Sở Hành Vân nhìn 18 danh tướng trước mặt, tinh mang trong con ngươi lấp lóe, bàn tay nhẹ nhàng phất, mọt nguồn sức mạnh vô tình tràn ra, đem bọn họ nâng lên nhẹ nhàng.
Hắn nói:
-Nếu chư vị đã đạt được nhận thức chung, sau ba ngày này, chúng ta lập tức đi tơi thập bát hoàng triều, trấn áp hỗn loạn, một lần thu về quyền chấp chưởng, ba ngày này, cần phải dể 18 vạn Trấn Tinh Vệ nghỉ ngơi một phen, chuẩn bị chiến dịch.
Thập bát hoàng triều cùng 18 tám cổ thành, hai bên khác nhau.
Một bên do gia tộc quản lý, đời đời truyền thừa, quan niệm gia tộc đã đi vào sâu trong lòng người, có thể nói ra rút dây động rừng, bất luận ai cũng không nếm xỉa đến.
Đấy chính là lý do, Sở Hành Vân đến Thánh Tinh Thành, cũng không dứt khoát khôi phục 18 cổ thành, mà tiến hành giảng đạo, sau đó phổ biến cải cách, cuối cùng mới thẩm phán tứ đại gia chủ cùng cao tầng gia tộc.
Nhưng cái sau là do những thế lực chi chủ quản lý, một đời lại một đời, chỉ vì thống chị, nên dân chúng đối với thập bát hoàng triều không có quan hệ mật thiết, là quan hệ trên dưới.
Như Thủy Thiên Nguyệt từng nói, sau khi thú triều rút đi, đám thế lực chi chủ ở thập bát hoàng triều càng càn rỡ, bọn họ ỉ vào tài nguyên mình chưởng khống, trực tiếp bổ qua Vạn Kiếm Các.
Lần này, Sở Hành Vân dẫn 18 vạn Trấn Tinh Vệ trở lại, chắc chắn sẽ dẫn đến một hồi gió tay mưa máu.
Huống chi, lúc trước ở Tôn Võ Thành, những tên chủ nhân thế lực kia lên tiếng trào phúng, bày ra sắc mặt ghê tớm, đều khắc sâu vào trong đầu Sở Hành Vân.
Mối thù nhưu vậy, làm sao hắn không báo được chứ?
-Mạt tưởng nghe lệnh!
18 tướng lĩnh cũng ý thức được điểm ấy, dồn dập lĩnh mệnh, sau đó, không tiếp tục ở Phong Liễu Cư, từng cái một rời đi.
Chờ khi 18 tên tướng lĩnh rời đi, khéo miệng Liễu Mộng Yên mỉm cười, quay về phía Sở Hành Vân nói:
-18 tên tướng lĩnh đều trung tâm nhất quán, trải qua sự chỉ điểm của ngươi, nhất định sẽ phát huy hết thảy thực lực của mình, bình ổn thế cục thập bát hoàng triều.
-Trấn áp thập bát hoàng triều hỗn loạn, chỉ mới bắt đầu mà thôi, giống như là mài giũa, chống lại Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn tập kích, đồng thời đạp hai tông này dưới chân mới là trọng yếu nhất.
Lận Thiên Trùng nói tiếp, hắn xem xong một màn vừa nãy, trong lòng cũng dấy lên hỏa diễm hừng hực, nhiệt huyết căng phồng.
-Có lẽ vậy
Sở Hành Vân đối với lời nói của hai người, chỉ đáp lại bình thản, dưới cái nhìn của hắn, đem Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn đạp xuống, không phải điểm cuối, kẻ địch chân chính của hắn chính là Dạ Tuyết Thường, là Cửu hàn cung.
-Phụ Thân.
Bỗng nhiên, khí tức Sở Hành Vân đột biến, quay đầu nhìn Sở Tinh Thần, nói ra:
-Bắt đầu từ hôm nay, ngươi từ bên trong 30 thanh niên học sinh, chọn ra 18 vạn người thông minh, ba ngày sau, cùng nhau đi tới Thập bát hoàng triều.
-Không thành vấn đề.
Sở Tinh Thần biết rõ thế cục thập bát hoàng triều, lúc hắn đang trả lời, trên người tỏa ra một luồng nhuệ khí, cũng không nói nhiều, bước nhanh khỏi Phong Liễu Cư, tìm các xét duyệt.
Nhìn thấy dáng Sở Tinh Thần hừng hực, tâm tình mọi người cũng bị kích động.
Bọn họ đối với thế lực chi chủ của thập bát hoàng triều, vốn là có hàn ý, vào giờ phút này, mối thù sắp được báo, Sở Hành Vân tự mình dẫn 18 vạn Trấn Tinh Vệ, 18 vạn thanh niên, hung hăng ổn định hỗn loạn, dù cho chỉ như thế, cũng làm mọi người kích động.
-Việc này khá rườm rà, ta nguyệt giúp một chút sức lực.
Trong mắt Ninh Nhạc Phàm lấp lóe ánh sáng, sau khi nói xong, hắn lập tức lướt khỏi Phong Liễu Cư, đi theo Sở Tinh Thần
Ninh Nhạc Phàm đi rồi, mọi người cũng dần dần rời đi, hoặc là tham dự giúp việc, hoặc là chỉnh đốn 18 vạn Trấn Tinh Vệ, lấy tư thái phấn chấn trở về thập bát hoàng triều.
Lận Thiên Trùng không tiếp tục ở lại Phong Liễu Cư, hắn nói cùng Sở Hành Vân vài câu sau đó đứng dạy về bt.
Đối với việc trở về thập bát hoàng triều, hắn cũng không có quá nhiều hứng thú, ngoài ra, thế cuộc Nhạn Tường Quan căng thẳng, chỉ dựa vào hai người Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công, chung quy vẫn thấy thiếu.
Hơn nữa, sau khi Sở Hành Vân bình phục hỗn loạn ở thập bát hoàng triều, chính là tới Nhạn Tường Quan, hắn tiếp tục tọa trấn ở Nhạn Tường Quan, để quan sát Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, đề phòng bất trắc.
-Thiên Nguyệt.
Thấy mọi người rời đi lần lượt, Sở Hành Vân đột nhiên gọi Thủy Thiên Nguyệt lại.
-Sư tôn có chuyện gì?
Thủy Thiên Nguyệt nghi hoặc hỏi lại.
-Mấy ngày nay, ngươi trở về Vạn Kiếm Các trước, đồng thời trong bóng tối sắp xếp một ít nhân thủ, đem quyển sách này truyền ra ngoài.
Sở Hành Vân chuyển động bàn tay, có một quyển sách đen kịt hiện ra.
Thủy Thiên Nguyệt sửng sốt một chút, sau đó nghe thấy Sở Hành Vân giải thích:
-Bên trong quyển sách này, ghi chép tất cả hành động cải cách của ta, chỉ cần lưu truyền đến thập bát hoàng triều, thời gian chúng ta trở về, liền có thể giảm thiểu được nhiều lực cản, thậm chí còn có thể được dân chúng giúp đỡ rất nhiều, một lần trấn áp hỗn loạn.
Sau khi nghe xong, Thủy Thiên Nguyệt liền rõ ràng ý tứ Sở Hành Vân.
Phải biết rằng, thời điểm Sở Hành Vân cải cách, dân chúng 18 cổ thành đều rơi vào hỗn loạn, người của gia tộc chống cự điên cuồng, thử hỏi, những dân chúng của hoàng triều chịu nhiều chèn ép kia, làm sao lại không động tâm?
Hành động cải cách này, giống như một thanh kiếm vô hình, có thể ung dùng làm tan rã giai cấp thống trị, làm cho vô số dân chúng ủng hộ Sở Hành Vân.
-Sư tôn cứ yên tâm đi, việc này cứ giao cho ta.
Thủy Thiên Nguyệt cẩn thận từ chút một, quay về Sở Hành Vân gật đầu, thân ảnh lóe lên, hóa thành một bóng mờ cửu vĩ tiên hồ rời đi, chớp mắt biến mất trong bầu trời.
-tốt cho một cái huyền diệu hóa linh thuật.
Sở Hành Vân nhìn thấy bóng mờ cửu vĩ tiên hồ, tròng mắt run lên.
Cái gọi là hóa linh thuật, chính là Võ linh hòa vào trong cơ thể, do đó hòa thành võ linh chi hình.
Bí quyết này không coi là hiểm, nhưng muốn đạt đến mức độ tùy tâm sở dục, võ giả cùng võ linh, nhất định phải ăn khớp cực cao, thiếu một thứ cũng không được.
-từ sau khi thừa kết võ linh cửu vĩ tiên hồ, Thủy Thiên Nguyệt tiến bộ cực nhanh, hiện tại đã là thiên linh tầng bốn, đồng thời, khí tức trên người nàng tản ra, huyền diệu khó lường, có thể đưa tới thiên địa cộng hưởng.
Trong lúc suy tư, Sở Hành Vân đột nhiên phát hiện, con đường tu luyện của Thủy Thiên Nguyệt, đã hoàn toàn vượt qua hắn tưởng tượng, vào giờ phút này, đã không cách nào nhìn thấu Thủy Thiên Nguyệt, càng khó làm ra phán đoán.
-Con đường tu luyện, vốn là tràn ngập biến hóa, cũng không biết chuyện này đối với Thủy Thiên Nguyệt, đến cùng là phúc, hay là họa.
Sở Hành Vân đột nhiên nghĩ đến Thủy Lưu Hương, sâu trong nội tâm, một tia cảm giác thất vọng tràn ra, để hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía vòm trời.