Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 920: Kể truyện

Chương 918: Kể truyện

Người nói chuyện, chính là một ông già.

Trên người mặc một bộ thanh y, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khô héo, tuổi tác hơn 70, thời khắc này, hắn ngồi ngay ngắn ở một bàn rượu, trong tay còn mang theo một khối kinh đường mộc, nhìn qua có vài phần khí thế.

ở xung quanh ông lão, tụ tập vô số dân chúng, mọi người hoặc là cầm chén rượu, hoặc là ăn đồ ăn, nhìn ông lão đầy hứng thú, không nói lời nào, có vẻ rất yên tĩnh.

Đùng!

Ông lão gõ xuống, tay phải giơ lên, chậm rãi nói:

-Lại nói, Lạc Vân các chủ không phải là họ Lạc, hắn là họ Sở, tên Hành Vân, mọi người đều biết, mẹ hắn là Liễu Mộng Yên, chính là thiên chi kiều nữ của Liễu gia, đã từ là thiên tài số một Tinh Thần Cổ Tông, tài trí hơn người, phong hoa tuyệt đại.

-Ngày xưa, ở Tinh Thần Cổ Tông, vẫn truyền thừa chế độ gia tộc như trước, Liễu gia vì củng cố địa vị, đem Liễu Mộng Yên là công cụ giả cho Cổ Phồn Tinh, sau đó gả cho con trai Phạm Vô Kiếp, để Liễu Mộng Yên tức giận mất đi niềm tin.

-Cuối cùng, Liễu Mộng Yên trong một lần tức giận, ra tay giết chết con của Phạm Vô Kiếp, bắt đầu hành trình lưu vong, mà trong quá trình chạy chốn thì gặp phải Sở Tinh Thần, hai người vừa gặp đã thương, rơi vào biển tình!

Tiếng nói cả ông lão có tiết tấu, nhịp điệu, chỉ nháy mắt, liền hấp dẫn được mọi người chú ý, Sở Hành Vân lúc này cũng đoán người, người này là một người kể chuyện.

Chỉ có điều, hắn cũng không nghĩ tới, mình lại thành đối được được kể về.

Nhìn ông lão áo xanh, Sở Hành Vân nhất thời nhấc lên hứng thú, xoay người lại, đi thẳng tới chỗ bàn rượu, ngồi xuống, tò mò nghe ông kể.

Sở Hành Vân giờ khắc này, cũng không hiện ra dung mạo thật, không ai nhận ra, liếc mắt một cái, một lần nữa nhìn thẳng vào ông lão áo xanh.

-Liễu Mộng Yên cùng Sở Tinh Thần ẩn cư ở Tây phong thành, là một thành nghèo nhỏ, nhưng sống những ngày vui vẻ hạnh phúc, đáng tiếc, tiệc vui sớm tàn, năm đại gia tộc lớn cùng Liễu Mộng Yên liên hợp tìm kiếm Liễu Mộng Yên, rất nhanh sẽ tới Tây phong thành, bọn họ che dấu thân phận, bắt đầu tàn sát Sở gia chăng trợn, thậm chí ngay cả Lạc Vân các chủ còn đang là một đứa trẻ bọc tã, cũng không tha.

-Mất thấy Lạc Vân các chủ sắp bỏ mình, Liễu Mộng Yên lấy cái chết làm uy hiếp, để Liễu vấn Thiên động tâm, buông tha cho Lạc Vân các chủ, còn Sở Tinh Thần, Liễu Mộng Yên cũng nguyên khí đại thương, lặng lẽ đóng băng, đồng thời đêm giao phó cho Lăng Tiêu Vũ phủ, đem truyện này vùi lấp, không để cho Lạc Vân các chủ biết, càng không muốn để hắp sống trong cừu hận.

Ông lão thở dài, duỗi tay một cái, đem bình rượu giơ lên cao, uống một hớp, hương rượu thanh thuần tràn ngập các nơi, làm cho đoàn người như lạc vào cảm giacs lạ, trong lòng dầy bi thương.

Hồi hộp!

Bầu rượu thả xuống, câu chuyện đột nhiên ác liệt:

-Lạc Vân các chủ, gia tộc bị phá hủy, từ nhỏ lớn lên gặp nhiều ức hiếp, nhưng hắn chưa bao giờ từ bỏ, vẫn âm thầm đọc sách khổ luyện, đến năm 16 tuổi quật khởi.

