Bên trong cung điện, vang vọng ra tiếng nói của Đoạn Thuần, đoàn người phía dưới hơi ngưng mắt,gương mặt đều trở nên trắng bệch không ngớt, dáng dấp khó cói.
Mọi người ở đây đều là người gia tộc lớn, bọn họ đối với cách làm việc của Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, cực kỳ hiểu rõ.
Đại La Kim Môn thích giết chóc, họ đối xử với con người, như súc vật, thường xuyên giết chóc trắng trợn, thậm chí còn đem nuôi nhốt, là dụng cụ tôi luyện đao ý, không cách nào chưởng khống sự sống chết của minh.
Thần Tiêu Điện thủ đoạn càng ác động hơn, chỉ cần có lợi ích, liền không để ý đến tính mạng người khác.
Nếu 18 cổ thành rơi vào tay hay tông môn này, nhất định sẽ gặp phải một cơn hạo kiếp, mà trường hạo kiếp này, không chì có mang đến giết chóc vô tận, mà càng mang đến hủy diệt, để Tinh Thần Cổ Tông mãi biến mất trong dòng sông lịch sử.
So sánh với nhau, thì thú triều, chỉ là tiểu vu so với đại vu.
Không ít người sau khi nghe thấy Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn tra xét biên cảnh, trái tim liền run lên, hoàn toàn không dám nghĩ nhiều, quá khủng bố, chính là một hồi tai ương ngập đầu.
Nhưng, Đoạn Thuần làm ra một bộ chính nghĩa, thà để Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn thống trị 18 cổ thành, cũng không muốn Sở Hành Vân quản lý, còn nói Sở Hành Vân là con hoang.
Trong khoảnh khắc này, không ít người tưởng mình xuất hiện ảo giác, ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện con ngươi Đoạn Thuần lấp lóe ánh sáng điên cuồng, khóe miệng nhếc lên, hai con ngươi mở rộng, có mấy phần khiếp người.
-Đoàn gia chủ, lời này của ngươi có chút quá khích?
Vị quan lại kia cười khan mấy tiếng, vừa dứt lời, bên dưới có vài đạo hàn quang quét tới, hạ xuống người hắn, để cả người hắn khó có thể nhúc nhích.
-Chúng ta chấp chưởng 18 cổ thành nhiều năm, cái tên Lạc Vân kia, chỉ là tiểu nhân đê tiện nham hiểm, nếu thật sự để hắn thu hết quyền lực về tay, chúng ta sẽ trở thành chó nhà có tang sao?
Khuông mặt Đằng Cực lạnh như băng.
-Lạc Vân dựa vào một câu nói, đã muốn chúng ta quy ẩn rừng núi, thực là chuyện cười, hắn bất nhân, chúng ta bất nghĩa, cùng lắm cá chết lưới rách.
Mạc Vô Vi cười ha ha, ngôn ngữ như băng sương, để đám người cứng ngắc.
-Lấy danh Trưởng lão hội, bức Lạc Vân giao ra quyền, đồng thời cút khỏi 18 cổ thành, vĩnh viên không nhân nhượng!
Âu Trọng Khôi giơ tay lên thật cao, hống một tiếng, phảng phất như đang run rẩy không ngừng.
Cùng với câu nói này của hắn, một đám thành chủ cổ thành cũng giơ tay cao lên, lên tiếng nói:
-Lấy danh nghĩa Trưởng Lão Hội, bức Lạc Vân giao ra quyền nắm trong tay, đồng thời rút khỏi 18 cổ thành, vĩnh viên không nhân nhượng!
Thanh âm vang lên liên tiếp, như là làn sóng nước, truyền tới trong tai của mỗi người, không ít cao tầng gia tộc toát lên vẻ hừng hực, miệng cũng bắt đầu hô to lên, hưng cũng có một nhóm người âm trầm, sắc mặt đỏ lên.
Bọn họ nhìn tứ đại gia chủ một chút, lại nhìn đám thành chủ, chỉ thấy thần thái những người này phấn khởi vô độ, nhất cử nhất động, đều tỏa ra khí tức điên cuồng, như một đám người điên.
-Làm sao? Các ngươi còn có ý khác?
Đang lúc này, Đoạn Thuần đột nhiên ngưng tiếng nói, ánh mắt hướng về nhóm người này, không vui không buồn, lộ ra hàn ý.
Một luồng hàn ý này, cực kỳ đáng sợ, dường như đối xự với một đám người xa lạ, bất cứ lúc nào cũng có thể hạ sát thủ.
Thấy thế, thân thể nhóm người này run rữ dội hơn, vội vàng lắc đầu, đồng thời cúi đầu xuống, không dám trái lệnh, tâm thần run rẩy.
Lúc này Đoạn Thuần mới thỏa mãn mà thu hồi ánh mắt, tay phải giơ lên, trong không ngừng nói ra những lời điên cuồng, làm bầu không gian quỷ bí mà tà dị.
Màn đêm dần dần tiêu tan, ánh dươi xuất hiện, báo hiệu một ngày mới lại đến
Ngoài thành, Thú triều vẫn kêu gào như trước, mấy chục ngàn linh thú tụ tập tại đây, lần lượt tấn công vào Thánh tinh thành, thanh thế khủng bố, mặc dù các xa mấy chục dặm, đều cảm thấy khủng hoảng.
So với lúc ban đầu, tai ương thú triều, đã được khống chế, tuy nói Thú triều vẫn phong tỏa 18 cổ thành như trước, nhưng ảnh hưởng tạo ra, nhỏ đi rất nhiều, trong thành trì, cũng từ từ khôi phục thường ngày.
Nhưng mà, thú triều được khống chế, Thánh tinh thành cũng không có trở về an bình, mà Thành tinh thành lúc này, không ngừng nổi ra phong ba, khắp nơi đều hỗn loạn.
Thánh tinh học viện là học phủ cao quý nhất 18 cổ thành, nó tồn tại, thần thánh mà trang nghiêm, cho dù là Thành chủ thánh tinh thành, cũng không được tùy ý phá hoại, học viện cao cao tại thượng như thế, lại có vô số tướng sĩ vây lại, một bước một người, thế cuộc nghiêm nghị.
Những tướng sĩ này, trên người đều mặc trọng giáp đen kịt, cầm trong tay kiếm sắc, trong mắt không có chút biểu cảm nào, chỉ có thiết huyết cùng lạnh lùng, trấn thủ mỗi nơi ở Thánh tinh học viện, cả con ruồi cũng khó bay vào.
Mà ở bên trong Thánh tinh học viện, thì tụ tập đông đảo thanh niên tuổi trẻ, bọn họ đều quan sát gắt gao những tướng sĩ, một một người đều hừng hực lửa giận, bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.
-Lạc Vân các chủ nói như vậy, để cho tay sâu sắc hiểu rõ, làm 18 cổ thành khôi phục sinh cơ, đồng thời phát triển cường đại hơn, chúng ta đi theo hắn, có gì không được chứ, các ngươi lấy quyền gì ngăn cản chúng ta!
-Tuổi trẻ, chính là thời gian kiến công lập nghiệp, nếu suốt ngày rụt cổ trong học viện, khắp nơi bị hạn chế, khác gì cá trong thớt, các ngươi mau tránh ra, không nên cản đường chúng ta!
-Chúng ta đồng ý đi theo Lạc Vân các chủ, dùng 18 cổ thành lập uy danh, đây là đạo nghĩa!
…
Nhìn sắc mặt không cảm xúc của các tướng sĩ, thanh niên trẻ đều có tâm tình kích động, từng cái một đều giơ tay lên cao, lớn tiếng kêu lên nhưng ngôn ngữ trong lòng bọn họ, đồng ý đi theo Sở Hành Vân, thực hiện suy nghĩ trong lòng.
Nhưng bất luận bọn họ có nói những gì, những tướng sĩ kia đều thờ ơ, cầm thật chặt kiếm trong tay, ánh mắt hạ xuống, tỏa ra huyết quang.
-Một đám tiểu tử vô tri, lại có hành động buồn cười như vậy, thực sự làm ta cười chết.
ở nơi đầu não, có một nam tử khôi ngô đang đứng, vai gánh hai lưỡi búa, chòm râu giống như thép, toàn thân tỏa ra khí tức chiến trường thiết huyết.
-Quách Nghĩa, ngươi là thống lĩnh cấm quân Thánh tinh thành, phải làm là chinh chiến sa trường, hi sinh vì Thánh tinh thành, vì 18 cổ thành mà đổ máu, chống lại Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, hiện tại ngươi lại trấn áp chúng ta, chẳng lẽ không cảm giác mất mặt sao?
Một tên học sinh lạnh lùng nói ra tiếng lòng của mình.
Thanh âm ầm ầm vang lên, 30 vạn thanh niên càng kích động, đối mặt với một đám tướng sĩ, lại không hề có ý sợ hãi, muốn mạnh mẽ phá quan.
Thấy màn này, tên Quách Nghĩa cười ha hả, trong tiếng cười, dâng trào lên khí tức không kiên nhẫ, đánh ra hai lưỡi búa, thét lên:
-Chỉ bằng mấy tiểu quỷ các ngươi, cũng muốn đối kháng vứi Quách Nghĩa ta, hôm nay, coi như là thần tiên hạ phàm, cũng không cứu nổi cục diện này!
-Ồ? Thật sao?
Giữa lúc Quách Nghĩa phát ra ngôn ngữ đắc ý, trong không gian hỗn loạn, bỗng nhiên vang ra một tiếng nói, không ngừng vang vọng trong đầu mọi người.
Đoàn người đột nhiên kinh ngạc, quay đầu nhìn lại, thấy một thanh niên tuấn dật bước ra, hai mắt đen kịt, nhìn chằm chằm Quách Nghĩa, nói ra từng chữ:
-Ngươi vừa mới nói, Thiên nhân hạ phàm ngươi cũng cản, vậy còn ta?