Sự tình tối nay ở Vạn tinh lâu, xảy ra ngoài dự liệu của mọi người, một khi truyefn ra, cả thánh tinh thành đều náo động, tuy lúc này đã đêm, nhưng tiếng bàn luận vẫn không dứt.
Đồng thời, các loại thuyết pháp liên quan đến Sở Hành Vân lan truyền nhanh chóng, hầu như đều cười nhạo và xem thường, cảm thấy, không lâu nữa hắn phải rời khỏi 18 cổ thành, không còn dám tiếp quản 18 cổ thành.
Vạn tinh lâu lúc này, đèn đuốc sáng rực như trước, từng đạo bóng người phản chiếu ra, hoặc là ngửa đầu cười to, hoặc là cao giọng đàm luận, làm cho đêm tối không thể bình tĩnh lại.
-Trưởng lão hội thành lập, Lạc Vân liền bị kìm chế, thật là một việc sảng khoái!
-Như bốn vị gia chủ nói, Lạc Vân chỉ là một đứa trẻ thò lò mũi xanh đạt được nhiều kỳ ngộ mà thôi, làm sao có khả năng làm địch thủ của chúng ta, chuyện hôm nay, là minh chứng tốt nhất!
-Đương nhiên, nếu không phải bốn vị gia chủ có thủ đoạn khó lường, chúng ta cũng không các nào phát tiết mối hận trong lòng, chúng ta kính bốn vị gia chủ một chén..
Một tiếng cười vui vang lên, một chén lại một chén rượu uống ừng ực, bên trong Vạn Tinh lâu, tình cảnh thật xa mỹ, bôn vị gia chủ ngồi ở nơi cao, cầm trong tay chén rượu khóe miệng đầy đắc ý, biểu hiện bình chân như vại.
Cái chết của Quách Nghĩa, bọn họ không để trong lòng, giá trị của hắn đã được thể hiện hết ròi, chết hay không, cũng không khác nhau.
-Khởi bẩm gia chủ, thuộc hạ có chuyện quan trọng bẩm báo!
Vào lúc này, một người trung niên đi vào, ngôn ngữ cắt ngang tiếng cười của mọi người, chân mày hơi nhíu lại.
-Nói, chuyện gì?
Tâm tình Đoạn Thuần rất tốt, cũng không để ý, còn ba vị gia chủ khác cũng để chén rượu xuống, đưa mắt sang, lẳng lặng nghe.
-Vừa nãy, Lạc Vân tuyên bố, lúc này mai, ở Thánh tinh thành giảng đạo lần thứ hai, bất luận thân phận cùng thực lực, đều có thể nghe giảng.
Người đàn ông trung niên cúi đầu, nói ra từng chữ rõ ràng.
Giảng đạo lần thứ hai?
Mọi người nghe được lời này xong, đầu tiên là sững sờ, chợt, một tiếng cười đinh tai nhức óc, dường như muốn đem Vạn tinh lâu xuyên thủng, vang vọng toàn bộ trời đêm.
-Giảng đạo lần thứ nhất, Lạc Vân lừa một đám trẻ thò lò mũi xanh, đưa tới vô số cười nhạo cùng châm chọc, tối nay, danh vọng của hắn càng rơi xuống đáy vực, như rùa rụt cổ, ngừng chiến tranh, như hắn lại muốn giảng đjao lần thứ hai, các ngươi nói xem, có phải hắn bị tâm thần rồi?
Âu Trọng Khôi cũng cười to, tiếng nói vọng ra khắp nơi.
Lần thứ nhất giảng đạo đã thất bại, lần thứ hai còn có ý nghĩa gì?
Huống chi, Sở Hành Vân gặp phải vô số người châm chọc, dù cho hắn có nói tới đảo loạn thiên địa cũng không có người nghe giảng, càng sẽ không ủng hộ hắn, hết thảy đều là uổng phí thời gian.
-Cái Lạc Vân này, thực sự quá ngu xuẩn, trước giờ chúng ta đều đã đánh giá cao hắn.
Đoạn Thuần thở dài, lắc đầu cười nói:
-Hắn cho rằng, tiến hành giảng đạo lần thứ hai, liền có thể cứu vãn được mặt mũi, không biết rằng, làm vậy chỉ càng thêm lúng túng.
-Bất quá, chuyện này đối với ta lại là một chuyện tốt/
Mạc Vô Vi bổ sung một câu, bốn người nhìn nhau, đều phát ra tiếng cười toại nguyện, mang ý giễu cợt.
Thấy bốn vị gia chủ như vậy, người đàn ông trung niên cũng nở nụ cười, sau đó hắn nói tiếp:
-Ngoại trừ giảng đạo, Liễu Mộng Yên còn phát ra một mật thư, để ta đưa cho chư vị.
Khi đang nói chuyện, tay phải hắn xoay một cái, lấy ra một quyển sách đen kịt, cung kinh giao cho các vị gia chủ.
Quyển sách rất phổ thông, không có một chút linh lực, đều này làm bốn vị gia chủ sinh ra nghi hoặc, nhìn nhau, đều có vẻ cẩn thận từng tí một.
Bốn người bọn họ trầm ngâm chốc lát, đồng thời ra tay, đem quyển sách mở ra.
Khi bọn họ thấy nội dùng bên trong, đầu tiên là sững sờ, sau đó là kinh ngạc, cuối cùng không hẹn mà cùng cười, tiếng cười như tiếng sấm, chấn đống đến cả phòng khách run lên không ngừng, cũng là cho mọi người càng thêm nghi hoặc, lấy ánh mắt hiếu kỳ nhìn sang.
