Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 889: Lần giảng đạo thứ hai

Chương 888: Lần giảng đạo thứ hai

Phong Liễu Cư, chính là một chỗ biệt việt của Liễu gia, ở nơi sâu trong thánh tinh thành, thường ngày hiếm có người đi đến.

Ngay đêm đó, vị trí rừng dậm, đột nhiên truyền đến từng tiếng huyên náo, từng cao tầng gia tộc mặc áo xa hoa đi đến, mỗi người đều vui cười, cả người ung dung thoải mái.

ở nơi vị trí đầu não, chosnh là tứ đại gia chủ.

Ánh mắt của bọn họ hướng về phía trước, tất cả đều tràn đầy tự tin, đặc biệt là thời gian họ thấy Liễu Mộng Yên đứng trước cửa Phong Liễu Cư, thần thái càng hung hăng.

-Làm sao không thấy Lạc Vân các chủ?

Đoạn Thuần lên tiếng nói chuyện, giọng hắn rất nặng, rõ ràng đang giễu cợt Sở Hành Vân, đôi mắt quét bốn phía, không e ngại chút nào.

Liễu Mộng Yên lạnh lùng nhìn chằm chằm mọi người, thấy cao tầng gia tộc đều đến đây, trong mắt xẹt qua hàn ý, nhưng nàng che giấu rất tốt, giả vờ không có gì, thở dài, mở mieijeng nói:

-Việc thương nghị, ta toàn quyền xử lý, Vân nhi tự nhiên sẽ không xuất hiện ở đây.

-Ta quên mất, ngay may, Lạc Vân các chủ còn muốn giảng bài, hiện tại là hắn đang chuẩn bị rồi?

Đoạn Thuần giả vờ tỉnh ngộ, lần thứ hai trào phúng.

Lời ấy vừa hạ xuống, mọi người đều cười to, đều cảm thấy Sở Hành Vân thật ấu trĩ, rõ ràng lựa chọn thỏa hiệp, lại còn giả vờ thanh cao.

-Các ngươi quá phận rồi đấy!

Vẻ mặt Liễu Mộng Yên đột nhiên trầm xuống, lạnh lùng nói:

-Không nên lãng phí thời gian, ta đã chuẩn bị kĩ càng từ lâu.

-Vậy chúng ta liền cung kính không bằng tuân mệnh.

Mạc Vô Vi thấy sắc mặt Liễu Mộng Yên biến hóa, trong lòng càng ung dùng, khoát tay áo một cái, ngẩng đầu lên, sải bước vào Phong Liễu Cư

Thấy thế, đoàn người cũng không tiếp tục vui cười, liếc nhìn Liễu Mộng Yên một chút, mới đi theo.

Theo từng người cao tầng gia tộc bước vào Phong Liễu Cư, tức giận trong con ngươi Liễu Mộng Yên dần dần tản đi, nơi khóe miệng hiện lên một nụ cười.

Sau khi tất cả mọi người tiến vào, nàng bỗng nhiên giơ hai tay ran, mười ngón tay tạo thành một dấu ấn, cuối cùng vỗ tới hư không, linh lực mênh mông tỏa ra, chớp mắt liền biến mất trong đêm tối.

ầm ầm ầm!

khoảnh khắc sua, lấy Liễu Mộng Yên làm trung tâm, từng sợi tai họa chi khí ngập trời, ở trên Phong Liễu Cư, ánh sáng lập lòe của tai họa linh châu xuất hiện, ánh sáng như mưa, hóa thành phù phiếm, bao phủ các nơi Phong Liễu Cư.

Làm xong tất cả những thứ này, sắc mặt Liễu Mộng Yên trở nên trắng bệch như tờ giấy, hiển nhiên là nàng đã tiêu hao lượn lớn linh lực, chỉ có điều, nàng cũng thở ra một ngụm trọc khí, tầm mắt di động, nhìn về phía Thánh tinh thành, thấp giọng nói:

-Vân nhi, chuyện tiếp theo, liền giao cho ngươi.

Sau khi nói xong, Liễu Mộng Yên lấy ra một viên đan dược, sắc mặt lập tức hồng hào lên, tiếp tục dời đi, hướng về phía Phong Liễu Cư, bước vào trong đó.

Nhưng phát sinh vừa nãy, thanh thế khá hùng vĩ, nhưng đám người ở trong Phong Liễu Cư, vẫn không cảm giác được chút nào, từng sợi Tai họa chi khí này, họ không nhìn thấy, trong đầu đều nghĩ chia cắt tài nguyên thập bát hoàng triều cùng 18 tám cổ thành như thế nào.

ở lúc Liễu Mộng Yên tiến vào Phong Liễu Cư, giữa Thánh tinh thành, cũng có dị động truyền ra.

Nơi này, vốn là quảng trường rộng rãi, có thể ung dùng chưa đựng cả triệu người, thời khắ cnafy, mấy đạo đen kịt đang chạy trên quảng trường, đang xây một cái đài cao.

Thời gian qua đi, ánh mặt trời nổi lên, vị trí trung ương quảng trường có một tòa Bạch Ngọc đài tinh sảo, cao mười mét, óng ánh, phát ra ánh sáng bảy màu.

Việc Sở Hành Vân giảng đạo, cũng đã truyền ra bên ngoài, toàn thành đều biết, bây giờ, trời tờ mờ sáng, cả Thánh tinh thành liền sôi trào.

Bên trong tầm nhìn, một đạo lại một đạo bóng người từ khắp nơi lướt tới, cuối cùng giáng lâm bên trong quảng trường, tất cả đều hiếu kỳ đánh giá bốn phía, thần thái không giống nhau, có nghi hoặc, cũng có hiếu kỳ.

Theo thời gian trôi qua, mặt trời đã lên cao, bên trong quảng trường rộng rãi, từ lâu đã đông nghịt người, đập vào mắt là bóng người tầng tầng.

Nhưng mà, nếu có người tinh tế quan sát, sẽ kinh ngạc phát hiện, con số người đến tuy lớn, nhưng so với lần thứ nhất, kém xa, chỉ có hơn bốn trăm ngàn người, chưa đạt một nửa.

Bên trong bốn trăm ngàn người này, những thanh niên trẻ tuổi chiếm phần lớn, có tới hơn ba trăm ngàn người, tất cả đều đến từ thánh tinh học viện, trên mặt bọn họ, đều là lòng phấn khởi, giống như không thể chờ đợi được nữa.

Cho tới hơn mười vạn người còn lại, thần thái đều khác nhau, bởi vì chờ đợi quá lâu, có mấy người đã ngáp ngủ, dáng vẻ mệt mổi, không ngừng nghị luận, bầu không khí quái dị.

Trong những người này, thậm chí còn có cao tầng gia tộc cùng quan chức cổ thành, bọn họ nhìn bạch ngọc đài ở vị trí trung ương, lên tiếng bàn luận, khóe miệng nở nụ cười.

Hành trình Phong Liễu Cư, khá thần bí, ngoại trừ các cao tầng gia tộc, người bình thường không thể biết, mà người có thể tiến vào Phong Liễu Cư, hoặc là gia tộc chi chủ, hoặc là quan lớn của cổ thành, tất cả đều có quyền cao chức trọng.

Tuy nói những người trước mặt, trong tay có thực quyền, nhưng chỉ là có mà thôi, quyền lên tiếng không lớn, hôm nay, bọn họ tụ tập tại đây, ngoại trừ hiếu kỳ nội dùng giảng đạo của Sở Hành Vân, càng nhiều hơn là tìm nơi an ủi tâm lý, muốn xem Sở Hành Vân xấu mặt, phát ra uất ức trong lòng.

Xèo xèo xèo!

Ngay thời gian bọn họ suy nghĩa, trong hư không, liên tiếp phát ra tiếng xé gió chói tai, mọi người ngẩng đầu theo bản năng nhìn sang, liền thấy đoàn người Sở Hành Vân ngự không mà đến, trên người mỗi người đều tỏa ra khí tức bá đạo.

-Xin cào các chủ!

Trong khoảnh khắc này, 30 vạn thanh niên cùng cúi sống lưng xuống, trong miệng phát ra thanh âm cung kinh, đôi mắt, từ lâu đã hưng phấn, tỏa ra từng trận tinh mang.

Nhưng trái lại, trong đoàn người cũng có người không lên tiếng, mà những cao tầng gia tộc kia càng phát ra tiếng hừ lạnh, dùng một ánh mắt như đối xử với bại tướng, lạnh lùng nhìn Sở Hành Vân.

-Nhân số ít như vậy?

Lục Lăng theo Sở Hành Vân mà đến, khi hắn nhìn thấy đoàn người, vẻ mặt hơi ngưng lại.

Ninh Nhạc Phàm cùng Hạ Khuynh Thành cũng thấy thế, vẻ mặt cũng nghiêm nghị.

Bọn họ phát hiện, bên trong quảng trường rộng lớn, ngoại trừ 30 vạn thanh niên, những người còn lại chỉ có hơn 10 vạn, hơn nữa, cũng không phải thành tâm mà đến, phảng phát như chỉ đến xem chuyện cười.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch