Quách Nghĩa chết, quá nhanh, quá đột nhiên, cho đến khi thi thể của hắn rơi xuống đất, mọi người mới kịp phản ứng, cảm giác được một luồng ma ý từ trên người Sở Hành Vân tỏa ra, khủng bố đến cực điểm.
Không có ai nghĩ đến, đối mặt với Quách Nghĩa trào phục, Sở Hành Vân lại ra tay, cấp tốc như thế, ác liệt như thế, cho tới khi Quách Nghĩa chết, đoàn người mới nhận ra, đúng là thủ đoạn thông thiên.
Sở Hành Vân nhìn thi thể Quách Nghĩa, ánh mắt rất lạnh lùng, bên trong tròng mắt đen, có những hung quang dữ tợn, lời nói và cử động của Quách Nghĩa, nếu nhắm vào hắn, hắn có thể chịu được, nhưng mà, đối phương lại nhằm vào Sở Tinh Thần.
Đây chính là khiêu chiến điểm cực hạn của hắn!
-Lạc Vân các chủ không hổ là người đứng đầu lục tông đạibỉ, thực lực quả nhiên mạnh mẽ, một lời nói ra tội danh, liền ra tay thuấn sát, ngay cả bản thân Quách Nghĩa đều không phản ứng lại, bội phục, bội phục.
Âu Trọng Khôi từ bên trong kinh ngạc hoàn hồn lại, khóe miệng mỉm cười nhìn Sở Hành Vân.
Sau đó, hắn chuyển tầm mắt, thân thể chẫm rãi chuyển qua, nhanh chân trở lại vị trí ban đầu cất cao giọng nói:
-Hội nghị tiếp tục, không nên làm lỡ giờ đẹp.
Lời này vừa dứt, ba vị gia chủ khác cũng ngồi ngăn ngắn xuống, phảng phất không nhìn thấy thi thể trên mặt đất, cũng không nhìn đoàn người Sở Hành Vân, tư thái tự đắc.
Quách Nghĩa đột nhiên chết đi, bốn người đều không dự liệu được, nhưng nghiêm túc mà nói, vị trí Quách Nghĩa, cũng không phải là không thể thay thế, mà tác dụng to nhất của hắn, chính là để trào phúng Sở Hành Vân, phá hoại danh vọng Sở Hành Vân.
Âu Trọng Khôi nghĩ đến điểm này, nên mới nói ra lời vừa nãy, mục đích, chính là trào phúng việc Sở Hành Vân ra tay, lợi dụng ít giá trị cuối cùng của Quách Nghĩa.
-Cái chết của Quách Nghĩa là tội hắn phải chịu, Trưởng lão hội các ngươi đối với hành động vô lý của hắn, lựa chọn bao che, như vậy các ngươi…
Sở Hành Vân nhìn chằm chằm bốn người phía trước, thần thái càng âm trầm.
Giết một tên Quách Nghĩa, cũng không để hắn tiêu hết lửa giận trong lòng, bốn tên gia chủ trước mặt, mới thật sự là kẻ cầm đầu!
Nhưng mà lúc hắn muốn ra tay, trong đầu đột nhiên vang lên một thanh âm:
-Vân nhi, không được hành động theo cảm tình!
Vẻ mặt Sở Hành Vân ngẩn ra, quay đầu lại, liền nhìn thấy Sở Tinh Thần đang lắc đầu, trên mặt tươi cười, nhưng là cười khổ, lại có cảm giác bất đắc dĩ
-Chúng ta đi thôi.
Sở Hành Vân nhìn chăm chú Sở Tinh Thần một hồi lâu, lát sau, một tiếng nói bình tĩnh từ trong miệng hắn đi ra, nhất thời để đám người Ninh Nhạc Phàm cùng Lục Lăng đình chỉ động tác, biểu hiện sững sờ.
Đì?
Dưới tình cảnh này, Sở Hành Vân lại muốn rời khỏi Vạn Tinh lâu?
Liễu Mộng Yên cùng Ninh Nhạc Phàm nghi hoặc không rõ, đoàn người vây xem cũng trợn tròn mắt, ngay cả tứ đại gia chủ cũng há hốc miệng, đưa mắt nhìn sang theo bản năng.
-Sư tôn, ngươi…
Lục Lăng ngẩn người, vừa định nói lại thấy Sở Hành Vân không nói một lời mà xoay người đi, bước ra từng bước một khỏi Vạn Tinh lâu.
-Xem ra, Lạc Vân các chủ còn có chuyện quan trọng phải xử lý, chúng ta liền không tiễn.
Mạc Vô Vi phục hồi lại tinh thần, chắp hai tay, quay về bóng người Sở Hành Vân nói:
-Cung tiễn Lạc Vân các chủ!
Nghe vậy, nhưng người khác hiểu ra, khóe miệng nhiếc lên nụ cười trào phúng, thanh âm cao vút:
-Cung tiễn Lạc Vân các chủ!
Thanh mở ra, truyền tới khắp nơi, để hai con mắt đám người Liễu Mộng Yên co rút, mạnh mẽ trừng bốn tên gia chủ.
Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn không ra tay, mà rời khỏi Vạn Tinh lâu
Bọn họ đi rồi, bên trong Vạn Tinh lâu, đột nhiên bạo phát ra tiếng cười kinh khủng, những tiếng cười cũng không giống nhau, hoặc là cười nhạo, hoặc là châm biếm, cũng có tiếng cười sảng khoái, cùng với từng tiếng nghị luận, tràn ngập dưới bầu trời Thánh tinh thành, mãi không thản đi.
-Lẽ nào có lí do, thực sự là có lí do!
Bên trong sân, Ninh Nhạc Phàm phát ra tiếng gầm giận dữ, trên người hắn, phát ra hỏa diễm cực nóng, đem hư không đốt cháy, nhưng dù vậy, cũng không cách nào phát tiết hết lửa giận trong lòng.
Không chỉ có hắn, những người khác cũng kìm chế một bụng lửa giận, con ngươi trầm xuống, khuôn mặt phủ đầy băng hàn, vừa nghĩa tới sắc mặt ghê tở của Đoạn Thuần cùng Âu Trọng Khôi, liền không nhịn được mà hàn ý tuôn ra.
Nhưng không giống với mọi người, vẻ mặt Sở Hành Vân lãnh đạm, từ đầu đến cuối đều không nói thêm gì, bước vào đình viện rồi tới phòng khách ngồi xuống, yên tĩnh có chút đáng sợ.
-Vân nhi, vừa nãy đã làm khó ngươi.
Sở Tinh Thần đi đến trước mặt Sở Hành Vân, thần thái mang theo hổ thẹn, để đám người sửng sốt một chút, cả Liễu Mộng Yên cũng là như thế, trong ánh mắt mang theo nghi hoặc.
Sở Tinh Thần thở phào một hơi, nói:
-Tứ đại gia chủ thành lập Trưởng lão hội, cho Quách Nghĩa chức vị, đồng thời trước mặt mọi người nói lời hãm hại, làm tức giận đến chúng ta, một cái Quách Nghĩa chết rồi, đã thấy được bọn họ muốn làm mưu đồ lớn, nếu Vân Nhi tiếp tục ra tay, chỉ có thể để cho họ có cơ hội lợi dụng.
-Vì lẽ đó, vừa nãy, ở bên trong Vạn tinh lâu, chúng ta không được ra tay, đặc biệt là Vân nhi, hết thảy cử động của bọn họ, đều là muốn hạ uy tín của chúng ta.
Nghe xong lời Sở Tinh Thần, khuôn mặt mọi người đều đỏ chót, bọn họ đều trách oan Sở Hành Vân, nhưng đồng thời, cũng cảm thán với Sở Tinh Thần, đối mặt với châm chọc như vậy, còn có thể nhẫn nại, cân nhắc mọi chuyện chu toàn.
-Nếu bá phụ có kiêng rè, vậy chúng ta có thể âm thầm ra tay, tất cả những tên kia đều đáng chết, một cái cũng không thể lưu lại!
Hạ Khuynh Thành tỏa ra hàn ý hiếm thấy, tiếng nói lộ ra uy nghiêm đang sợ
.-Hình pháp, vốn là thần thánh mà không thể xâm phạm, bốn người kia mượn hình pháp, nhiễu loạn trật tử 18 cổ thành, đúng là đáng chết, tuyệt không thể để bọn họ sống trên đời này.
Lục Hình cũng phun ra một tiếng nói lạnh lẽo, phía sau hắn, Huyết chú kiếm khẽ run lên, như muốn uống máu người.
Nhưng mà, Sở Tinh Thần lắc đầu, bất đắc dĩ nói:
-việc tối nay kết thúc, nếu các ngươi âm thầm ra tay, không thể nghi ngờ là nói với toàn bộ thiên rạ rằng, chúng ta chính là người ra tay, đã như thế, tất cả những thứ chúng ta làm, đều thành dã tràng, 18 cổ thành cũng không cách nào dẹp được loạn
-Hôm nay bá phụ bị khuất nhục, chúng ta còn muốn tiếp tục ẩn nhẫn?
Hạ Khuynh Thành trợn to đôi mắt xinh đẹp, lập tức lên tiếng phản bác, cái nhục ngày hôm nay, chắc chắn truyền khắp thánh tinh thành, thậm chí mà 18 cổ thành và thập bát hoàng triều, làm sao có thể nhẫn?
Vẻ mặt Sở Tinh Thần hơi ngưng lại, lần thứ hai mở miệng, nhưng ngay khi hắn muốn lên tiếng khuyên can, Sở Hành Vân bên cạnh hắn đột nhiên dứng dậy, lên tiếng nói:
-Chuyện này đã phát sinh, làm sao có thể cứ để nhưu vậy.
-Vân nhi?
Sở Tinh Thần sửng sốt một chút, bỗng nhiên quay đầu, nhưng thấy con ngươi Sở Hành Vân híp lại, hắc kiếm nhúc nhích, quay về hắn nói:
-Cha yên tâm, ngày hôm nay ẩn nhẫ, ta sẽ không để ngài phụ lòng, thế nhưng, ngài chịu khuất nhục, ta sẽ không bỏ mặc, chắn để những người kia chịu đựng lại trăm lần, ngàn lần còn ít!
Sau đó, ở dưới sự kinh ngạc của mọi người, chỉ thấy Sở Hành Vân chậm rãi di động ánh mắt, hướng về phía Vạn Tinh lâu nhìn tới, lên tiếng nói:
-Vừa nãy ta lựa chọn ẩn nhẫn, không chỉ vì phụ thân, đồng thời cũng là vì được 18 cổ thành ủng hộ, bằng không, chúng ta không có cách chống đỡ Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, chớ nói là cứu ra Lưu Hương.
-bất quá..
Nói tới điểm này, hai con ngươi Sở Hành Vân lập lòe ma quang, tiếng nói lạnh như gió:
-Nếu bốn người kia muốn đùa bỡn âm mưu, tốt lắm, ta sẽ để bọn họ biết cái gì là quyền mưu thật sự…