Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 886: Cái chết của Quách Nghĩa.

Chương 885: Cái chết của Quách Nghĩa.

Sở Hành Vân từ bỏ chức vụ của Quách Nghĩa, tứ đại gia chủ tuyên bố thành lập Trưởng lão hội, chiêu nạp trắng trợn những cao tầng gia tộc cùng các quan chức cổ thành, điều này làm cho người ta hiểu rằng, hai bên sắp phát sinh xung đột, nên nghe tin mà tới.

Nhưng mà vừa nãy, tứ đại gia chủ nói, làm cho tất cả mọi người tỉnh ngộ, nguyên lại, bọn họ đã có chuẩn bị mà đến, muốn lợi dụng hình pháp để áp chế Sở Hành Vân.

Dù sao, Trưỡng Lão hội thành lập, vẫn không có ảnh hưởng gì đến 18 cổ thành, hơn nữa theo Âu Trọng Khôi giải thích, càng khiến người khác không nắm được nhược điểm, không các nào cưỡng chế.

Mà Quách Nghĩa nhậm chức, càng không thể cản, trưỡng lão hội này, không lệ thuộc vào 18 cổ thành, cũng không lệ thuộc vào Vạn Kiếm Các, Sở Hành Vân không có quyền dừng lại.

Thấy Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Hình rơi vào trầm mặc, vẻ cười trên mặt bốn bị gia chủ càng đậm, bọn họ không e ngại Sở Hành Vân, nên hai người này càng không đáng đặt vào mắt.

Phía sau bốn người, Quách Nghĩa đứng ở đó.

Vốn là, hắn thấy đoàn người Sở Hành Vân có khí thế hùng hổ mà đến, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng nhìn lại thế cục bây giờ, hắn không tự chủ được mà ưỡn thẳng sống lwung lên, thần thái lộ ra hung hăng.

Ngày hôm nay có vô số người hội tụ ở Vạn Tinh lâu, ngoại trừ muốn tuyên bố việc thành lập Trưởng lão hội, còn một chuyện rất trọng yếu.

Tuy Quách Nghĩa bị Sở Hành Vân cách chứt, nhưng trong tay hắn, có mấy vạn cấm quân, quyền thế khá lớn, tự đại gia chủ để ý đến hắn, cho hắn địa vị cực cao, chính là vì thay thế Liễu gia.

Tinh Thần Cổ Tông đã có năm gia tộc lớn, sau khi Liễu Mộng Yên quản lý Tinh Thần Cổ Tông, địa vị Liễu gia dần trở nên siêu nhiên, nhưng bên trong Liễu gia, vẫn có không ít người thế hệ trước không phục Sở Hành Vân.

Cho nên, khi bốn vị gia chủ gióng trống khua chiên Quách Nghĩa nhậm chức, không chỉ muốn đả kích Sở Hành Vân, còn muốn có được nhiều người ủng hộ, dã tâm càng lớn hơn.

Điểm này, trong lòng Quách Nghĩa đã rõ, hắn cau mày nhìn Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Hình, trong đầu xuất hiện một cái ý nghĩ, muốn thừa thời cơ này, nhanh chóng tạo nên danh vọng, được mọi người tán thành..

Chỉ thấy con ngươi của hắn không ngừng đảo qua, thời điểm thấy Liễu Mộng Yên, tròng mắt lóe lên một ít tinh mang, nụ cười cũng quái dị:

-Không nghĩ tới, Liễu gia chủ cũng tới.

Liễu Mộng Yên nghe được Quách Nghĩa nói, chỉ hừ lạnh một tiến, cũng không có đáp lại.

Quách Nghĩa thấy thế cũng không tức giận, tiếng cười có chút nham iểm:

-Trưởng Lão hội này, và vì gia tộc phát triển mà xây lên, ngươi thân là gia chủ họ Liễu, có thể gia nhập vô điều kiện, còn phu quân ngươi, thì nên thôi đi, xuất thân của hắn quá mức thấp kém, không có tư cách đó.

-Hả?

Nói xong, vẻ mặt Liễu Mộng Yên chợt biến, Sở Tinh Thần đứng bên cạnh cũng sửng sốt một chút, có hơi run, hai nắm tay nắm chặt, tuôn ra từng gân xanh dữ tợn.

Nhưng mà Quách Nghĩa không thèm để ý biến hóa của hai người, ngữ khí trở nên châm biếm, thong thả nói:

-Nếu muốn gia nhập Trưởng lão hội, không phải không có biện pháp, chỉ cần hắn đồng ý ở rể Liễu gia, đổi thành họ Liễu, chúng ta có thể suy nghĩ một chút.

Thanh âm vang lên ầm ầm, trên người Liễu Mộng Yên, một luồng sức mạnh kinh khủng bạo phát, đem cả vùng không gian đều bao phủ lại, trên đỉnh đầu, linh châu tai họa chi khí nổi lên, khí tức hủy diệt, tràn ngập Vạn tinh lâu.

Biến hoa bất thình lình, để cả đoàn người dọa nhảy lên, trong lúc bọn họ sợ hãi thực lực Liễu Mộng Yên, cũng kinh ngạc lời của Quách Nghĩa.

Sở Tinh Thần đi theo Liễu Mộng Yên đến Tinh Thần Cổ Tông, tình cảnh vốn khó xử, dư luận đối với hắn, sớm đã có nhiều, nhưng bởi vì có Sở Hành Vân cùng Liễu Mộng Yên, những tin đồn này bị áp chế lại, không ai dám nói.

Hiện tại, Vạn Tinh lâu tụ tập vô số người, cử động của mỗi người, đều bị mọi người nhìn thấy, Quách Nghĩa trắng trợn trào phúng st, còn muốn để cho Sở Tinh Thần ở rể liễu gia, đem họ đổi thành họ Liễu.

Quan trọng hơn, là Sở Hành Vân cũng ở đây.

Nếu như Sở Tinh Thần đổi thành họ Liễu, chẳng phải Sở Hành Vân cũng phải thay thế họ, cam nguyện cúi đầu với các gia tộc?

Đều này không phải trào phúng, mà là hãm hại trần trụi, hãm hại trước mặt mọi người!

-Quách Nghĩa, gan chó ngươi thật lớn!

Lục Lăng tức giận điên lên, nhanh chân đạp xuống, ánh kiếm trên người tràn ra.

Ninh Nhạc Phàm cũng thế, từ lâu đã nắm chặt trường kiếm trong tay, hắn làm sao không nghe được ý nghĩa trong lời của Quách Nghĩa là muốn sư tôn chịu nhục, là đệ tử sao có thể khoanh tay đứng nhìn, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị tiến lên.

Khí tức phóng ra, làm cho linh lực tràn ngập các nơi ở Vạn Tinh lâu, bầu không khí cức ngắc tới cực điểm, nhưng, trên mặt Quách Nghĩa vẫn là nụ cười, ánh mắt nhìn tới một đám cao tầng gia tộc không ít người trong đó nhẹ gật đầu, trong lòng đắc ý.

-Tên Quách Nghĩa này rất tốt, có thể dương oai, là một nhân tài.

Âu Trọng Khôi thỏa mãn nhìn về phía Quách Nghĩa, vừa nói chuyện, vừa gật đầu.

-Mượn Sở Tinh Thần để trào phúng Lạc Vân, phương pháp này không tệ.

Đằng Cực cũng xem trọng Quác Nghĩa, nhưng trên mặt cố ý bày ra dáng dấp khó chịu:

-Quách Nghĩa không được vô lễ, còn không mau lui lại.

Đoàn người nghe được lời này, trên mặt có chút xem thường, lời này của Đằng Cực nhìn như không thích, nhưng kì thực là để cho Quách Nghĩa đường lui, để hắn có thể toàn thân trở ra, tâm ý bao che, quá rõ ràng, bất luận người nào cũng có thể cảm nhận được.

-Quách Nghĩa lỗ mãng, liền lui ra.

Quách Nghĩa giả vờ cúi thân thể xuống, tràn đầy đắc ý nhìn Sở Hành Vân.

-Không cần lui ra, ngươi vĩnh viễn lưu lại chỗ này đi!

Bỗng, một tiếng nói lạnh lẽo từ trong miệng Sở Hành Vân phun ra, để sắc mặt Quách Nghĩa cứng đờ, Sở Hành Vân, không để hắn lui ra, mà muốn hắn vĩnh viễn lưu lại, lời này có ý gì?

Bất qua, lập tức hắn nhìn Sở Hành Vân, ma quang tỏa khắp đại điện, tà ác mà lạnh lẽo, phảng phất như con ngươi là vô tận giết chóc.

Nhìn thấy hai con ngươi này, tất cả mọi người đều không nhịn được mà run rẩy, khí tức Sở Hành Vân, thay đổi, trên nên lạnh thấu tận xương tủy, thậm chí tràn ngập ba hồn bảy vía.

-Lạc Vân các chủ..

Mặc Vọng Công cảm giác được không thích hợp, lập tức muốn lên tiếng.

Thế nhưng hắn chưa nói hết, thanh âm của Sở Hành Vân đã vang lên lần thứ hai, không có một chút cảm tình nào:

-Ta là các chủ Vạn Kiếm Các, quản lý 18 cổ thành, không người được phạm quân uy, nhưng Quách Nghĩa ở trước mặt mọi người hãm hại cha ta, không coi ai ra gì, theo hình pháp tột này đáng giết!

Vù một tiếng!

hàn ý lướt qua hư không, giống như một luồng gió lạnh, bao quát mọi người, càng phủ lên người Quách Nghĩa, làm cho hắn sợ hãi cực độ.

Hắn vội vàng quay người lại, hướng về phía tứ đại gia chủ xin giúp đỡ, trong nháy mắt này, hắn đột nhiên chỗ cổ có một luồng hàn ý quỷ dị.

Sau đó, tầm mắt hán không ngừng xoay tròn, cuối cùng rơi trên mặt đất, triệt để rơi vào hắc ám vô tận.

Quách Nghĩa, chết!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch