Đoàn người trở nên kinh ngạc, cho dù chính tai nghe thấy lời này, vẫn có chút không thể tin được.
Sau khi huyết chiến kết thúc, các gia tộc lớn chống lại Sở Hành Vân, từ lâu đã liên hợp lại với nhau, có vinh cùng vinh, có nhục cùng nhục, quan hệ chặt chẽ không tách rời.
Hiện tại, đối phương biểu hiện quái lạ như vậy, không chỉ trào phúng trắng trợn, còn muốn đem bọn họ đến hình pháp điện, chịu nỗi khổi lao ngục.
Chuyển biến lớn như vậy, thực sự là đột ngột, không người nào có thể nghĩ đến!
-Chúng ta cũng phải gặp tình huống như thế, những gia tộc kia đối xử với Lạc Vân, hình như rất ủng hộ, hoàn toàn không có căm ghét cùng chống lại như trước.
Mấy người khác thấp giọng nói, tiếng nói lộ ra cay đắng.
Phải biết rằng, thời gian bọn họ đến Phong Liễu Cư, đường lớn rộng mở, trong đầu toàn chia cắt lợi ích lớn lao như thế nào, trở thành người đứng trên vạn người, nhưng không ngờ tới, lúc bọn họ quay về, một Thánh tinh thành hoàn toàn mới.
Từ bề ngoài xem ra, cảnh vật Thánh tinh thành không biến hóa chút nào, trên thực tế, hết thảy đều thay đổi, ngay cả những người của gia tộc kia cũng thay đổi, trở nên không thể hiểu được.
-Chẳng trách hơn nửa tháng trước, Liễu Mộng Yên chủ động mời chúng ta tới Phong Liễu Cư, nguyên lai, chính là một phần của mưu cục, chính là chanh thủ thời gian cho Lạc Vân, phổ biến công việc cải cách.
Đoạn Thuần hồi tưởng lại sự việc trước đó, rất nhanh hiểu được.
-Lạc Vân này cũng thật giả dối, lại ra tay hung ác!
Không ít người có cảm giác thất bại, nhất thời tức giận đến tái nhợt cả mặt, vừa nghĩ đến thế cuộc, vẻ mặt lập tức trở nên âm trầm.
-Bây giờ Lạc Vân thực hiện được âm mưu, chúng ta không chỉ không còn gì cả, còn biến thành chuột qua đường, người gặp đều gọi đánh, nếu muốn hợp lại một lần nữa, độ khó không nhỏ.
Có một người phun ra ngôn ngữ bất đắc dĩ, dứt lời, những cao tầng gia tộc kia cũng thở dài bất đắc dĩ, cảm giác vô lực uể oải.
-Điều này cũng không hẳn!
Trong lúc mọi người đang thở dài, Đằng Cực vốn trầm mặc không nói gì, bỗng nhiên mở lời, con mắt âm trầm đến cực điểm:
-Lạc Vân dùng âm mưu ,lén lút cướp đi tất cả của chúng ta, việc chúng ta có thể làm bây giờ, chính là đoạt lại tất cả, hơn nữa, còn muốn hung hắc cướp đoạt trước mặt mọi người!
Đằng Cực nói ra từng chữ ác liệt, khiến đám người không khỏi sửng sốt một chút, tầm mắt rồi qua, đã thấy hắn đi trước ba vị gia chủ, sải bước ra khỏi Vạn tinh lâu.
Cùng lúc đó, bên trong đình viện Liễu gia.
Sở Hành Vân, cùng đám người Liễu Mộng Yên, Sở Tinh Thần đang ở bên trong phòng khách, lộ ra một nụ cười nhẹ, tràn đầy cảm giác yên bình.
Khoảng thời gian bổ biến cải cách này, 18 cổ thành không còn hỗn loạn nữa, Bách tính cũng không còn sinh lòng chống lại với Vạn Kiếm Các, người người chống đỡ thú triều, an cư lạc nghiệp, từ từ có xu thế phồn vinh.
Thừa dịp cơ hội tốt này, Sở Tinh Thần bắt đầu quản lý 30 vạn học viên, hoặc là phân phối, hoặc là xét duyệt, toàn bộ quá trình rất thuận lợi, chưa từng xuất hiện âm thanh phản kháng nào.
Mà một mặt khác, Liễu Mộng Yên cũng bắt tay quản lý các cao tầng gia tộc, những người này sau khi thu được bất đọng sản cùng thương mại, đều phấn chấn phát triển, tỏ ra hừng hực, cho dù là thời điểm Tinh Thần Cổ Tông toàn thịnh, cũng không thể so sáng được
-Chế độ gia tộc có lợi cho thống trị Tinh Thần Cổ Tông ổn định, nhưng với nó, là hạn chế mọi người phát triển, bây giờ lấy dân chúng làm gốc, người người cầu tiến, chúng ta chỉ cần dẫn dắt thêm, thì có thể quét sạch khuynh hướng suy tàn, khôi phục lại như cũ trong thời gian ngắn nhất.
Sở Tinh Thần phun ra một ngụm trọc khí, phát biểu ra ý kiến của mình.
Trải qua thời gian quản lý này, Sở Tinh Thần cũng từ từ bộc lộ được tài năng của mình, lúc nói chuyện, hai con mắt lập lòe tinh mang sắc bén, trên mặt cũng không có vẻ lúng túng cay đắng.
Liễu Mộng Yên nhìn biến hóa của Sở Tinh Thần, khóe miệng nở lên nụ cười, ánh mắt nhìn thoáng, cũng nhìn Sở Hành Vân bên cạnh, trên mặt tỏ ra thái độ hạnh phúc.
-Sư tôn.
Ngay vào lúc này, thanh âm của Ninh Nhạc Phàm đột ngột vang lên, thấy hắn chạy gấp đến, giữa lông mày mang theo từng cơn tức giận.
-làm sao?
Sở Hành Vân hòa hoãn hỏi.
-Vừa nãy, tứ đại gia chủ đến hình pháp điện, bảo là muốn đối chất cùng người, thanh thế mãnh liệt, hấp dẫn được nhiều người vây xem, việc này đã truyền ra khắp thánh tinh thành.
Ninh Nhạc Phàm vùa nhắc tới tứ đại gia chủ, liền không tự chủ được mà tỏ ra khinh bỉ.
-Bọn chúng đến thật nhanh.
Đối với lời nói của Ninh Nhạc Phàm, Sở Hành Vân cũng không có bất ngờ, ngược lại là lộ ra một tư thái cân nhắc, quay về Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần nói:
-Cha, mẹ, chúng ta tới hình pháp điện đi.
-Được.
Sở Tinh Thần cùng Liễu Mộng Yên cũng tỏ ra vẻ cân nhắc, đứng lên, theo sát bước tiến của Sở Hành Vân, hướng về phía hình pháp điện chạy đi.
Cũng không lâu sau, đoàn người liền đến hình pháp điện.
Giờ khắc này, hình pháp điện được vô số người vây quanh, gần như trăm vạn người, bóng người chồng chất, tiếng nghị luân như sấm rền.
-Lạc Vân các chủ đến rồi.
Trong đám người, có người nhìn thấy bóng Sở Hành Vân rồi hô lên.
Lời này hạ xuống, cả không gian chợt tĩnh lại, vô số ánh mắt quét tới trên người Sở Hành Vân, đoàn người còn chủ động ngường ra một lối để Sở Hành Vân đi vào.
Bên trong hình pháp điện, tứ đại gia chủ ưỡn ngực đứng thẳng, bọn họ thấy cảnh này, vẻ mặt khó coi dị thường, hừ lạnh, nhìn Sở Hành Vân chằm chằm, giống như đối với người chộm cắp.
-Bốn vị, đã lâu không gặp.
Sở Hành Vân chậm rãi đi đến trung ương hình pháp điện, hắn liếc nhìn tứ đại gia chủ, lại nhìn những cao tầng gia tộc khác, vẻ mặt hờ hững, không biến động.
-Lạc vân, hết thảy những chiêu trò của ngươi, ta đều nhìn thấu rồi, không cần làm bộ làm tịch.
Đoạn thuần nói, không còn trào phúng như ngày xưa, mà chỉ còn lại hàn ý cùng tức giận.
Hắn dùng ngôn ngữ không cho phản bác, quát lên:
-Hôm nay, mục đích chúng ta đến hình pháp điện chỉ có một, chính là để ngươi ở trước mặt mọi người, cầm bất động sản 18 cổ thành, thương mại, quyền thế, giao tất cả cho chúng ta, không giữ lại thứ gì!