-Bốn vị gia chủ, trên quyển trục này có gì huyền diệu?
Rốt cục, có một người lên tiếng hỏi.
Lúc này bốn người ngưng cười, nhưng ý cười vẫn còn đầy trên gương mặt.
Đoạn Thuần hắng giọng một cái, nói ra từng câu:
-Nội dùng trên đó rất đơn giản, Liễu Mộng Yên muốn mời các cao tầng của gia tộc, cùng thương nghị hướng phân chia thập bát hoàng triều cùng 18 tám cổ thành, còn địa điểm là ở Liễu Phong cư.
Nghe được lời của Đoạn Thuần, vẻ nghi hoặc của mọi người càng tăng thêm.
Phải biết rằng, Sở Hành Vân đã hạ lệnh, muốn cho ngũ đại gia tộc quy ẩn rừng nói, quyền lực của các gia tộc, cũng phải giao ra, không được can thiệp vào công việc của 18 cổ thành.
Nhưng không lâu sua, Liễu Mộng Yên lại lợi các nhân vật lớn của các gia tộc, cùng thương nghị cách phân chia thế lực thập bát hoàng triều cùng 18 tám cổ thành, làm ra cảm giác mâu thuẫn mãnh liệt.
-Quyển sách này xuất hiện, nói ra một đạo lý, việc 18 cổ thành đại loạn, để cho Liễu Mộng Yên thấy được lực liên kết mạnh mẽ giữa các gia tộc, trong lòng biết Lạc Vân không có cách nào đánh tan các gia tộc lớn, càng không các nào chấp hcuowrng 18 cổ thành, vì lẽ đó, nàng là mẫu thân, mới đưa ra hạ sách này, làm ra thỏa hiệp đối với chúng ta, giúp Sở Hành Vân giảm bớt áp lực.
-Thương nghị phân chi thế lực, nói cách khác, chính là phân chia thế lực như thế nào, chính là việc duy nhất Sở Hành Vân có thể làm, bằng không, 18 cổ thành càng loạn, cuối cùng Vạn Kiếm Các càng nguy hiểm/
Mặc Vọng Công cũng nói ra cái nhìn của mình, hắn rất đắc ý, có vẻ rất thong dong, chỉ vì, bốn người bọn họ đã sớm nghĩ đến kết quả như vậy, chỉ là không nghĩ tới Sở Hành Vân đã sớm thỏa hiệp như thế.
Trải qua sự giải thích của hai người, một đám người như bỏ được tảng đá lớn trong lòng, trên mặt dâng trào vẻ mừng như điên, nhưng có một số người vẻ mặt nghiêm nghị, có vẻ nghiêm túc.
-Thương nghị phân chia thế lực, là một chuyện tốt, nhưng muốn làm việc này, cần tiêu tốn nhiều thời gian, hơn nữa, điểm thương nghị là Liễu Phong cư, liệu có trò gì?
Lại một người nữa lên tiếng.
-Coi như là trò lừa, Lạc Vân còn có thể làm gì?
Vẻ mặt Đằng Cực gầy gò, đôi mắt lập lòe tinh mang, cả người lộ ra cảm giác giảo hoạt, cười hắc hắc:
-18 cổ thành loạn, không có bất cứ quan hệ gì với chúng ta, đều do những ngươi trẻ tuổi gây nên, Quách Nghĩa trắng trợn trào phúng, cũng không có quan hệ với chúng ta, lẽ nào hắn có thể giết chúng ta?
-Huống hi, nếu như Lạc Vân muốn động thủ, hắn cũng không để Liễu Mộng Yên phát mật thư, trực tiếp vung tay, để Vũ Tĩnh Huyết dẫ 3000 Tĩnh Thiên Quân tới, cần gì phiền phức như vậy.
Mạc Vô Vi đắc ý cười to, hắn nắm quyển trục trong tay, có chút run rẩy.
Trong mắt bọn họ, phần mật hàm này xuất hiện, tuyệt đối không thể là giết chóc, dù sao, mỗi người trong đây, đều là người của gia tộc, còn là cao tầng, nắm trong tay thực quyền.
Một khi bọn họ chết đi, các gia tộc sẽ hỗn loạn, đừng nói là chống đối thú triều, sợ rằng thú triều còn chưa tới, 18 cổ thành đã tan vỡ.
Bọn họ, đã sớm an bài xong tất cả.
-Nói như thế, thương nghị lần này, kỳ thực là thỏa hiệp?
Người kia có chút sầu lo, nhưng trên mặt lộ ý mừng, có chút không tin được chuyện này.
-Tối nay, Lạc Vân đối mặt với chúng ta, đều lựa chọn nén giận, hắn bây giờ, ngoại trừ thỏa hiệp, chẳng lẽ còn lựa chọn nào khác?
Đoạn Thuần hỏi ngược lại, chỉ thấy hắn duỗi tay ra, sửa sang lại xiêm y của mình, đầu ngẩng lên, thanh âm kiêu căng:
-Đêm nay, chúng ta liền triệu tập các cao tầng gia tộc, đi tới Liễu Phong cư, ta không tin, Lạc Vân dám chơi hoa chiêu gì!
Nói xong, ánh mắt đoàn người ngưng lại, hoàn toàn dâng trào ra tâm ý sắc bén, nếu Sở Hành Vân không dám giết bọn họ, bọn họ cần gì phải sợ hãi.
Việc 18 cổ thành bọn họ đã sơm sắp xếp, cũng không sợ xuất hiện vấn đề.
Nhóm người này, đều là cao tầng gia tộc, trong tay có thực quyền, chỉ cần một ngày bọn họ không buông tay, những người khác không thể dao dộc thống trị của họ!