Cổ Dương Thành, ở phía bắc càn võ hoàng triều, bên trong một mảnh đất hoang, có thể nói nó là thành trì biến cảnh, gần với 18 cổ thành.
Thành này cũng không lớn, bởi vì dựa lưng vào Cổ hoang sơn mạch, thú triều vô tận nhiều lần tập kịch ở đây, làm cho cả tòa thành trì đều tàn ngập khí tức, mặc dù thời khắc này, thú triều đã rút đi từ từ, cũng không có cảm giác sức sống chút nào.
Một tòa thành to lớn, khắp nơi đều rách nát, rất dễ dàng khiến người ta sinh lòng ngột ngạt.
ở trong thành trì, còn lại không ít võ giả, trong đó, cũng không ít tướng sĩ, bọn họ cầm binh khí trong tay, ánh mắt hung lệ, chính là hướng tới phía cửa thành mà tới.
mà mở trung ương những tướng sĩ này, là mấy trăm bóng người, những người này đều mặc quần áo rách nát, trên hai tay hai trên có khóa sắt, mỗi bước đi, đều phát ra âm thanh nặng nề.
ngoại trừ những người này, trên đường lớn, có vô số người đang đứng, bọn họ nhìn thấy cảnh này, hai con mắt đều trở nên ảm đạm, trong miệng phát sinh tiếng thở dài.
Ba ngày trước, Sở Hành Vân để Thủy Thiên Nguyệt đi về Vạn Kiếm Các trước, cũng cho nàng tuyên dương tư tưởng cải cách, tiến hành tan rã giai cấp thống trị, quét sạch nhiều trở ngại.
Sau khi Thủy Thiên Nguyệt về Vạn Kiếm Các, không có kéo dài lâu, lập tức đem hành động cải cách tuyên dương ra, làm dân chúng thập bát hoàng triều biết được hành động này, hoàn toàn là vui mừng khôn xiết, lòng sinh vui sướng.
Phải biết rằng, thú triêu đột nhiên bạo phát, tuy chặt đứt sự do thám của Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, nhưng ảnh hưởng đối với thập bát hoàng triều cũng rất lớn, bách tính tổn thất nặng nề, cục diện gian khổ.
Sở Hành Vân phổ biến hành động cải cách, đem nhà đất, thậm chí là quyền thế, phân chia xuống, để thiên hạ trở thành của người trong thiên hạ, người người có thể an cư lạc nghiệp,
Chuyện này đối với dân chúng mà nói, chính là mưa trời hạn, để bọn họ nhìn thấy một tia hi vọng, càng nhìn thấy hướng phát triển của thập bát hoàng triều, cổ vũ trong lòng.
Thời gian một ngày, hành động cải cách được truyền khắp thập bát hoàng triều, vô số bách tính đều giúp đỡ Sở Hành Vân, không bài xích sự tồn tại của Vạn Kiếm Các, thậm chí suốt ngày chờ đợi Sở Hành Vân đến.
Nhưng mà, tình cảnh này lọt vào trong mắt của những thế lực chi chủ, là cực kỳ gai mắt, trong cơn giận dữ, trực tiếp hạ lệnh, dân chúng không thể ủng hộ Sở Hành Vân, càng không được ủng hộ hành động cải cách.
Người trái lệnh, bị nghiêm trị!
Bởi vì chuyện này, thập bát hoàng triều gây nên vô số hỗn loạn, những tên thế lực chi chủ kia, trực tiếp phái ra quân đội trấn áp, hoặc đánh đập, hoặc lùng bắt, thậm chí là tru diệt taaji chỗ, tình cảnh máu tinh khắp nơi.
Những người bị khóa xích trước mắt này, đều là ủng hộ Sở Hành Vân, vì lẽ đó, bọn họ bị tập nã, cho đi thị chúng trên phố, đẩy ra ngoài, làm lương thực cho thú triều, chết không có chỗ chôn.
Giờ khắc này, ở ngoài Cổ Dương thành, từ lâu đã có vô số bạch cốt, những người này không vì giúp Sở Hành Vân mà chết, thì cũng là chết do thế lực chi chủ bạo chính..
Người không theo, chết.
Người không phục, chết.
Người có mưu toan phản động, chết!
-Nhóm người này, là nhóm thứ sáu rồi chứ?
Đoàn người hạ tháp thanh âm, sợ bị những tướng sĩ nghe thấy được, nhưng nếu để ý tinh tế, trong mắt bọn họ đều đỏ lên, có phẫn nộ, có cừu hận, càng có than thở.
Những người bị buộc này, đều là bách tính cổ dương thành, có người là bằng hữu của họ, là người thân, nhưng vào giờ phút này, những người này sắp rơi vào miệng thú.
Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, bởi vì chuyện này mà người chết không dưới ngàn người, mỗi một người đều có tử trạng khủng bố, trước khi chết, còn gặp vô số dằn vặt, nhục mạ, quả thực là sống không bằng chết
Một màn như thế, không chỉ phát sinh ở Cổ dương thành, những thành trì khác cũng thế, những tên thế lục chi chủ kia vì củng cố địa vị, từ lâu đã trở nên điên cuồng không nói lý, muốn dùng cái chết của bách tính, để ngăn chặn mọi thứu.
Xoạt!
Tiếng sắt cọ sát với gạch đa trên đường, phát ra âm thanh lanh lảnh liên tiếp, đoàn người nhìn sang, thấy mấy trăm bóng người đã bị áp lên tường thành, trong bọn họ, có già có trẻ, thậm chí còn có trẻ con và phụ nữa, đứng bên cạnh tường thành, gió lớn ào ào, cuốn lên sợi tóc của bọn họ, cả một vùng không gian chỉ còn là cừu hận đang lan tràn.
ở ngoài tường thành, đã có linh thú đứng đợi, lưỡi đầy máu tươi lè ra, răng nhọn hoắt, khi thì phát ra từng tiếng thú gào, dường như thanh âm thúc dục, không thể chờ đợi được nữa.
-Đây chính là kết cục cho những người ủng hộ Vạn Kiếm Các.
Một tên cẩm y nói lên, thân thể hắn hơi mập, tràn đầy châm chọc nhìn những người trược mặt.
Người này chính là thành chủ Cổ Dương thành, quản lý mọi công việc to lớn của Cổ dương thành, cũng có cả quyền sinh sát những người trước mặt này.
-Cái gọi là hành động cải cách, ảnh hưởng đến an bình của càn võ hoàng triều, càng ảnh hưởng đến quyền lợi của quân vương, những tên điêu dân các ngươi lạ to gan, mưu đồ lật đổ triều chính, các ngươi không chết, làm sao có thể phục chúng?
Trong mắt thành chủ Cổ Dương thành xuất hiện hung quang, ngôn ngữ của hắn, đoàn người đều không nghe lọt, tất cả đều nghiến rằng nghiến lợi, hai tay nắm chặt.
Nếu ánh mắt có thể giết người, giờ khắc này, hắn đã sớm biến thành một bộ thi thể.
-thập bát hoàng triều vốn lệ thuộc vào Vạn Kiếm Các, những tên tặc nhân các ngươi, chính là lo lắng lợi ích của mình bị hao tổn, cái gì mà triều chính, các gì mà an bình, chỉ là lời nói một bên của các ngươi, các ngươi chính là sâu mọt của thập bát hoàng triều.
Trong đám người đứng trên tường thành, một người phẫn nộ gào lên.
-Thật sao?
Thành chủ cổ dương thành cười lạnh, hắn đi tới phía trước người đó, không nói một lời, trực tiếp đá bay người kia đi.
Khoảnh khắc này, vô số tiếng thú gào lên, người kia cảm thấy mặt mày tối sầm lại, chợt vô số linh thú nhào lại, cắn vào tứ chi của hắn, gặm lấy máu thịt của hắn, trong nháy mắt liền xé rách hắn.
Phốc một tiếng, máu tươi phun ra, nhuốm đỏ thân thể linh thú, nhỏ xuống trên đất, càng phát ra mùi tanh gay mũi, người kia, chết rồi, bị linh thú cắn chết, liền cả một tiếng hét thảm cũng chưa phát ra.
Đoàn người vây xem nhìn thấy hình ảnh này, hô hấp ngừng lại, ngẩng đầu lên, nhìn thấy tên thành chủ đang cười gằn, giống như tên sát nhân giết người vô tình.
-Chết đến nơi rồi, còn dám nói ra lời đại nhịch bất đạo, lẽ nào vội vã muốn chết?
Vẻ mặt tên thành chủ xem thường, hắn quét mắt nhìn đoàn người, có chút thiếu kiên nhẫn nói ra:
-Cầm những tên điêu dân ngu muội này đều ném xuống, đỡ phải làm ta mất tập trung.
-Vâng!
Một đám tướng sĩ nhận mệnh lễnh, dưới sự phẫn nộ của đoàn người, bọn họ nhanh chân đi đến tường thành, một người ra chân, mạnh mẽ đá những người kia xuống.
Hống hống hống…
Tiếng thú cuồng bạo vang lên lần thứ hai, so với vừa nãy càng thêm điếc tai, vô số linh thú vọt đến, máu tỏ tươi phun ra, như điên cuồng lao vào đám người.
Phía dưới, đoàn người vây xem cũng thở dài.
Tuy nói hình ảnh này, bọn họ đã xem nhiều lần, nhưng mỗi lần, vẫn không thể nào ngăn được sự thù hận trong lòng, nó càng lúc càng nhiều, nhưng mà, vẫn phải chịu bất đắc dĩ.
-Thập bát hoàng triều, quả thực là nhân gian luyện ngực, lẽ nào trong thiên hạ này không ai có thể cứu chúng ta khỏi biển khố?
Đoàn người than thở xuất phát từ nội tâm, trong mắt bọn họ, một người rớt xuống trường thành, liền bị linh thú phanh thây, huyết nhục đầy đất, phía dưới không ít những đứa trẻ con, hài tử.
Tiểu cô nương bên dưới kia, trên khuôn mặt của nó chỉ có sợ hãi, ở phía trước có vô số linh thú đang hung hăng chạy tới, nháy mắt sẽ bao phủ nàng.
-Nếu các ngươi không muốn biến thành thức ăn của Linh thú, liền không được ủng hộ Vạn Kiếm Các, càng không được giúp Lạc Vân, nếu không, ta nhất đính sẽ cho các ngươi chịu nhiều thống khổ hơn!
Thành chủ cổ dương thành khẽ quát một tiếng, hắn xòe bàn tay ra, chỉ vào bé gái, quay lại, nhưng có một vệ sáng lấp lóe, đâm vào, làm hắn nhắm mắt lại.
-Ngươi vừa nói, để ai chết càng thống khổ?
Một tiếng nói lạnh lùng truyền đến, phảng phất như có một sức mạnh huyền diệu nào đó, làm cho thân thể thành chủ cổ dương thành run rẩy.
Tiếp theo một cái chớp mắt, hắn mở hai mắt ra, chỉ thấy bên trong cát vàng cuồn cuộn, có một thanh niên mặc áo đen, chậm rãi đi tới.
Thanh niên này tuấn dật như yêu, lưng cõng kiếm, hay tay nâng bé gái kia lên, mở ở sau hắn, là một mảnh xác chết linh thú.
Cả một mảnh hư không, không có tiếng gì, ngay cả tiếng thú gào cũng bị triệt tiêu hết.