Thanh niên áo đen bước nhẹ lên, tiếng nói không chút gợn sóng nào, nhưng lời nói này vang lên, để cả một không gian hỗn loạn, thoáng chốc trở nên yên tĩnh lại, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn hắn, vẻ kinh ngạc hiện lên không ngớt.
Quách Nghĩa vừa rồi còn oai phong lẫm liệt, bỗng cả người cương cứng tại chỗ, tay nắm chặt búa, vừa muốn lên tiếng, lại nghe được phía sau, truyền đến từng đạo âm thanh.
Bỗng nhiên hắn quay đầu lại, liền nhìn thấy tất cả đám thanh niên kia, tất cả đều quỳ gối trên mặt đất, trong con ngươi hiện lên vẻ cuồng nhiệt:
-Cung nghênh Lạc Vân các chủ!
Thanh niên trẻ tuổi trong Thánh tinh học viện, có tới 30 vạn người, giời khắc này, toàn bộ quỳ gối trên mặt đất, dập đầu xuống dưới, trong miệng cung kính kêu lên, hình ảnh như vậy, muốn bao nhiêu trấn động cũng được.
Đừng nói là Quách Nghĩa, cả những người đứng xem kia, cũng cả kinh, bọn họ có thể cảm nhận rõ ràng, những lời của đám thanh niên này, đều phát ra từ tâm, đồng thời lộ ra cuồng nhiệt.
-Thấy các chủ đích thân tới, còn không hành lễ?
Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Lăng cũng đi theo Sở Hành Vân đến, hai người đi ra, vẻ mặt lạnh lùng nhìn xung quanh.
Nghe vậy, những người vây xem kia sao dám thất lễn, đều quỳ gối xuống đất, nói:
-Cung nghênh các chủ.
Đối với Sở Hành Vân, trong lòng đoàn người cười nhạo cùng châm chọc, những thứ này, bọn họ chỉ có thể lén lút đàm luận, đối mặt với uy thế của Sở Hành Vân, căn bản là không dám lỗ mãng, không dám cãi lại lời.
-Các ngươi không nghe được lời của ta?
Ninh Nhạc Phàm lên tiếng lần thứu hai, ánh mắt lạnh lùng nhìn Quách Nghĩa cùng đám quân của hắn.
-Cung, cung nghênh các chủ.
Quach Nghĩa co giật mấy lần liên tục, cắn răng, vẫn là quỳ xuống hành lễ, đám tướng sĩ phía sau hắn thấy thế, cũng quỳ xuống hô to tên các chủ.
-Đều đứng lên đi,
Sở Hành Vân lên tiếng, chỉ thấy hắn chậm rãi đi tới trước mặt Quách Nghĩa, ánh mắt lại nhìn đám thanh niên trử tuổi, thanh âm hạ xuống:
-Chuyện gì xảy ra thế này?
Thánh tinh học viện ở giữa Thánh tinh thành, bởi vì việc tướng sĩ đóng giữ, đã sớm làm huyên náo, hấp dẫn vô số người chú ý, mà hiện tại, Sở Hành Vân đột nhiên xuất hiện, càng làm vô số người bị hấp dẫn đến, mang một dáng dấp xem kịch vui.
-Khởi bẩm các chủ, những ngày ngần đây, lời nói của đám thanh niên này cực kỳ khác thường, tụ tập lại, quấy rầy trật tự Thánh tinh thành, ta mới bất đắc dĩ, đem quân đóng giữ, dể tránh xảy ra hỗn loạn lớn hơn.
Quách Nghĩa suy tư một hồi, lúc này mới lên tiếng trả lời, mỗi một chữ, đều cực kỳ tỉ mỉ.
-Tốt cho một tên vô sỉ, dám đảo lộn sự thực, uổng công ngươi làm thống lĩnh.
Nghe được Quách Nghĩa trả lời, không ít thanh niên lên tiếng, biểu hiện kích đọng, muốn xống lên, làm tình cảnh trở nên hỗn loạn.
-Yên tĩnh.
Đối với việc này, Sở Hành Vân nhíu mày, quát lên.
Lời vừa ra, những thanh niên kích động kia dừng lại tiếng ồn trong nháy mắt, cùng nhau lùi lại, quay về Sở Hành Vân tràn đầy áy náy, sau đó đi về vị trí của mình, chỉ là hai mắt vẫn nhìn Quách Nghĩa đầy phẫn nộ.
Đoàn người nhìn thấy màn này, triệt để kinh ngạc.
Phải biể rằng, những thanh niên này cực kỳ cuồng nhiệt, nếu không phải phát động mấy vạn cấm quân, căn bản không thể trấn áp, mà chỉ một lời của Sở Hành Vân, liền ngăn cản được hỗn loạn, chuyện này có chút sởn cả tóc gáy!
Vẻ mặt Sở Hành Vân bình tĩnh như trước, ánh mắt của hắn rơi vào trên người Quách Nghĩa, dừng lại giây lát, lãnh đạm nói:
-Những thanh niên đồng lứa này, ủng hộ ta, càng ủng hộ những lời nói của ta, nhưng ngươi nói bọn họ khác thường, có phải ngươi cảm thấy những lời giảng đạo của ta là trái lẽ thường?
Hồi hộp!
Trái tim Quách Nghĩa run rẩy mạnh mẽ, bỗng nhiên hắn nhìn lên, nhưng thấy một tròng mắt đen kịt của Sở Hành Vân, trong tai vang lên thanh âm:
-Còn nữa, ngươi luôn miệng nói, nhưng thanh niên này cao giọng tuyên truyền, quấy phá trật tự nghiêm trọng, hai chữ trật tự này, là trật tử của thánh tinh thành hay là trật tự của ngươi.
Câu này hạ xuống, cả vùng không gian bỗng nhiên lạnh lẽo, làm cho mọi người rùng mình một cái, Quách Nghĩa đối diện với Sở Hành Vân, càng đứng tim, không dám nhìn thẳng nữa, run rẩy nói:
-Quách Nghĩa không dám!
-Nếu không dám, vậy sao không rút quân?
Ninh Nhạc Phàm khẽ quát một tiếng, bàn tay vung lên, đem những điểm công sự kia phá hủy, mạnh mẽ tiến vào Thánh tinh học viện.
( Công sự= Công trình quân sự nhé mọi người)
Chỉ là, Quách Nghĩa cũng không có lập tức trả lời, cũng không có cử động nào, vẫn là khom người về phía Sở Hành Vân, những tướng sĩ cũng không có động tác, hai con mắt lấp lóe tinh mang.
-Quách Nghĩa ngươi không nghe được lời của ta?
Ninh Nhạc Phàm giận giữ, hắn vừa xoay người, Chu tước kiếm ý trong cơ thể lóe lên, kiếm ý vô hình, nhưng có thể thiêu đốt hư không, ép về phía Quách Nghĩa.
Trên mặt Lục Lăng cũng có một tia tức giận, hắn bước ra nửa bước, Bạch Hổ kiếm ý sắc bén cực hạn cũng tỏa ra, có một bóng mờ bạch hồ bay lượn trên không, muốn trấn áp hêt thảy sinh linh..
Tu vi Quách Nghĩa không yếu, đạt đến thiên linh tầng bảy, cao hơn cả Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Lăng, nhưng kiếm ý của hai người đều do Sở Hành Vân truyền thừa, nhắm thẳng vào đại đạo, làm sao có thể tương đồng với hắn.
Oanh một tiếng!
Hai cỗ kiếm ý đè xuống, cả người Quách Nghĩa đều bị đè né, toàn thân phát ra âm thanh vụ vỡ, nhưng hắn vẫn không thỏa hiệp, chỉ lên tiếng:
-Quách Nghĩa không dám!
Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Lăng càng giận hơn, nhưng thời gian bọn họ muốn tiếp tục động thủ, Sở Hành Vân đột nhiên phất tay một cái, ngăn lại hành động của bọn họ, đồng thời thu hồi kiếm ý trên hư không.
-Nếu ngươi không muốn nói, như vậy không cần trả lời.
Vẻ mặt Sở Hành Vân cũng rất lạnh, quay về phía Quách Nghĩa nói:
-Quách nghĩa, ngươi lạm dụng chức quyền, mạnh mẽ trấn áp 30 học viên, bắt đầu từ hôm nay, lập tức tước đoạt chức thống lĩnh cấm quân, còn đám cấm quân thì, cấm túc trong ba ngày, tự nghĩa lại kỷ cương.
-Hả?
Con ngươi đám người xung quanh run lên, Sở Hành Vân cướp đạt chức thống lĩnh của Quách Nghĩa, ngay cả đám cấm quân cũng bị xử phạt, một người liên lụy vạn người, thực là hung hăng.
-Việc này, tự ngươi đến hình bộ nhận phạt, nếu không đến, tội nặng thêm một bậc, tự gánh lấy hậu quả.
Sở Hành Vân không có nhìn Quách Nghĩa, liền xoay người đi.
Phía sau, Quách Nghĩa cùng mấy vạn cấm quân, đều dại ra như tượng gỗ, không thể lên tiếng, mà 30 vạn học viên tỏ ra phấn khởi, lần thứ hai quỳ gối xuống, nói:
-Các chủ thánh minh, cung tiễn các chủ rời đi!
Động tĩnh này, thật mãnh liệt, để dám người đứng xem có chút dở khóc dở cười.
Thời điểm bọn họ ngoái đầu nhìn lại Sở Hành Vân, đã thấy ba người bọn họ biến mất rồi, hung hăng đến, tiêu sái rời…