Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 897: Không còn gì cả.

Chương 896: Không còn gì cả.

Nội dùng quyển sách ghi chép rất đơn giản, nơi đình viện này, đều thuộc về Vạn Kiếm Các, trung niên tử bào thông qua việc giao nộp linh thạch, đã chính thức nắm quyền ở lại.

Trọng yếu hơn chính là, trên quyển sách, có con dấu độc nhất của Vạn Kiếm Các, điều này liền nói, việc này được Vạn Kiếm Các thừa nhận, bất luận người nào cũng không thể tự thay đổi.

-Tại sao lại như vậy? Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?

Trong đầu Mạc Vô Vi đầy nghi hoặc, hắn ngẩng đầu lên, phát hiện vẻ mặt trung niên tử bào lạnh lùng nhìn hắn, đoạt quyển sách trở lại.

-Kế phong vạch ra, ta là người chủ của đình viện này, xin Mạc gia chủ rời đi cho, nếu ngươi còn muốn dồn ép, vậy thì là đột nhập bất hợp pháp vào nhà dân, chịu hình phạt!

Nam tử trung niên không cho Mạc Vô Vi một chút mặt mũi.

Vốn Mạc Vô Vi nghi hoặc, nghe nói như thế, cảm giác có một luồng lửa nóng xông lên đầu, nhưng vẫn không có ra tay, mạnh mẽ trừng trung niên tử bào một chút, sau đó xoay người rời khỏi nơi này.

-Trong Thánh tinh thành, chưa bao giờ xuất hiện chuyện kế phòng, như vậy xem ra, trong khoảnh thời gian ta ở Phong Liễu Cư, Thánh tinh thành đã phát ra sự tình gì, không biết những người khác…

Trong lòng Mạc Vô Vi tự nói, lời còn chưa dứt, liền thấy Đoạn Thuần bay nhanh tới, thần thái có mấy phần gấp gáp.

Một lát sau, Đoạn Thuần hạ xuống từ không trung, thở không ra hơi:

-Mạc gia chủ, vừa nãy ta trở về nơi ở, vừa vào cửa, liền thấy có người chiếm đoạt đình viện của ta, ta muốn ra tay nghiêm trị một phen, hắn lại lấy ra một tấm khế phòng, còn nói hết thảy đình viện là của bọn họ để ta đi ra ngoài.

-Cái gì, ngươi cũng bị chiếm đoạt?/

Mặc Vọng Công mở miệng lớn, phát ra tiếng kinh hô.

-Cũng?

Đoạn Thuần ngẩn người, kinh ngạc nhìn Mạc Vô Vi:

-Chẳng lẽ nói đình việc của ngươi…

Xèo!

Lại một tiếng xé gió tới, cắt ngang lời Đoạn Thuần nói, người đến, lại là Âu Trọng Khôi.

Chỉ thấy mặt hắn cũng lộ ra vẻ sốt ruộc cùng nghi hoặc, vừa rơi xuống đất, trực tiếp vọt đến mặt hai người hai tay nắm chặt, mở miệng ra, nhưng bởi vì lo lắng, chưa chạm đất, đã nói ra.

-Âu gia chủ gấp gáp như vậy, chẳng lẽ đình viện của ngươi cũng bị chiếm đoạt?

Đoạn Thuần cùng Mạc Vô Vi liếc mắt nhìn nhau, suy đoán.

-Các ngươi làm sao biết?

Con ngươi Âu Trọng Khôi co rút lại, âm thanh oán hận nói ra:

-Không chỉ là đình viện, ba chỗ khác của ta, 5 cửa hàng, tất cả đều bị chiếm đoạt, càng căm tức hơn chính là, những người kia đều có cái gọi là khế ước, còn nói là được Vạn Kiếm Các chống đỡ, để ta không được đến gần!

Hai người nghe được lời ấy của Âu Trọng Khôi, vẻ mặt đều sững sờ, không tự chủ được mà co giật, cuối cùng phát ra một tiếng kêu kì quái, lao nhanh đi.

Âu Trọng Khôi nhìn thấy hành động quỷ dị của hai người, càng thêm nghi hoặc, thân hình lấp lóe, bước nhanh theo.

Một màn như thế, xảy ra ở nhiều nơi trong Thánh tinh thành.

Những cao tầng gia tộc trở về từ Phong Liễu Cư, mỗi một người đều giống như rơi vào trong điên cuồng, vừa kêu quái dị, vừa chạy nhanh, dẫn tới nhiều người cười nhạo.

Chờ hi mặt trời về phía tây, bên trong Vạn tinh lâu, một đám cao tầng gia tộc tụ tập, vị trí đầu não, là bốn vị gia chủ, giờ khắc này, sắc mặt bọn họ đều khó coi, không khí đều đọng lại.

Xèo! Xèo ! xèo !

Đột nhiên, từng bóng người đạp không mà đến, chậm rãi rơi xuống phòng khách, lập tức hấp dẫn ánh mắt của mọi người, ngay cả bốn vị gia chủ cũng nhìn sang, từ từ tản ra hàn ý.

-Tình huống như thế nào?

Đoạn Thuần mở miệng hỏi, ánh mắt của hắn rất lạnh, bất luận người nào nhìn thấy, cũng run rẩy.

-Khởi bẩm Đoạn gia chủ, trải qua điều tra của chúng ta, Lạc Vân ở lần giảng đạo thứu hai, đã tuyên bố trước mặt mọi người một loạt cải cách, nói đơn giản, chính là thu về hết thảy đất đai, thương mại, cùng quyền thế, đồng thời đem những thứ này chia ra, giao cho bách tính.

Một người đàn ông trung niên quỳ gối xuống, hai tay mở ra, đem một quyển trục đưa tới.

Bên trong quyển sách này, ghi chép nội dùng giảng đạo lần thứ hai của Lạc Vân, một chữ cũng không xót, ngoài ra, còn có những biến hóa to nhỏ của 18 cổ thành trong thời gian này.

Một đám cao tầng gia tộc nhìn quyển trục này, thần thái trở nên lạnh lẽo, mỗi một người đều nắm chặt tay.

Càng kinh hơn là, không ít người đang run rẩy thân thể, từng vệt linh lực cuồng bạo tràn ra, tràn ngập ở khắp nơi, làm cho không gian có những thanh âm vang lên.

-Lạc Vân, tốt cho một cái tặc tử, thừa dịp ta không có mặt, lại chiếm đoạt đất đai cùng cửa hàng của chúng ta, đồng thời còn đem phát cho dân chúng, ngươi dựa vào cá gì mà làm như vậy.

-Hành động như thế, quả thực không bằng cầm thú, hoàn toàn không phù hợp với hình pháp, lẽ nào hắn không sợ dân chúng tức giận sao?

-Gia tộc truyền thừa mấy ngàn năm, tài nguyên sâu rộng, hiện tại chỉ qua hơn nửa tháng, liền bị chia cắt hết sạch, tất cả những lợi ích, đều để Lạc Vân đoạt được, ta không phục, ta không phục!

Từng cao tầng gia tộc giận dữ hét lên, bọn họ không còn thái độ hung hăng như trước, ánh mắt đều đỏ lên, hận không thể xông tới đình viện Liễu gia, đem Sở Hành Vân ngũ mã phanh thây.

Những đất đai, cửa hàng này, đều bị chia cắt tất cả, không để lại thứ gì, bọn họ hiện tại, không còn gì cả, ngay cả ăn mày cũng không bằng, làm sao có thể buông tha Sở Hành Vân.

Vẻ mặt bốn vị gia chủ không ngừng biến hóa, tổn thất của bọn họn càng lớn hơn, ngay cả đình viện cũng không có, vừa ngữ tới ngôn ngữ ở Phong Liễu Cư hôm nay, bọn họ đều cảm giác cực kỳ khó chịu.

-Hành động của Lạc Vân, chúng ta không thể chịu đựng, là đồn vật của ta, thì ta nhất định phải cầm về!

Mạc Vô Vi giận dữ đứng dậy, hắn đường đường là gia chủ họ Mạc, đến một cái đình viện cũng không thể nắm giữ, một khi truyền đi, sẽ làm người khác cười rụng răng.

-Mạc gia chủ chậm đã!

Mắt thấy Mạc Vô Vi muốn đi ra Vạn tinh lâu, tên nam tử này vội vàng ngăn hắn ại, ánh mắt sáng lên, tỏ vẻ lúng tung.

Một người trong đó đi lên phía trước, thở dài nói:

-Mạc gia chủ, thời điểm mấy người chúng ta thu thập tình báo, gặp phải không ít người trong gia tộc, chúng ta phát ra lời mời, muốn bọn họ cùng ra tay, lần thứ hai làm 18 cổ thành loạn lạc, để chống lại Lạc Vân hung ác, cho Vạn Kiếm Các một đả kích nặng.

Nghe đến đó, hết thảy cao tầng gia tộc run lên, nếu Sở Hành Vân làm ra hành động như thế, bọn họ cũng không muốn bó tay bó chân, muốn mạnh mẽ trả thù một phen.

-Những gia tộc lớn chúng ta liên hợp lại, thế lực to lớn, có thể dễ dàng làm 18 cổ thành rơi vào hỗn loạn lần thứ hai, lần này, không chỉ muốn cho 18 cổ thành hỗn loạn tưng bừng, ta còn muốn cho Lạc Vân hối hận!

Mạc Vô Vi phun ra một tiếng nói phẫn hận, những người ocfn lại cũng căm tức bất bình, chờ trút cơn giận.

Chỉ có điều, mọi người càng lên tiếng phẫn nộ, vẻ mặt những người kia càng khó coi, thân thể run lên dữ dội.

Cuối cùng, có một người phẫn nộ nói ra:

-Sau khi chúng ta phát ra lời mời, những gia tộc nhỏ hơn, không chỉ không đồng ý, cào trắng trợn trào phúng, nói chúng ta là người ngu xuẩn, cũng để chúng ta lập tức rời khỏi 18 cổ thành, lăn bao xa thì lăn, vĩnh viễn không nên quay lại, bằng không…

Vừa nghĩ tới hình ảnh này, những người khác đều ngưng thở, gấp đến độ khiến Mạc Vô Vi xông lên, nắm lấy cổ áo của hắn:

-Bằng không cái gì, lập tức nói!

Người kia thấy khuôn mặt lạnh lẽo của Sở Hành Vân, nín thở nói ra:

-Bằng không, liền đem toàn bộ người của chúng ta đến hình pháp điện, chịu nỗi khổ lao ngục!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch