Chờ khi mọi người rời khỏi Phong Liễu Cư, lúc này Sở Hành Vân mới lên hình đường, hướng về phía hình pháp điện chạy đến.
Hình pháp điện ở giữa Thánh Tinh Thành, khoảnh cách đến Phong Liễu Cư không xa, một lát sau, Sở Hành Vân liền đến hình pháp điện.
ở ngoài đại điện, từ lâu Lục Hình đã ở đó, vừa thấy Sở Hành Vân đến, lập tức bước lên trước.
-Các chủ, mời đi theo ta.
Thanh âm của Lục Hình đè thấp, khóe mắt nhìn xung quanh, thấy không có người, liền đem Sở Hành Vân vào thẳng hình pháp điện, đi thẳng đến hắc lao.
Hắc lao ở nơi sâu trong hình pháp điện, suốt ngày không thấy ánh mặt trời, hắc ám và ẩm ướt, giờ khắc này, tứ đại gia chủ cùng cao tầng gia tộc đều bị giam cầm ở đây.
ầm ầm ầm !
theo cửa lớn hắc lao mở ra, một luồng hôi thối phả ran, lục Hình đưa tay mời Sở Hành Vân vào, nhưng mà bên trong vẫn yên lặng.
-Hóa ra là Lạc Vân các chủ đại giá quang lâm, không đón tiếp từ xa, mong rằng thứ tội.
Bên trong hắc lao, chỉ giam cầm tứ đại gia chủ cùng cao tầng gia tộc thế hệ trước, bọn họ nhìn thấy Sở Hành Vân đến, lập tức phát sinh ra thanh âm trào phúng.
Tuy chỉ qua một đêm, dáng dấp tứ đại gia chủ rất chật vật, áo bào bị nhiễm bẩn, không còn khí tức hào hoa phú quý thường ngày, bất quá, bọn họ cũng không thèm để ý, hai con mắt lạnh lẽo nhìn Sở Hành Vân.
-Ta nghe nói một ngày này, các ngươi đều đại náo, nên cố ý tơi đây, bây giờ xem lại, các ngươi đã quen thuộc.
Sở Hành Vân đi vào hắc lao, đứng thẳng trước mặt đám người.
Đám người này có không ít, hơn trăm người, nhưng đối với Sở Hành Vân, thực lực bọn họ quá yếu, căn bản không có chút uy hiếp nào, tự nhiên hắn không sợ.
-Chúng ta chỉ là tù bình, phải tập quen dần, chỉ cần chúng ta còn sống sót, ngươi liền không cách nào bình phục lửa giận trong lòng, ngươi cũng đừng thông qua chê cười, để chúng ta tức giận không thể ta!
Âu Trọng Khôi cười ha ha một tiếng, hắn nhìn sang Sở Hành Vân, lại phát hiện trong mắt Sở Hành Vân thay đổi, lộ ra một ít ma ý.
Vù!
Trong khoảnh khắc, lấy Sở Hành Vân làm trung tâm, một luồng ma ý trào ra, bao phủ cả toàn hắc lao, giống như chìm vào bên trong hư không, bầu không khí trở vào uy nghiêm đáng sợ.
-Làm sào? Ngươi còn muốn giết chúng ta
Âu Trọng Khôi run lên, nhưng vẫn chê cười đối với cử chỉ của Sở Hành Vân.
Nghe vậy, tam đại gia chủ khác cũng dồn dập đứng dậy, bọn họ đứng bên cạnh Âu Trọng Khôi, khuôn mặt âm trầm, tư thái ngông cuồng tự đại, vọng tưởng áp chế khí thế Sở Hành Vân
-Nếu như ta đọng thủ, chẳng phải là tiện nghi cho các ngươi?
Sở Hành Vân nhìn đám người phía trước, phát ra một âm thanh châm biếm, hắn cũng không còn ma ý ngột ngạt trên người, hắc kiếm nhảy lên, làm cho hư không càng đọng lại.
Tứ đại gia chủ hơi híp mắt lại, bên trong tầm nhìn của bọn hắn, thấy Sở Hành Vân để hai tay sau lưng, khí chất cả người đột nhiên biến, trở nên như ma, lạnh lùng nói:
-Mười tám năm trước, các ngươi hạ sát thủ tàn nhẫn với Sở gia, chia rẽ cha mẹ ta, để ta lưu lạc thành cô nhi, suốt ngày bị chế nhạo, vì lẽ đó, từ khi ta hiểu chuyện cho tới nay, trong lòng ta đã thề, nhất định phải tìm về cha mẹ, mở ra nghi hoặc.
-vì thế, ta rời khỏi tây phong thành, đi đến Lưu vân hoàng thành, truy tìm từng chút manh mối, tích lũy tài nguyê, cứu ra cha, biết được việc năm đó, đồng thời cũng biết mẹ ta là người nào.
Sở Hành Vân nói nhẹ nhàng, để tứ đại gia chủ cùng cao tầng gia tộc đầy châm biếm, bất quá, Sở Hành Vân không có tức giận, mà tiếp tục nói ra:
-Vì tiến thêm một bước, biết được tăm tích của mẹ, ta dùng tê giả là Lạc Vân, tiến vào Vạn Kiếm Các, trở thành kiếm chủ vinh dự, đồng thời điều tra trong bóng tối, mở ra bí ẩn.
-Từ khi đó bắt đầu, ta liền trong bóng tối bày ra bố cục, lợi dụng lục tông đại bỉ, đánh cấp hết thảy tài nguyên của Vạn Kiếm Các, đồng thời lưu lại trong bảo khố một cuốn sách.
Hồi hộp!
Nghe đến đố, vẻ mặt châm biếm của đoàn người có chút biến hóa, tròng mắt đột nhiên co rút, hướng về phía Sở Hành Vân nhìn lại.
-Bố cục này vừa xong, ta mới đi tới Thánh Tinh Thành, bắt đầu tham gia lục tông đại bỉ, ta tính đưuọc chuẩn xác, sau khi lục tông đại bỉ kết thúc, Vạn Kiếm Các sẽ bởi vì mất hết tài nguyên, bắt đầu sụp đổ, Phạm Vô Kiếp thân là các chủ Vạn Kiếm Các, tự nhiên biết tai nạn này, nên ngày đêm trở về Vạn Kiếm Các.
Khóe miệng Sở Hành Vân hơi mở ra, êm tai nói:
-Hắn vừa rời đi, ta liền trong bóng tối, đem lễ vật của Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc đánh tráo, đổi thành Đại trận hộ tông, đồng thời mô phỏng kiếm ý của Phạm Vô Kiếp, tru diệt Tần Thu Mạc cùng Thường XÍch Tiêu, mục đích là hủy diệt chứng cớ, mạnh mẽ làm Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các sinh ra mẫu thuấn.
-Cho tới quyển sách ta lưu lại ở bảo khố, chính là linh trận đồ các ngươi tìm, mà đại trận hộ tông tan vỡ, cũng là một tay ta tạo thành, hai cái này đều là mồi dẫn, để có thể làm cho Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các không chết không thôi, cuối cùng, ta mới có thể ngư ông đắc lợi, trở thàng người chiến thắng cuối cùng.
Nghe xong lời của Sở Hành Vân, mọi người rơi vào trong tĩnh mịch, không nói gì.
Bọn họ biết, Tinh Thần Cổ Tông cùng Vạn Kiếm Các phát ra huyết chiến, nhất định ra do Sở Hành Vân gây xích mishc, chỉ là bọn họ không hề nghĩ đến, mưu cục Sở Hành Vân bày xuống, lại khổng lồ như vậy, hơn nữa, còn bố trí lâu như vậy, đã sớm tính toán hai đại tông môn.
Sở Hành Vân rất hài lòng về vẻ mặt của mọi người, hàn ý hơn tỏa ra.
Hắn bước lên tiếp tục nói:
-Sau khi huyết chiến kết thúc, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn nhất định sẽ rình mò, mà các ngươi cũng sẽ thừa dịp này nhiễu loạn 18 cổ thành, điên cuồng cướp đoạn toàn nguyên, thậm chí là dựng đất làm vua, xưng bá một phương, ta nói không sai chứ?
-Hừ!
Nghe nói như thế, tứ đại gia chủ cùng nhau hừ lạnh, nhưng bọn họ không phủ nhận, bởi vì sự thực là như vậy.
-Ta đã sơm nhìn thấu các ngươi, trước tiên ta để Vũ Tĩnh Huyết đến Tinh Thần Cổ Tông, trấn áp hỗn loạn, sau đó xúc động thú triều, để thú triều phong tỏa thập bát hoàng triều cùng 18 tám cổ thành, đã như thế, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn không thể thám thính, mà các ngươi cũng không thể cướp đoạt được tài nguyên.
Sở Hành Vân không tiếp tục che giấy, đem chân tướng nói ra.
Vốn là, trong lòng đoàn người còn chút xem thường, nhưng nghe tới hai chữ thú triều, bọn họ cũng không còn cách nào trấn định, từng cái một há miệng to ra, dùng ánh mắt khó thể tin nhìn Sở Hành Vân.
-Không thể, chỉ bằng một người như người, làm sao có thể tạo nên Thú triều!
-Thú triều mênh mông như vậy, dù cho là cường giả võ hoàng, đều không thể nào khống chế, ngươi đang nói láo.
-Ngươi cho rằng dựa vào những lời này, liền có thể lừa bịp chúng ta?
Đoàn người nói lớn tiếng, khuôn mặt sợ hãi, Sở Hành Vân nhìn những khuôn mặt, nụ cười càng đậm:
-Nếu thú triều này không phải ta gây nên, vì sao thời cơ bạo phát lại chuẩn như vậy, mà địa điểm bạo phát, lại vừa vặn là cổ hoang sơn mạch của Vạn Kiếm Các?