-Lúc đó, hắn đối mặt với Sở gia loạn không thể tả, một Thủy gia dã tâm bừng bừng, không có quyền thế, không có trợ thủ, dựa vào sức một người, đầu tiên thu phục Diêm độc, sau đó được Bách bảo lâu thưởng thức, một lần xoay chyển nguy cơ, trở thành người quát tháo Tây Phong thành, ngay cả thành chủ cũng nhượng ba phần lễ, xung một tiếng Sở gia chủ!

nghe đến đó, Sở Hành Vân không chỉ cười khổ một tiếng, lão giả này nói như vậy, tuy là sự thực, nhưng rõ ràng có chút thêm mắm thêm muối, giờ khắc này nghe được, có chút khó chịu.

Ông lão mặc thanh y không có chú ý đến vẻ mặt biến hóa của Sở Hành Vân, hắn nhìn xung quanh, thấy đám người hào hứng, khôn gkhoir đem ngữ điệu tăng lên mấy phần:

-Tuy rằng Lạc Vân các chủ độc bá Tây phong thành, trở thành một truyefn kỳ, nhưng trong lòng hắn vẫn chưa lãng quên cha mẹ, vì thế hắn tham gia vũ phủ thi đấu đồng thời dùng thực lực áp đảo, được Lăng Tiêu Vũ phủ tuyern chọn.

-Trước khi đi tới Lưu Vân hoàng triều, Lạc Vân các chủ gặp phải thú triều bất hạnh, khi đó, hắn đã là thiên kiêu được Lăng Tiêu Vũ Phủ tuyển chọn, hoàn toàn có thể bình an vượt qua thú triều, nhưng mà, hắn không làm như vậy, mà cầm kiếm trong tay, một mình xông vào bên trong thú triều, giết linh thú, cứu thông dân, ngay cả lông mày cũng không nhăn một cái!

-Nghe nói, toàn thân Lạc Vân các chủ đều là vết thương, có thể thấy được cả bạch cốt, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống, hắn vẫn cố đem một bé gái cứu ra, không làm cho nàng chịu chút thương thế, mà bé gái này, họ Lạc, chính là Lạc Lan đệ tử bây giờ của Lạc Vân các chủ.

-Lạc Lan?

Nghe được danh tự này, đoàn người cảm thấy xa lạ, thậm chí còn có mấy người không ngừng nhắc tới, mơ hồ cảm thấy hơi quái dị, bọn họ dồn dập nhìn về phía ông lão, đã thấy ông lão ung dùng gõ xuống, không đợi không gian yên tĩnh lại, hắn mở bàn tay ray.

Nói:

-Lại nói nơi Lưu vân hoàng thành, cũng là nơi thị phi, hoàng quyền suy sụp, Vũ phủ có địa vị siêu nhiên, các gia tộc lớn đấu đá nhau, mấu chốt chính là, chuyện xảy ra năm đó, những người nơi này đều biết, đến nỗi mang cho Lạc Vân các chủ đầy khó khắn, hắn vừa bước vào hoàng thành, liền gặp phải vô số âm mưu, suýt chút nữa chết trong rừng rậm.

-Bất quá, Lạc Vân các chủ có tiên nhân phù hộ, không chỉ có sống khỏi rừng rậm, mà còn mạnh mẽ tỏa sáng, chính bởi vì chuyện này, Lạc Vân các chủ cảm nhận được biến ảo của hoàng thành, hắn vừa ở Lăng Tiêu Vũ Phủ điều tran, một bên khác lại giúp Tần Vũ Yên thoát khỏi quẫn cảnh, đồng thời, thành lập Vân Đằng Thương hội ở trong bóng tối.

-Nơi hoàng thành, có vô số thương hội, Vân Đằng thương hội cũng không đáng chú ý, thấy thế, Lạc Vân các chủ vẫn không lo lắng chút nào, cầm bút trong tay, viết xuống mấy phương pháp luyện đan, trong mấy ngày ngắn ngủi, hoàng thành rơi vào sôi trào, vô số người tình nguyện đợi mấy ngày, cũng muốn mua được một viên đang dược, còn các thương hội khác, coi như đem đan tặng người, cũng không có ai hỏi thăm, tên Vân Đằng, quật khởi trong thiên hạ, mọi người đều biết!

-Ta từng nghe nói truyền kỳ về Vân Đằng Thương hội, lại không nghĩ đến, Lạc Vân các chủ lại là chủ nhận của Vân Đằng thương hội.

-lúc đó Lạc Vân các chủ mới 18 tuổi, thành lập được thương hội to lớn như vậy, một người, liền phá vỡ cách chủ Lưu Vân hoàng triều, quá chấn động, quả thực không thể nào tưởng tượng được.

Không ít người xuất hiện cảm thán từ nội tâm, bọn họ quên cả rượu ngon trong tay, càng quên cả mỹ thực trên bàn, trong miệng không ngừng phát ra âm thanh thán phục.

Những thanh âm này truyền ra, rất nhanh được những người khác chú ý, trong khoảnh khắc này, cả quán rượu đều bị mọi người vây quanh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch