Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 922: Kiếm chỉ hướng thập bát hoàng triều.

Chương 921: Kiếm chỉ hướng thập bát hoàng triều.

-Lạc Vân các chủ đến Tinh Thần Cổ Tông, vẫn là một người cô đơn, không dựa vào người nào, nhưng cuối cùng, hắn vẫn là nên phong vân, thành công đoạt được thủ khoa lục tông đại bỉ, là ý chí cường đại đến mức nào, mới có thể làm đến tình cảnh như vậy?

Có người phun ra một tiếng nói, trong lòng đều là cảm khái.

-Từ Tây phong thành đến lưu vân hoàng triều, từ Vạn Kiếm Các đến Tinh Thần Cổ Tông, chỉ vì tìm kiếm nơi cha mẹ hạ lạc, nếu là người bình thường, e rằng chị có sống tạm, cam tâm tình nguyện?

-Trên người Lạc Vân các chủ, không hổ chảy xuôi máu gia tộc, có những hành động nhân nghĩ với 18 cổ thành như vậy, thực sự là chuyện may lớn của chúng ta!

-Đi tới từng bước một, trở nên mạnh mẽ, từng bước một hoàn thành ý niệm trong lòng, phách lực như thế, giống tổ tiên thành lập Tinh Thần Cổ Tông ngày trước, chúng ta lựa chọn giúp đỡ Lạc Vân các chủ, quả nhiên không sai.

Từng đạo ngôn ngữ phấn khởi từ trong miệng mọi người vang lên, bọn họ vốn là ủng hộ Sở Hành Vân, khi nghe xong những lời này, càng kiên định trong lòng, đồng thời cũng vì huyết dịch chảy xuôi trong người mà cảm thấy tự hào.

Thấy đám người phấn khởi như vậy, ông lão áo xanh thở phào một cái, nhẹ nhàng uống một hớp rượu ngon, lần thứ hai nói ra:

-Kỳ thực, mặc kệ là quấy nhiễu phong vân, hay là đoạt được thủ khoa lục tông đại bỉ, hoặc là gây nên huyết chiến, tất cả, đều là cứu Liễu Mộng Yên ra khỏi Lạc tinh uyên, để cả nhà đoàn tụ.

-Lúc trước, Cổ Phồn Tinh dẫn đại quân rời khỏi Thánh Tinh Thành, Lạc Vân các chủ liền tự mình dẫn vô số võ giả, đi đến phía Thánh Tinh Thành, bọn họ phân chia thành bốn hướng, đi đến phía bố trí đại trận hộ tông, mỗi người đều ra tay, thanh thế cuồn cuộn, khí thế cương nghị, đặc biệt là Lạc Vân các chủ, hắn như lấy ra hết thảy sinh mệnh của mình, đều muốn phá ra hộ tông đại trận, cứu Liễu Mộng Yên ra.

-Một ngày này, lão phu may mắn được tận mắt nhìn thấy, hình ảnh một nhà ba người đoàn tụ, quá đẹp, không các nào dùng ngôn ngữ để miêu ta,một phần nhân tình này, đã chống đỡ cho Lạc Vân các chủ, đồng thời, cũng chính phần nhân tình này, để Lạc Vân các chủ khoan dung cho chúng ta, cũng phân cho chúng ta tài sản cùng quyền thế, làm cho 18 cổ thành tân sinh

Tiếng nói ông lão áo xanh vang lên, truyền tới trong tai của mỗi người, đột nhiên bọn họ đều đình chỉ ngôn ngữ, thanh âm, ánh mắt cảm động, không khỏi cười nhạt từng tiếng.

Tinh Thần Cổ Tông, truyền thừa chế độ gia tộc hàng nghìn năm, phàm là võ giả 18 cổ thành, trên người đều chảy xuôi huyệt mạch gia tộc, tổ tiên là một nhà, không phân trong ngoài.

Thế nhưng, bọn họ dưới sự quản lý của ngũ đại gia tộc, thân phận địa vị bị chia là ba bảy loạn, mặc kệ là pháp luật kỷ cương, hay là quyền thế, đều thu về những tay người đầu, không hề có nhân tình.

Hành động cải cách của Sở Hành Vân, làm cho tất cả mọi người đều có đất, có cửa hàng và quyền thế, trong lúc đó, hắn cũng một lần nữa đề tăng ý nghĩ tồn tại của huyết thống, để 18 cổ thành đang sụp đổ, một lần nữa dùng hợp lại.

-Có tình có nghĩa, không sợ gian nan, chấn hưng gia tộc, nhất thống cổ thành, mặc Lạc Vân các chủ hủy bỏ chế độ gia tộc mục nát, giờ khắc này, gia tộc vẫn còn, huyết thống vẫn còn, chúng ta vẫn chung một nhà!

-Ta nguyện đời đời kiếp kiếp đi theo Lạc Vân các chủ, cho dù nhảy vào nước sôi lửa bỏng, cũng không nhíu mày!

-Chúng ta là người gia tộc, cũng là người của Vạn Kiếm Các!

Đoàn người phát ra những âm thanh cao vút, không chỉ có những người ở quán rượu, ngay cả những người ở ngoài đường, đều giơ tay hô lên.

Cục diện như thế, cũng không phải chỉ ở Hắc vũ thành, những thành thị khác, các cổ thành khác, cũng là như vậy, đoàn người sau khi biết được sự tích của Sở Hành Vân, trong lòng càng thêm ủng hộ Sở Hành Vân, hòa vào trong huyết mạch, cũng không còn tách ra ngoài.

-Đúng rồi…

Ngay vào lúc này, ông lão đột nhiên căt ngang thanh âm của mọi người, hắn từ trong nhẫn chứa đồ thần bí, lấy ra một cuộn tranh.

-Sau khi trải qua gột rửa, tái tạo linh hải, thay thế gân cốt, mới có dáng dấp hiện tại, nhưng trước đó, dung mạo của hắn cũng khá cương nghị, quyển sách này vẽ ra chính dùng mạo của Lạc Vân các chủ.

Ông lão áo xanh đắc ý vung lên, mở cuộn tranh ra.

Soạt!

Cuộn tranh mở ra, đoàn người lập tức nhìn thấy dung mạo ban đầu của Sở Hành Vân, không ít người đều thấy rõ ràng, đem gương mặt này ghi nhớ kĩ, không muốn lãng quên, toàn bộ quán rượu đột nhiên tĩnh lại, không người nào nói gì.

-Kỳ quái, khuôn mặt này, sao lại quen mắt như vậy?

Chưởng quỹ nhíu mày, tiếng nói của hắn, không to, nhưng mọi người đều nghe thấy, đưa ánh mắt nhìn hắn.

Chưởng quỹ bị nhìn nên có chút lúng túng, hắn nhìn kỹ cuộn tranh, bỗng nhiên, một dạo linh quang lóe ra trong đầu hắn, bỗng nhiên nói ra:

-Ta nhớ là tỏng mấy ngày này, có một thanh niên ặc áo đen, chính là khuôn mặt này, giống như đúc, vai có trọng kiếm đen kịt, vừa nhìn liền không phải người tầm thường, trọng yếu hơn là hắn vừa đứng bên cạnh ta.

Nói xong, chưởng quỹ lập tức nhìn về bên cạnh, lại phát hiện không thấy Sở Hành Vân, không có khí tức, không có bóng người, liền giống như chưa từng phát hiện.

Chưởng quỹ sửng sốt một chút, gấp đến độ đỏ cả mặt lên, quay đầu lại, liền nghe được đoàn người phát ra tiếng cười lớn, thanh âm vang khắp Hắc vũ thành.

Ngay khi quán rượu chở nên náo nhiệt, Sở Hành Vân đã rời khỏi Hắc vũ thành, trên mặt hiện lên vẻ cười nhạt, linh lực thôi thúc đến tận cùng, nhanh chóng đi về phía Thánh Tinh Thành.

Vào lúc này, bên trong Phong Liễu Cư, Sở Tinh Thần cùng những người khác đã tụ tập tại đây, trên mặt bọn họ phóng ra thần quang, hai con mắt sắc bén, không tự chủ được mà tỏa ra khí thế.

Xèo!

Tiếng xé gió tỏa ra, chờ khi mọi người khôi phục lại tinh thần, Sở Hành Vân đã xuất hiện bên trong Bách Lý Cuồng Sinh, thân thể chậm rãi hạ xuống, lúc chạm đất, toàn bộ không gian đều lộ ra nghiêm túc.

-Sư tôn,

Đám người Ninh Nhạc Phàm khom mình hành lễ, nói:

-Bẩm sư tôn, theo dặn dò của ngài, 18 vạn Trấn Tinh Vệ đã tụ tập, giờ khắc này đang lẳng lặng đứng chờ.

-18 Vạn thanh niên cũng chuẩn bị thỏa đáng, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát.

Trên mặt Sở Tinh Thần cũng mang nụ cười, nhưng ánh mắt lộ ra tinh mang sắc bén, lời ấy vừa hạ xuống, tất cả mọi người đều ưỡn thẳng sống lưng, ánh mắt nhìn Sở Hành Vân.

-Làm phiền chư vị.

Sở Hành Vân cười đáp lại, hắn xoay người, từng bước một đi ra khỏi Phong Liễu Cư, ánh mắt nhìn ra xa, hướng về phía này nhìn qua.

ở nơi đó, có một mảnh toàn võ giả chia làm hai loại, một người mặc trong giáp tay cầm binh khí, cưỡi trên chiến mã, mà bên kia là phấn chấn lộ ra thần quang.

Hai bên đều lên đến 18 vạn người, bọn họ cảm nhận được ánh mắt của Sở Hành Vân, không hẹn mà cùng hít sâu một hơi, bước nhẹ nửa bước lên, đầu gối quỳ xuống, để mặt đất đều run rẩy.

-Thuộc hạ gặp các chủ!

Mỗi người bọn họ đều như đang reo hò, trong lòng đầy hỏa diễm, mắt chưa tinh mang, bầu không khí này như xông thẳng lên trời.

Nhín thấy như vậy, đám người Sở Tinh Thần cũng có một luồng hừng hực trong lòng, bọn họ nhìn Sở Hành Vân, chỉ thấy Sở Hành Vân thu hồi nụ cười, hai con mắt trầm xuống, trên khí có khí khái quân vương tuôn ra.

-Giờ lành đã đến, chúng ta liền tới thập bát hoàng triều, người cản giết người, phật cản giết phệt, thần nhiễu liền đồ thần!

Tiếng nói của Sở Hành Vân có chen lẫn linh lực, trực tiếp tiến vào nội tâm mọi người, thân thể hắn chậm rãi bay lên không, chiếm giương lên, chỉ thẳng về phía thập bát hoàng triều, nói:

-Xuất phát






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch