Màn đêm ở trong Thánh tinh thành, ở một lòng núi, có một tòa cung điện uy nghiêm.
Bên trong cung điện, từng tiếng cười lớn truyền ra, cùng với đèn đuốc sáng rực, tràn ngập khắp nơi, lộ ra một khí tức xa hoa.
-Hôm nay, thanh niên tuổi trẻ ở Thánh tinh thành, kết thành bè lũ, trong Thánh tinh thành cao giọng, công khai ủng hộ Lạc Vân, muốn thực hiện hoài bão trong lòng, dáng dấp buồn cười đến cực điểm.
-Việc này mới phát hiện ra manh mối, chúng ta liền trực tiếp ra tay trấn áp, Thánh tinh học viện hiện tại, đã có một đám tướng sĩ, bọn họ cũng không dám gây sự.
Có người lộ ra ánh mắt sắc bén.
-Những thanh niên trẻ tuổi, dễ dàng bị lừa dối, lẽ ra nên quản giáo cẩn thận.
Rất nhiều người gật đàu.
-Tuy nói việc này khá phiền phức, nhưng đối với toàn bộ cục diện, cũng không có ảnh hưởng gì lớn, ngược lại, vô số dân chúng đối với lần giảng đạo của Sở Hành Vân, tràn ngập thất vọng cùng châm biếm, căn bản không ai ủng hộ hắn.
-Trải qua việc giảng đạo, Danh vọng Lạc Vân, có thể nói là rơi xuống đáy vực, cái này cũng đáng đời hắn, ai kêu hắn ý đồ chấp chưởng 18 cổ thành, thu về tất cả quyền lực, tự làm bậy thì không thể sống!
Từng đạo tiếng nói truyền ra, nếu dân chúng xem thường với việc giảng đạo, những người này là cười trên sự đau khổ của người khác.
Bọn họ cảm thấy, Sở Hành Vân sẽ rơi xuống vũng bùn, là tự làm tự chịu, chính là báo ứng.
Quyền lực 18 cổ thành, thuộc về bọn họ, bất luận người nào muốn đoạt lấy, đều không thể tha thứ, chắc chắn sẽ đi đến hướng diệt vong, vạn kiếp bất phục.
-Việc giảng đạo, đúng là ngu xuẩn, nhưng ta nghe nói, lòng dạ Lạc Vân, so với Phạm Vô Kiếp còn nham hiểm hơn, hắn sẽ không làm ra cử động ngu ngốc như vậy đâu!
Bỗng, có một tên phát ra tiếng chất vấn, hoài nghi nói:
-Lần này hắn giảng đạo, sẽ không có trá, bằng không, vì sao hắn lại lôi kéo những thanh niên tuổi trẻ.
Liên tục hai đạo âm thanh hỏi ngược lại, truyền vào trong tai mọi người, để bọn họ dừng lại tiếng nói, trong lúc nhất thời, không có cách nào trả lời, không gian cũng trở nên yên tĩnh, có chút cảm giác khiếp người.
-Ngoại trừ lừa gạt một đám trẻ trâu thò lò mũi xanh ra, Lạc Vân còn có thể lừa gạt người nào?
Lúc này, một tiếng nói hùng hồn truyền ra từ trong đại điện.
Mọi người nhìn sang, đã thấy người nói chuyện chính là gia chủ Âu gia- Âu Trọng Khôi.
Trên người hắn mặc trọng giáp, mỗi bước đều phát ra tiếng sắt thép, đầu ngẩng cao, phi thường đắc ý, bên cạnh hắn, là Đoạn Thuần, Mạc Vô Vi cùng Đằng Cực, một nóm bốn người, tư thái cao ngạo, vừa ra liền đem bầu không khí biến thành kinh sợ.
Phía sau bốn người, có hơn mười tùy tùng, tu vi của bọn họ đều không yếu, đạt đến Thiên Linh cảnh, cử chỉ, tư thái ác liệt, những người này đều là thành chủ các cổ thành.
-Xin chào các gia chủ, các thành chủ!
Thấy những gừi này, mọi người không dám thất lễ, lập tức quỳ xuống hành lễ, tầm bắt buông xuống, cung nghênh những người này.
-Đều đứng lên đi.
Đoạn Thuận khoát tay áo một cái, chậm rãi ngồi xuống, đầu tiên hắn nhìn ba vị gia chủ khác một chút, rồi dời ánh mắt qua, nói:
-Lạc Vân tuy chưởng khống 18 cổ thành, nhưng dưới 18 cổ thành, tất cả đều là người gia tộc, hắn không thể sai bảo, cũng khó điều động, không cách nào khống chế 18 cổ thành hỗn loạn.
-Đối mặt với cục diện như vậy, Lạc Vân chỉ có thể lừa gạt những đứa trẻ thò lò mũi xanh kiến thức nông cạn, từ đó nâng lên địa vị của mình.
Nghe được lời Đoạn Thuần phân tích, mọi người đều gật đầu, ở dưới tràng, hoặc là cao tầng ia tộc, hoặc thành quan lại cổ thành, hay các thành chủ, đều là những người có ảnh hưởng đến 18 cổ thành.
Bọn họ đối với Sở Hành Vân, đều là xem thường, đương nhiên không nguyên thuần phục, đã như thế, Lạc Vân chỉ có thể hi vọng về các thanh niên trẻ tuổi.
-Lạc Vân cũng coi là thông minh quá sẽ bị thông minh hại, hắn bây giờ, cơ hồ đề bị tất cả mọi người cười nhạo, coi như có những tên trẻ ủng hộ, vậy thì như thế nào, chung quy, bọn chúng đều là kẻ vô tích sự.
Một vị thành chủ cũng nói ra đây châm biếm, trong lời nói lộ ra cảm giác căm ghét Sở Hành Vân mãnh liệt, nói chuyện không lưu tình.
-Một đám trẻ thò lò mũi xanh, tuổi tác còn thấp, kiến thức hạn hẹp, bọn họ muốn chống đỡ, còn phải đi một đoạn đường dài, huống chi, chỉ cần chúng ta còn sống, làm gì đến lượt bọn họ nắm quyền?
Lại một tên thành chủ cười to, hắn không đem đám thanh niên để trong mắt.
Một đám thành chủ, đều đến từ tứ đại gia tộc, tự nhiên sẽ ủng hộ vị chí tứ đại gia chủ, đối với Sở Hành Vân, cùng Vạn Kiếm Các, bọn họ đều có hàn ý, thậm chí là sát ý.
-Lạc Vân có thể đi tới ngày hôm nay, đều dựa vào kỳ ngộ, về căn bản, cũng chỉ là một tiểu nhi vô tri, thực lực và thế lực có mạnh hơn, cũng không phải là đối thủ của chúng ta, xem đi, chẳng mấy chốc hắn sẽ cúi đầu với chúng ta.
Mạc Vô Vi phát ra thanh âm cười lạn, khí tức cả người nổi lên, khiến người ta cảm giác lạnh sống lưng.
Thời gian hắn nói chuyện, liếc mắt nhìn Đoạn Thuần, trong lúc đồng thời, Đằng Cực cùng Âu Trọng Khôi, đi về phía trước, giơ cánh tay lên, ra hiệu mọi người ngừng nói.
Chờ khi cung điện hoàn toàn yên tĩnh, Đoạn Thuần hắng giọng một cái, cất cao giọng nói:
-Lạc Vân hiện tại, từ từ lộ ra vẻ mệt mỏi, chúng ta phải nắm lấy cơ hội này, dành một đả kích nặng nề cho hắn, để hắn nhượng bộ, giao ra lợi íc to lớn.
-Vì đạt được chuyện này, mấy người chúng ta suy nghĩ, lập ra Trưởng Lão hội!
Lời của Đoạn Thuần vừa xong, phía dưới, ngoại từ đám thành chủ, tất cả mọi người đều rộ ra vẻ nghi hoặc.
Bốn tên gia chủ đã sớm dự liệu được cục diện này, Đoạn Thuần dừng giây lát, tiếp tục nói ra:
-Trưởng Lão hội tồn tại, chỉ vì đoàn kết mọi người, ngưng tụ ra sức mạnh nhất trí đối kháng với Lạc Vân cùng Vạn Kiếm Các, trong đó, bốn người chúng ta là người đứng đầu Trưởng Lão hội.
-Bên dưới trưởng lão, là một đám thành chủ, bọn họ đại diện cho sức mạnh trung kiên, mà bên dưới thành chủ, là những người phụ trách toàn bộ việc vận chuyển trưởng lão hội.
Khi Đoạn Thuần nói chuyện, một đám thành chủ đứng lên, bước ra, đi tới phía dưới bốn vị gia chủ, thần sắc kiên định.
Rất hiển nhiên, với cái đề nghị lập trưởng lão hội này, bọn họ đã sớm biết, và toàn lực ủng hộ!