Nhìn thấy thanh niên mặc áo đen xuất hiện, ánh mắt thành chủ cổ dương thành đọng lại, thân thể run rẩy, suýt chút nữa rơi xuống khỏi tường thành, chuyện gì thế này, sao Sở Hành Vân lại xuất hiện ở đây?
Cho tới thần thái người vây xem đều kinh ngạc, ngơ ngác nhìn bóng người này, lại có cảm giác huyễn hoặc, có chút không tin được đây là sự thực.
-Ta chính là thành chủ Cổ dương thành, không biết Lạc Vân các chủ đến đây làm gì?
Thành chủ cổ dương thành cố nén ý sợ trong lòng, khi đang nói chuyện, hắn cười tươi và đi lên vài bước, đám tướng sĩ ở sau người hắn cũng bước lên, khác với nghênh tiếp mà có mùi vị giương cung bạt kiếm.
Bất quá, Sở Hành Vân không có đáp lại, hắn nhẹ nhàng thả bé gái xuống, con ngươi quét qua, nhìn những dân chúng, và những hài cốt xếp đầy, con ngươi trở nên âm trầm.
-Sư tôn.
Lúc này đám người Ninh Nhạc Phàm cũng chạy đến, bọn họ nhìn thấy tình cảnh khốc liệt trước mắt, vẻ mặt đều đọng lại, nơi đày, đầy máu tanh, đem linh thú làm hình cụ, muốn cho những người này gặp đau khổ.
-Lạc Vân các chủ, điều ta nói, đều là được Càn dận quân vương cho phép, những người này xúc phạm hình pháp, nhiễu loạn triều chính, nên chịu hình phạt này.
Tên thành chủ hít sâu một hơi, bạo dạng nói lên.
Cổ Dương thành lệ thuộc vè Càn võ hoàng triều, mà càn võ quân vương lúc này, chính là Càn Dận, tên này đối mặt với Sở Hành Vân, tuy e ngại, nhưng vãn có kiêu ngạo như trước, cảm thấy Sở Hành Vân không dám ra tay với bọn họ.
Thấy thế, trong lòng đoàn người có chút tứ giận, nhưng không dám nhiều lời, bọn họ đều nghe nói, ngày trước, Sở Hành Vân giết tới hoàng cung, đối mặt với một đám thế lực chi chủ, chịu đựng vô số trào phúng, cũng không dám động thủ, thậm chí rời đi đầy uất ức.
Thành chủ cổ dương thành, do Càn dận tự mình ban chức, cũng coi như là người tâm phúc, hắn không e ngại Sở Hành Vân, cũng là chuyện đương nhiên.
-Nếu ngươi vâng mệnh Càn Dận thì dễ làm rồi.
Sở Hành Vân phun ra âm thanh lạnh lẽo, nói:
-Trấn tinh vệ nghe lệnh, phàm là người lệ thuộc vào phủ thành chủ, tât cả đều giết, không giữ lại ai!
Tiếng nói vừa ra, nhiệt độ không gian giảm xuống mấy lần, ánh mắt tên thành chủ cổ dương thành cứng đờ, Sở Hành Vân vừa mở miệng, liền muốn hủy diệt phủ thành chủ, không giữ lại ai?
-Lạc Vân các chủ, ta là nhận lệnh Càn Dận quân vương, chính là người đứng đầu một thnfh, ngươi giết ta, không sợ quân vương tức giận sao?
Thành chủ Cổ Dương thành giận dữ, tràn đầy xem thường nhìn Sở Hành Vân, cười lạnh nói:
-Còn nữa, ta có 3 vạn binh, làm sao ngươi có thể nói giết liền giết, nói đồ liền đồ?
Lời nói hung hăng vừa dứt, thanh âm ầm ầm vang lên, dường như khắp nơi đều rung động, một luồng sát khí đáng sợ đi lên, làm cho đám người ở phủ thành chủ đều kinh hoàng.
Một lát sau, bọn họ nhìn thấy, nơi phát ra luồng sát khí này, là từ một nhánh quân đội, quân đội thiết huyết, mỗi một người đều mặt trọng giáp, cầm binh khí trong tay, cưỡi chiến mã, tràn đầy ra khí khái, để cho linh thú chạy trốn khắp nơi, căn bản không dám làm địch.
-Chuyện này... làm sao có thể có chuyện đó, tại sao có quân đội kinh khủng như vậy?
Thành chủ Cổ dương thành kinh hoảng, hắn run rẩy nhìn veefphias Sở Hành Vân, đã thấy trong mắt Sở Hành Vân bắn ra ma quang, đâm vào trong mắt hắn, để tâm thần hắn như bị diệt đi.
Ánh mắt kinh khủng như thế, là lần đầu tiên hắn nhìn thấy, như một ma thần, muốn tàn sát nhân gian!
-Lạc Vân các chủ, ngươi không thể giết ta, nếu như ngươi giết ta, cả một Cổ dương thành, không ai có thể quản lý, nếu như người ta cho ta…
Thành chủ Cổ dương thành cảm giác được khí tức tử vong, căn bản là không dám tiếp tục hung hăng, muốn thông qua việc cầu xin để bảo vệ mạng chó.
Nhưng mà, Sở Hành Vân không đáp lại hắn, chỉ lạnh lẽo quát lên:
-Giết!
Ma quang như điện, ánh sáng hắc kiếm lấp lóe, biến mất không còn tăm tích.
Phốc phốc!
Một tiếng kì quái vang lên, thân thể tên thành chủ cứng ngắt trên không chung, hắn duy trì động tác như lúc đầu, nhưng toàn thân không có sức sống, từ từ trở nên lạnh lẽo.
-Khồng!
Thành chủ Cổ dương thành phát ra một tiếng kêu thảm thiết, lúc này, đoàn người mới ngẩng đầu lên, thấy thân thể thành chủ cổ dương thành bị chặt ngang, từ từ rơi xuống.
Một màn đáng sợ này, để những người ở phủ thành chủ run rẩy không ngớt, bọn họ biết, sát ý của Sở Hành Vân không phải giả, hắn nói tàn sát, là sự thực…
Trốn!
Trong đầu những người này, liền sót lại ý nghĩ này, đừng nói đối mặt với 18 vạn Trấn Tinh Vệ, chỉ là đối mặt với ma thần như Sở Hành Vân, bọn họ đều run như cầy sấy, làm sao có khả năng phản kháng.
Thế nhưng, bọn họ có thể chạy thoát được sao?
Vô số Trấn tinh vệ nhảy vào trong thành trì, phàm là người muốn chạy trốn, lập tức có vô số binh khí phá không bay tới, linh quang đầy trời, lít nha lít nhít, căn bản không có sức chống đỡ, trong nháy mắt liền bị chém rụng.
Chỉ qua một lúc, tướng sĩ trên thành cùng với người của phủ thành chủ, đều nằm xuống toàn bộ, máu tương bọn họ chảy xuống, cả mảnh tường thành đều bị nhiễm đỏ, để người ta cảm thấy có chút chói mắt.
Tướng sĩ trên tường thành chỉ có hơn ngàn người, mà trấn tinh vệ có 18 vạn, chênh lệch xa như vậy, một đợt xung phong, liền có thể giết chết mọi người.
-Mỗi người dẫn mười ngàn dẫn tinh vệ, chạy đến bên trong cổ dương thành, phàm là người của phủ thành chủ, giết không tha.
Đứng ở trong hư không, Sở Hành Vân nói ra nhàn hạt, phảng phất chỉ là một việc nhỏ không đáng kể, dứt tiếng, mười tám tên tướng lĩnh khom người nhận mệnh, lóe lên một cái, thống lĩnh trấn tinh vệ đi vào trong Cổ dương thành.
Sau đó, các nơi trong Cổ Dương thành đều vang lên tiếng thê thảm, mùi máu tanh tràn ra, cả những người vây xem cũng đờ đẫn, cho tới hiện tại, bọn họ đều chưa hoàn hồn.
Từ khi Sở Hành Vân xuất hiện, chỉ qua mấy phút, giờ khắc này, thành chủ ngông cuồng tự đại chết rồi, một đám tướng sĩ ngã xuống, thậm chí cả người phủ thành chủ, đều chết, không ai còn lại.
Bọn họ tưởng rằng, Sở Hành Vân muốn ẩn nhẫn, cuối cùng rời đi, nhưng ai có thể nghĩ đến, Sở Hành Vân tự mình dẫn đại quân cuồn cuộn, nhất cử nhất động, đồ thành, không có nửa điểm do dự.
-Bắt đầu từ hôm nay, hình ảnh khốc liệt tràn ngập thập bát hoàng triều, không còn tồn tại nữa, ta ban bố cải cách, các ngươi là con dân Vạn Kiếm Các, không ai có thể thương tổn các ngươi.
Sở Hành Vân cảm nhận được ánh mắt của mọi người, con ngươi dời qua, cho mọi người một ánh mắt kiên định.
Sau đó, hắn ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn xa xa, chính là hướng Võ Hoàng thành.
-Sau khi bình định hỗn loạn, lập tức theo ta giết vào Võ Hoàng thành!
Con mắt Sở Hành Vân lần thứ hai lấp lóe lên ma quang, phất tay một cái, tiếp tục đi về trước.
Chờ khi bóng người đi xa, đoàn người mới phục hồi lại tinh thần, bọn họ nhìn về phía Võ Hoàng thành theo bản năng, phảng phất đã thấy cảnh hoàng thành nhuộm máu!