Ánh dương lặn về tây, màn đêm từ từ bao phủ Thánh Tinh Thành, chờ một vệt hào quang cuối cùng tản đi, cả vùng không gian xuất hiện không khí ngột ngạt, khiến người ta cảm thấy khó có thể thở dốc.
Giờ khắc này, cánh cửa Thánh Tinh Thành đã đóng, không còn một tiếng động, rất nhiều người ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm đen kịt, vẻ mặt đọng lại, trong lòng có một luồng linh cảm mãnh liệt, tựa hộ sắp phát sinh cái gì.
-Hôm nay, đột nhiên Lạc vân cách chủ hạ lệnh đóng toàn bộ cửa thành, đây là vì sao?
Đoàn người nhìn cửa thành đóng chặt, không khỏi thấp giọng nghị luận với nhau, tràn đầy nghi hoặc.
-Tuy cửa thành đã đóng, nhưng không biết tại sao, các nơi Thủy Thiên Nguyệt, đều tràn ngập một luồng sát khí, rất là khủng bố, có thể liên quan đến việc này không?
Có người thấp giọng phỏng đoán, cố sát khí này, so với thú triều ngoài thành còn đáng sợ hơn, không ít người từ lâu đã lẩn trốn đi, căn bản không dám đi trên đường lớn..
ầm ầm ầm
như kiểu giải đáp nghi hoặc của mọi người, khắp rơi run rẩy, làm cho lòng mọi người run lên, hơn nữa, cỗ âm thanh này ngày càng mãnh liệt, không lâu lắm, cả tòa Thánh Tinh Thành như muốn sụp xuống, đất núi rung chuyển, bầu trời đêm rung động.
trong tầm mắt mọi người, một luồng khí tức xơ xác, giống như thủy triều dâng trào tại đây, chỉ thấy trên đường lớn Thánh Tinh Thành, toàn bộ đều là bóng người cùng tuấn mã, bóng người đều mặc khải giáp, tuấn mã đều là chiến mã.
-Đây là quân đội?
Con ngươi đoàn người co rụt lại, trong Thánh Tinh Thành, lại xuất hiện quân đội, từ trên đường lớn chạy tới như điên, có 18 nhánh, liếc mắt nhìn thấy vô biên vô hạn, đi nhanh đến trong thành trì.
Theo nhưng quân đội này hành quân, tâm thần đoàn người run rẩy, bọn họ nhìn thấy, dẫn đầu quân đội, là một nhánh cầm cờ, bên trên có long phụng thêu lên hai chữ- Trấn Tinh!
-Là Trấn Tinh Vệ!
Tâm thần đoàn người càng run lên dữ dội hơn, Trấn Tinh vệ biến mất đã lâu, đột nhiên xuất hiện, đi trên đường Thánh Tinh Thành.
Không chỉ có đám người trên đường, toàn bộ Thánh Tinh Thành đều rung động lên, chỗ Thánh Tinh Thành đi qua, tất cả mọi người đều nhìn qua, một đạo quân đội thiết huyết này, là thủ hộ thần của 18 cổ thành.
-Kỳ quái, phương hương Trấn tinh vệ đi đến, là nơi sâu của Thánh Tinh Thành, nơi đó chính là đình viện Liễu gia.
Không biết ai lên tiếng, để đám người xung quanh ngẩn người, đã thấy 18 vạn trấn tinh vệ đã nhập Thánh tinh thành, hướng đến vị trí của Sở Hành Vân ở đình viện Liễu gia.
Thanh âm ầm ầm truyền ra như trước, phảng phất như khắp nơi đều muốn rạn nứt, qua một đoàn thời gian, 18 vạn trấn tinh vệ đều ở bên ngoài đình viện Liễu gia, một nhành 10 ngàn, 18 vạn quân sĩ, thanh thế cuồn cuộn.
Trong giây lát, sát khí khắp Thánh Tinh Thành biến mất, thay vào đó là một luồng gió tanh thiết huyết, quét ngang qua, đem cờ xí thổi bay phần phật, một đêm không trăng, chỉ có những huyết quang tràn ngập, khắp nơi thẩm thấu ra sát cơ.
Tứ đại gia chủ đứng ở trung tâm Trấn tinh vệ, bọn họ liếc mắt nhìn đám người xa xa, biểu hiện trên mặt lãnh đạm, nhìn nhau một chút, hai mắt đều tràn ngập ra sát cơ, càng ngày càng đậm, thậm chí cả nhuộm đỏ cả đôi mắt.
-Bày trận!
Bốn người đồng thời lên tiếng, đột nhiên 18 cái tinh kỳ múa lên, giống như theo một quỹ tích huyền diệu nào đó, chỉ dẫn 18 đội ngũ, lấy đình viện Liễu gia làm trung tâm, bắt đầu lướt đến.
Nhưng phương vị bọn họ đến tựa hồ là một chiến trận mênh mông, 3 nhánh vào một phương, 6 phương thành trận pháp, mỗi người đánh ra binh khí, giơ cao trên đỉnh đầu, trên người, tuôn ra sát khí dày đặc, ngưng tụ lại, che phủ màn đêm.
-Ngưng!
Tiếng thét dài rung trời, từ trong miệng mỗi tên Trấn tinh vệ thốt ra, sau đó, từng máng át khí hội tụ lại, cuối cùng ngưng tụ thành Lục phương chiến trận, bao phủ lại đình viện Liễu gia.
Cùng thời khắc đó, mỗi một phía chiến trận, những sát khí kia từ từ kết thành hình, cuối cùng hóa thành một bóng người đỏ ngòm cao tới trăm trượng, khuôn mặt mơ hồi không rõ, hai tay giơ cao binh khí, trên người ngoại trở giết chóc, không còn cái gì khác.
-Đây hẳn là Lục sát chiến trận của Trấn tinh vệ?
Vố số người từ các nơi trong Thánh Tinh Thành chạy tới, ở khoảnh cách xa, bọn họ liền nhìn thấy bóng người đỏ lòm khủng bố này, biểu hiện kinh ngạc dồn dập.
Trấn tinh vệ, đời đời kiếp kiếp thủ hộ 18 cổ thành, mỗi người bọn họ đều ngưng tụ ra khí tức sát phạt dày đặc, mà Lục sát chiến trận, là có thể hội tụ những sát khí này hóa thành Huyết ảnh sát phạt.
Lục tôn huyết ảnh ngưng tụ, liền nói rõ 18 vạn Trấn tinh vệ hội tụ đủ, cần đại khai sát giới, mà nơi bị Lục Sát chiến trận bai phủ, bất luận người nào muỗn mạnh mẽ vào, đều bị sát khí ăn mòn huyết nhục cùng Linh hải, gặp vô tận thống khổ mà chết.
-Chuyện này là như thế nào, Trấn tinh vệ phong tỏa đình viện Liễu gia, lẽ nào bọn họ muốn tru diệt Lạc Vân các chủ?
Ý niệm này bộc phát trong lòng mỗi người, vừa nhìn huyết ảnh trong hư không, vừa điên cuồng chạy đi.
ầm ầm !
trời đêm vào thời khắc này run rẩy, trong tầm mắt, lục tôn huyết ảnh ngưng tụ thành hình, giống như che lấp màn đêm, huyết quang buông xuống, đem đình viện Liễu gai phong tỏa lại, 18 vạn trấn tinh vệ dơ cao binh khí, đứng ở bốn phương tám hương, trong hư không, có 6 tôn huyết ảnh một vị đều là một vùng thế giới.
Đình viện Liễu gia vào thời khắc này, phảng phất như biến thành tuyệt địa, không đường thoát.
-Lục Phương chiến trận đã thành, Lạc Vân, ta xem ngươi còn cách nào sống sót!
Đoạn Thuần phát ra tiếng cười âm lãnh, trên mặt đầy đắc ý.
Thời khắc này, đã có không ít đoàn người chạy tới, khi bọn họ nhìn thấy cảnh này, trong nháy mắt đều rõ ràng tất cả, thế nhưng, đối với ánh mắt kinh ngạc của đoàn người, Đoạn Thuần không thèm để ý, ngược lại hắn càng sắc bén.
Hắn bước về phía trước một bước, đem đình viện Liêu gia thu vào mắt, lớn tiếng quát:
-18 vạn trấn tinh vệ đã bày trận xong, kính xinh Lạc Vân các chủ nhận lấy cái chết!
Thanh âm của Đoạn Thuần rung động tâm linh đoàn người, tứ đại gia chủ chưa đi, còn muốn đưa Sở Hành Vân vào chỗ chết, bọn họ muốn dùng Trần tinh vệ làm điều đó!
Càng ngày càng nhiều người chạy tới đây, đồng thời, tâm tình khủng hoảng bắt đầu lan tràn, bọn họ đều biết, trong đình viện Liễu gia lúc này, cường giả đều đi hết, chỉ còn lại một người Sở Hành Vân.
Tuy thực lực Sở Hành Vân mạnh, nhưng đối mặt với 18 vạn trấn tinh vệ, cùng lúc thi triển ra Lục sát chiến trận, một người, không thể chống lại, tứ đại gia chủ rất nham hiểm, vẫn ẩn nhẫn trờ đợi một thời cơ này.
-Lạc Vân, còn không mau đi ra nhận lấy cái chết?
Vẻ mặt Âu Trọng Khôi cũng tràn ngập hung hăng, hắn nhìn thấy bên trong đình viện không có độnh tĩnh gì, chân mày không khỏi nhíu lên, ánh mắt trầm xuống, trực tiếp vung trưởng về phía trước.
Choảng choảng choảng…
Nhất thời, 18 vạn trấn tinh vệ tuân lệnh, đi về phía trước một bước, mỗi bước đi ra, mặt đất đều run rẩy, máu tươi ngập trời, hầu như muốn đem đình viện Liễu gia hủy diệt.
-Liền động thủ?
Tâm tình đoàn người càng khủng hoảng mãnh liệt, bọn họ vất vả mới có được những thứ như bây giờ, nếu Sở Hành Vân bỏ mình tại chỗ, như vậy 18 cổ thành lại phải trở thành dáng dấp mục nát như trước sao?
Bên trong tầm nhìn, 18 vạn trấn tinh vệ đã áp sát đình viện liễu gia, tỏng hư không 6 tôn huyết ảnh cũng áp sát, huyết quang cuồn cuộn đè xuống, nghiền nát không gian, chỉ trong nháy mắt có thể hủy diệt đình viện Liễu gia, đột nhiên nơi cửa lớt phát ra một thanh âm ê a.
-Hả?
Mọi người nhìn sang, chỉ thấy ở phía cửa lớn mở ra, trong đình viện, vẫn thanh lịch, không nhiễm một chút sát khí nào xâm nhiễm, mà ở nơi trung ương đình viện, có một cái bàn.
Sở Hành Vân mặc một bộ đồ đen ngồi đàng hoàng ở nơi này, trên tay phải hắn có một bầu rượu, hai mắt nhìn về phía 18 vạn trấn tinh vệ cùng tứ đại gia chủ, không nói mà chỉ cười khẽ rồi nhâm nhi chén rượu ngon.
Việc làm này, không thấy chút nghiêm túc nào khi đối diện với đại quân thiết huyết, chỉ có tiêu sái bất kham!