân muốn nói cái gì, có vẻ long trọng như vậy.

Vù!

Một tiếng vang nhỏ truyefn ra, giống như hư không rung động, chỉ thấy Sở Hành Vân rơi xuống trên đầi, trong cơ thể, một luồng thiên địa chi lực tuôn ra, bóng người hắn trở nên cao lớn hơn rất nhiều, khí ngưng thanh thiên, kinh sợ tứ phương.

-Bắt đầu rồi!

Đoàn người thầm nghĩ trong lòng, trong nháy mắt, trăm vạn ánh sáng xuyên qua hư không, giáng lâm vào người Sở Hành Vân, tất cả mọi người đều ngừng hô hấp lại, chỉ sợ bỏ qua thứ gì đó.

Trên khán đài có 30 vạn thanh niên, trong mắt bọn họ, ngoại trừ Sở Hành Vân ra, không còn thứ gì khác, tập trung tinh thần cao độ, mắt không di chuyển.

-có khả năng, ở trong mắt các ngươi, cái gọi là giảng đạo có quan hệ cùng tu luyện, nhưng kỳ thực không phải vậy, thiên địa 3000 đại đạo, hoặc là tu luyện, hoặc là lấy tâm làm gốc, toàn diện phong phú, phức tạp tối nghĩa, hôm nay, ta chỉ chia sẻ một số ý kiến cá nhân mà thôi.

Sở Hành Vân cũng không úy kỵ ánh mắt nóng rực của đoàn người, một chữ đi ra, khắp nơi đều lộ ra khí tràng mạnh mẽ.

Thấy hắn bước chân ra, vừa đi vừa nói:

-Khoảng thời gian này, Tinh Thần Cổ Tông phát sinh rất nhiều chuyện, đầu tiên là lục tông đại bỉ hỗn loạn, sau đó là Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các huyết chiến, mà giờ phút này, Tinh Thần Cổ Tông lại gặp thú triều, tổn thất nặng nề, mà những việc này, đều từ ta

Đoàn người nghe được lời của Sở Hành Vân, lông mày chậm rãi nhíu lên, Sở Hành Vân nói như vậy, cùng giảng đạo trong tâm thần của bọn họ, có sự khác biệt, không quan hệ cùng tu luyện.

-Đây chính là cái gọi là giảng đạo, xác thực ngoài dự liệu của ta.

ở phía sau, Đoạn Thuần phát ra một tiếng cười khẽ.

Vốn hắn còn lo lắng, Sở Hành Vân trắng trợn lung lay lòng người, hiện tại hắn đã hết lo.

Biến hóa của mọi người, Sở Hành Vân đều thu vào mát, nhưng hắn không có nổi giận, tiếp tục nói:

-Ở trong mắt các ngươi, ta phá hoại cân bằng ở Tinh Thần Cổ Tông, còn loại bỏ gia tộc, thống nhất 18 cổ thành, thực sự là tội ác tài trời, nhưng các ngươi có từng nghĩ tới hay không, sự tồn tại của ta, có đúng là một tên sâm lược, có thực sự khiến Tinh Thần Cổ Tông vạn kiếp bất phục?

Nói xong, tiếng nói Sở Hành Vân trở nên sôi xục, đưa tay chỉ về Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần, nói:

-Cha của ta, sinh ra ở Vạn Kiếm Các, mẹ của ta sinh ra ở Tinh Thần Cổ Tông, cho nên, trên người ta cũng chảy xuôi dòng máu của Liễu gia Tinh Thần Cổ Tông.

-Tinh Thần Cổ Tông truyền thừa mấy ngàn năm, lấy gia tộc lập tôc, tuy chia làm năm gia tộc lớn, nhưng trong gia tộc, nhân khẩu vô số, tất cả mọi người chảy xuôi huyết mạch, đều không phân thị tọc, càng không phân ra ngoài.

-nói các khác, máu Liễu gia chảy xuôi trong ta, vì sao ta không phải là thành viên trong các ngươi, vì sao không phải là anh em của các ngươi?

Sở Hành Vân nhìn về những thanh niên, lác đầu, tiếng nói lộ ra mấy phần bất đắc dĩ:

-cho các ngươi thấy thân phận này, biết được thân thế của ta, như vậy, chỉ muốn các ngươi đứng trên lập trường của ta, nhất định sẽ rõ ràng mọi việc ta làm, đồng thời toàn lực giúp đỡ cho ta, mà không gây nên xích mích, từ thành hỗn loạn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch