Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 915: Thống lĩnh tả hữu

Chương 914: Thống lĩnh tả hữu

Tên nam tử khôi ngô này, mặc trọng giáo trên người, vai gánh trường thường, hông đeo bội kiếm, cả người tản mát ra khí ức cực kỳ cuồng dã, giống hư một con hùng binh chờ phân phó, bất cứ lúc nào cũng có thể vồ lên giết.

Sở Hành Vân nhìn chăm chú người này hồi lâu, chợt bước ra nhẹ nhàng, đi tới trước nam tử khôi ngô.

Nam tử khôi ngô nhìn thấy Sở Hành Vân đến gần, mặt bỗng nhiên biến hóa, vừa chuẩn bị khom người, lại nghe thấy thanh âm của Sở Hành Vân truyền đến:

-Nghe những lời vừa nãy, ngươi khẽ lắc đầu một cái, hiển nhiên là không đồng ý thuyết pháp như vậy, nhưng lúc ta hỏi, ngươi không đứng ra, thậm chí còn định lảng tránh…

Sở Hành Vân nhận biết rất nhảy cảm, cả một tòa phòng khách, bất luận người nào, bất luận sự vật gì, đều bị hắn nhìn thấy, đối với hành động của tên nam tử khôi ngô này, hắn hiểu rõ ràng.

-Từ lời nói của ngươi mà phán đoán, ngươi đối với vấn đề đó, nhất định có kiến giải khác, sao không nói cho mọi người cùng nghe?

Sở Hành Vân không có khí thế bức người mà rất tùy ý/

Nam tử khôi ngô nghe được lời của Sở Hành Vân, trên mặt hiện ra vẻ kinh ngạc, nhưng rất nhanh, hắc lắc đầu cười khổ nói ra:

-Vốn là, ta cũng không muốn nhiều lời, nếu Lạc Vân các chủ đã phát giác, vậy thì mời mọi người nghe cái nhìn của ta!

Lúc nói chuyện, khí thế trên người nam tử khôi ngô tỏa ra hừng hực, đánh vỡ không gian yên tĩnh, khiến tâm thần người ta chấn động mạnh mẽ.

-Sau khi huyết chiến kết thúc, 18 cổ thành cùng thập bát hoàng triều, chắc chắn đụng phải Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, trận chiến này, không thể tránh được, bất luận người nào đều không thể tránh né.

Nam tử khôi ngô nhìn Sở Hành Vân chăm chú, tiếng nói êm tai.

-Dưới tình huống như vậy, ta thường xuyên suy tư, nếu ngày chưởng khống thập bát hoàng triều cùng 18 tám cổ thành, hung hắng chống lại Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, như vậy cả một tông vực mênh mông, sẽ hòa thành một thể, không phân ngươi ta, mọi ngươi có thể an cư lạc nghiệp, sinh hoạt mĩ mãn.

-Thế nhưng…

Đột nhine, ngữ khí nam tử khôi ngô chợt biến, tiếng nói cao vút:

-Ngàn năm qua, Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông, đều nằm ở thế yếu, chỉ nguyện là rùa rụt cổ, hiện tại thế cuộc thay đổi, vì sao chúng ta không thể tấn công Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, mang tất cả tài nguyên của bọn họ thu về?

-Sâu hơn, dù cho là Cửu hàn cung cao cao tại thượng, cũng là như thế, vì sao chúng ta không thể ra tay với Cửu hàn cung, bước đến tuyết vực, vung kiếm đoạt băng tuyết, trở thành bá chủ Bắc Hoang Vực?

Tê---

Đoàn người nghe được lời của nam tử khôi ngô, tất cả đều hít vào một ngụm khí lạnh, rất sắc bén, không chỉ muốn tập kích Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, còn muốn dẫm lên cả Cử hàn cung, đứng đầu Bắc Hoang Vực.

Ý nghĩ này, có thể làm một người thường sợ mất mật, căn bản không dám nghĩ tới!

Nam tử khôi ngô thấy vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, nhưng vẻ mặt hắn càng hừng hực, hai con mắt nhìn thẳng Sở Hành Vân, không có gò bõ vừa nãy, mà là ngạo nghễ nói:

-Người tòng quân, là đại trượng phu, tức giậng vung kiếm trong tay, lập xuống thiên thu bá nghiệp, mặc dù phơi thây ngoài xa tường, vậy thì như thế nào?

-Cùng với sống một đời tầm thường, ta thà rằng ra trận giết địch, quăng đầu lâu, tung nhiệt huyết, cho dù là chết trên xa trường, đầu lìa khỏi cổ, ta cũng không sinh lòng hối hận, chỉ hi vọng hậu thế có thể nhớ tên của ta, nhớ lấy những gì ta làm!

Tiếng nói này vừa dứt, khí thế nam tử khôi ngô ngưng tụ đến đỉnh cao, hắn đối diện hồi lâu cùng Sở Hành Vân, Sở Hành Vân liền đặt câu hỏi:

-Ngươi tên là gì?

-Mạt tướng tên Diệp Minh

Nam tử khôi ngô không dám ẩn dấu, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Sở Hành Vân gật đầu với hắn, lập tức xoay người lại, quay về tên trấn tinh vệ vừa nãy hỏi

-Ngươi tên là gì?

-Mạt tướng là Tô Hàm Phong.

Tên tướng lĩnh kia lập tức trả lời, trong lúc mơ hồ đó, hắn liếc mắt nhìn tên nam tử khôi ngô, trong mắt hai người đều có nghi hoặc, không biết Sở Hành Vân nói gì.

Những tướng lĩnh còn lại của Trấn tinh vệ cũng thế, nhưng không chờ bọn họ nói, Sở Hành Vân đã trở lại chỗ ngồi, dùng tiếng nói long trọng nói ra:

-Bắt đầu từ hôm nay, Diệp Minh là trấn tinh vệ tả thống lĩnh, Tô Hàm Phong là Hữu thống lĩnh, người chủ công, người chủ phòng, có thể tùy ý điều hành 18 vạn Trấn Tinh Vệ, đồng thời là người phụ trách..

Vù một tiếng!

Đột nhiên nhậm chức như vậy, làm tất cả mọi người sửng sốt một chút, thân là người trong cuộc như DIệp Minh cùng Tô Hàm Phong càng thêm chấn động, hai người bọn họ làm thống lĩnh, một tả một hữu, chỉ chịu lệnh của Sở Hành Vân?

-Thế cục thập bát hoàng triều hỗn loạn, cần cấp bách chưởng khống, tất yếu có thể dùng võ lực trấn áp, đã như thế, chức thống lĩnh là không thể thiếu, ai có thể giải đáp nghi hoặc của ta, liền có thể nhận chức thống lĩnh.

Sở Hành Vân giải đáp nghi hoặc của mọi người, vần đề này của hắn, vừa là nghi hoặc vừa là thử thách.

-Tô Hàm Phong trả lời, nhìn được toàn bộ đại cục, suy tư rất sâu, thích hợp quản lí phòng ngự, mà câu trả lời của Diệp minh, ẩn chứa phong mang, khí chí Lăng Vân, chỉ vì đánh ra một thiên thu bá nghiệp, thích hợp xa trường, hai người các ngươi, một công một thủ, không thể thích hợp hơn.

Sở Hành Vân nói ra, cũng thỏa mãn cực điểm.

Vốn là hắn chỉ muốn lựa chọn một người, nhưng DIệp Minh cùng Tô Hàm Phong trả lời, đều có thể nói là hoàn mỹ, sắc bén, đem 18 vạn Trấn Tinh Vệ giao cho hai người là không sai.

-Thủ đoạn của các chủ, thực là quỷ thần khó dò, mạt tướng DIệp Minh, chắc chắn không phụ lòng ủy thác của các chủ, cho dù thịt nát sương tan, cũng sẽ vì Vạn Kiếm Các lập ra bá nghiệp!

Sau khi Diệp Minh lấy lại tinh thần, bởi vì kích động, cả người đều run rẩy không ngớt, hai đầu gối quỳ xuống đất, phát sinh ra một giọng trầm vang.

-Tô Hàm Phong cũng như vậy, tuyệt không phụ lòng các chủ!

Tô Hàm Phong cũng quỳ xuống, trên mặt tràn dầy kinh ngạc cùng cảm khái, ngôn ngữ đều xuất phát từ nội tâm.

-Đại nghĩa của các chủ, mạc tướng xin nhận!

Lúc này, 16 tên tướng lĩnh còn lại cũng quỳ xuống đất, mỗi người đều mang khí thế hừng hực, tỏa ra cao vút, xông thẳng thương khung.

Thủ đoạn của Sở Hành Vân, bọn họ đều nhìn thấy.

Hùng tâm của Sở Hành Vân, bày mưu nghĩ kế, bọn họ cũng nhìn thấy.

Từ khi Tinh Thần Cổ Tông kiến tông cho tới nay, người làm được, đã ít lại càng ít, huống chi, bây giời là thời loạn lạc, chỉ có người có đại trí tuệ, mới có thể làm ra một phen sự nghiệp.

Bọn họ từ trên người Sở Hành Vân, cảm giác được một luồng khí khái quân vương, đột nhiên, nhiệt huyết ngột ngạt ở trong lòng nhiều năm, ý niệm kiến công lập nghiệp, thời khắc này dâng trào ra, cam nguyện được Sở Hành Vân điều động, lập thành công lao!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch