Nhìn thấy càng ngày càng có nhiều người đến, thần thái ông lão vui mừng, lập tức thu dọn quần áo và đồ dùng, kinh đường mộc trong tay giơ lên, hạ xuống, ra hiệu đoàn người giữ yên lặng.
Chỉ thấy trong mắt lập lòe tinh mang, thanh âm trở nên cao lãng:
-Lạc Vân các chủ dựa vào quyền thế trong tay, triệt để áp chế lại Vân Mộng vũ phủ, đồng thời cứu ra Sở Tinh Thần, một người lao đán càn võ hoàng triều, tìm kiếm Tỉnh thần thảo, trong toàn bộ quá trình, gặp vô số truy sát, nguy hiểm dị thường, may là Lạc Vân các chủ vẫn màng về được tỉnh thần thảo, để Sở Tinh Thần có thể tỉnh lại, đồng thời đem hết sự tình phát sinh năm đó, nói rõ ra.
-Vào lúc này , Lạc Vân các chủ đưa ra quyết định, muốn tới Vạn Kiếm Các, từng bước điều tra tung tích Liễu Mộng Yên, nhưng gặp phải vật cản lớn, Lưu vân hoàng triều gặp biến, Vũ Tĩnh Huyết dẫn 3000 Tĩnh Thiên Quân tới hoàng thành, diệt Vũ phủ, thanh trừ gia tộc, thậm chí còn ở trước mặt mọi người, giết đi qân vương Lưu vân, lấy trăm vạn hùng binh phong tỏa hoàng thành, muốn giết đến thiên địa nhuốm máu, thi thể thành núi.
-vì cứu Lăng tiêu vũ phủ, vì bảo vệ đồng bạn của mình, Lạc Vân các chủ không lựa chọn trốn tránh, hắn tìm đến Lận Thiên Trùng giúp đỡ, tìm quên Mặc Vọng Công am hiểu cơ quan thuật, lấy thế trẻ tre đi về hoàng thành, trận chiến đó có thể nói là thương khung biến sắc, khắp nơi kinh hãi, Tề thiên phong suýt nữa bị đổ nát, cuối cùng , Lạc Vân các chủ thắng Vũ Tĩnh Huyết, cũng thu phụ được hắn, trở thành một tên đại tướng!
Đoàn người nghe được những lời này, hoàn toàn đắm chìm trong lời tự thuật của ông lão, khóe miệng Sở Hành Vân cũng mang theo nụ cười nhạt, từng cảnh tượng ấy chiếu ra trong đầu, phảng phất như chuyện mới hôm qua, rõ ràng trước mắt.
-Vũ Tĩnh Huyết thuần phục Lạc Vân các chủ, hoàng thành đại oạn, liền kết thúc như vậy, vốn hoàng tộc Lưu vân muốn đem hoàng quyền tặng cho Lạc Vân các chủ, nhưng bên trong Lạc Vân các chủ vẫn mong cứu Liễu Mộng Yên về, làm sao có thể tiếp nhận, thời gian hắn khéo léo từ trối thì có nguy cơ giáng lâm.
Sắc mặt ông lão trở nên trầm trọng, lập tức để tâm thần đoàn người run lên, trầm ngâm hồi lâu, phẫn nộ nói
-Lúc, Lạc Vân các chủ tìm kiếm Mặc Vọng Công, không cẩn thội đắc tội Thường Xích Tiêu, mà Thường Xích Tiêu này là ai cơ chứ, bụng dạ hẹp hòi, nham hiểm ác độc, vẫn tìm Lạc Vân các chủ, muốn báo thủ
-Đằng vân thương hội khi đó, giống như 18 cổ thành thời gian trước, hoàn tât các công việc đang dang dở, nhân viên bị hao tổn, đối mặt với đám người Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc, không có sức phản kháng, bọn họ trắng trợn tàn sát ở Tề Thiên Phong, nhục nhã trắng trợn, thậm chí còn ở trước mặt mọi người, đá nát linh hải của Lạc Vân các chủ, cướp đi trảm không kiếm của hắn, tuyên bố để Lạc Vân các chủ thoải mái đi Vạn Kiếm Các báo thù, thủ đoạn cực kỳ hung hăng ngan ngược!
-Thực sự là một đám súc sinh, không bằng cầm thú!
Đoàn người nghe được vậy liền oán giận, đặc biệt là khi nghe được Sở Hành Vân bị đá nát linh hải, mọi người đều hừng hực hỏa diễm, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhưng mà trong lòng bọn họ cũng sinh ra nghi hoặc, nếu Sở Hành Vân bị đá nát linh hải, theo lý mà nói, làm sao hắn lại thành một kẻ tàn phế, vì sao còn có thành tựu như ngày hôm nay?
Ông lão áo xanh nhìn thấy mọi người nghi hoặc, hắn giơ cao quạt giấy trong tay, ung dùng nói:
-Bị thương nặng, linh hải bị nát tan, khốn cảnh như vậy, ngay cả Lạc Vân các chủ đều sinh lòng tuyệt vọng, như vào lúc này, cố bé tên Lạc Lan kia chủ động đứng dậy, nàng đem võ linh của mình, tạo ra dị tượng thanh liên tiếp thiên, một lần nữa chữa trị thân thể cùng linh hải của Lạc Vân các chủ, cũng thay đổi dùng mạo của Lạc Vân các chủ, đánh đổi với cái đấy, nàng cũng mất đi sức sống, rơi vào trạng thái ngủ say.
-Sau khi Lạc Vân các chủ biết những việc này, liền thề rằng, nhất định phải làm cho Lạc Lan sống lại, đồng thời để Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc trả giá trăm ngàn lần, từ đó hắn đổi họ, xưng là Lạc Vân, một mình đi đến Vạn Kiếm Các.
Ào ào ào …
Nghe đến đó, trong lòng mọi người như dấy lên một đoàn liệt diễm, trong đầu bọn họ, không tự chủ được mà hiện lên một hình ảnh, ở trên con đường dài đằng đẵng, một tên thanh niên áo đen mang theo vô số bí ẩn, cùng cừu hận sâu đậm, từng bước một đi đến Vạn Kiếm Các, bước đên Vạn Kiếm Sơn, hắn không sợ bão tạp, chỉ mang kiếm ý trong lòng, không ngừng tiến về trước!
-Tiếp sau đó thì sao, lại chuyện gì xảy ra?
Người nói chuyện, là một tên trung niên mập mạp, hắn là chưởng quỹ của Thanh Phong lâu, vào thời khắc này, hắn cũng bị ông lão mặc áo xanh hấp dẫn, đã không ngồi tính sổ sách nữa, mà bước tới phía trước.
Vừa nghe tiếng trưởng quỹ nói, ông lão không dám thât lễ, vội vàng để bầu rượu xuống, tiếp tục nói ra:
-Lạc Vân các chủ đến Vạn Kiếm Các, tới tẩy kiếm trì rèn luyện, hắn vào tẩy kiếm trì, liền cảm thấy kiếm ý cửu cấp trong truyền thuyết, kiếm ý trùng thiên, chói lọi cửu thiên, ngay cả Phạm Vô Kiếp cũng không nhịn được, muốn thu làm đồ đệ, may mà Lạc Vân các chủ đã sớm nhìn thấy lòng Phạm Vô Kiếp, trực tiếp từ chối, dứt khoát cắt đứt.
-Tuy nói Lạc Vân các chủ thức tỉnh cửu cấp kiếm ý, trở thành kiếm chủ vinh dự, nhưng bên trong Vạn Kiếm Các khó mà đi lại, đặc biệt là Thường Xích Tiêu cùng Tàn Thu Mạc quản lý nội vụ, càng nham hiểm độc ác, khắp nơi muốn mưu hại Lạc Vân các chủ, đối với những người này, Lạc Vân các chủ chừa từng để trong mắt, lấy thực lực mạnh mẽ của mình, ở cảnh giới địa linh liền chiến với Thiên linh, tành đông đoạt được chức thủ khoa đăng thiên kiếm hội, trở thành ngoại môn chi chủ của Vạn Kiếm Các.
-Thủ đoạn mưu lược của Lạc Vân các chủ, chư vị đều biết, quản lý một cái ngoại môn, đương nhiên là không khó, chèn ép được Thường Xích Tiêu cùng Tần Thu Mạc hung hăng kiêu ngạo, làm cho bọn họ chó cùng rứt dậu, muốn ám sát Lạc Vân các chủ, mà không biết thực lực Lạc Vân các chủ quỷ thần khó dò, không chỉ có bình yên vô sự, mà còn mượn cớ giết hết Thường Danh Dương cùng Tần Tú, cũng từ trong miệng bọn bọ, biết được vị trí giam cầm của Liễu Mộng Yên.
-Những tên kia thật ngu xuẩn, dám tính toán Lạc Vân các chủ, thực sự là chết không hết tội.
Đoàn người nói châm chọc, những tức giận trong lòng, cũng tiêu tan một chút.
Ông lão áo xanh cũng cảm thấy sảng khoái, hai mắt như đuốc, tiếng nói không nhanh không chậm:
-Sau khi Lạc Vân các chủ biết được chân tướng, giấu đi thân phận của mình, hắn vừa quản lý ngoại môn, chiêu thu bảy đệ tử thân truyền, vừa tu luyện khắc khổ, rèn luyện tu vi của mình, đợi lục tông đại bỉ đến.
-Lục tông đại bỉ, chính là đại sự của sáu tông môn, hầu như các tông chủ sẽ đích thân tới, mà lần này, địa điểm là Tinh Thần Cổ Tông, tự niên là Lạc Vân các chủ không bỏ qua, trong lòng hắn biết rõ, lục tông đại bỉ lần này, chính là thời gian hắn dương danh lập vạn, càng là cơ hội để báo thù..