Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 941:

Chương 940:

Tâm ý trào phóng trào lòng đoàn người, Lận Thiên Trùng đều nhìn thấy, không sợ, lại càng không hãi, một luồng khí thế thuộc về cường giả niết bàn lục trọng tràn ra, lưu chuyển trên dưới cơ thể, trực tiếp đón nhận khí tức của đối phương.

Chỉ thấy hắn bước về phía trước, lạnh lùng nhìn Cố Huyền PHong cùng Lâm Nguyên Ly, cười nhạo nói:

-Các ngươi vừa nói, rất thú vị, rất phù hợp với tầm mắt ếch ngồi đáy giếng.

-Hả?

Con mắt đoàn người run rẩy, bọn họ đột nhiên cảm giác được, Lận Thiên Trùng không chỉ không sợ, ngôn ngữ còn tràn ngập tự tin, hoàn toàn không có cảm giác nguy nan.

-Lúc trước, ở ngoài Thành nhạn tường, các ngươi bày xuống mai phục, mới có thể vây giết ta, mà giờ khắc này, đây là bên trong THành Nhạn tường, 360 vạn tinh binh cũng không thành đột, càng không mai phục trong bóng tối, các ngươi cảm thấy vì sao ta phải sợ hãi?

Lận Thiên Trùng nở nụ cười, lấy hắn làm trung tâm, từng tiếng bôn lôi trầm thấp nổ ra, vốn là không khí ngiêm túc cứng rắn, thoáng chốc trở nên cuồng bạo, thiên địa khẽ run, phong vân chợt biến.

Chờ khi thanh âm lôi bạo ngày càng dày đặc hơn, thân thể Lận Thiên Trùng chập rãi trôi nổi, khôi hoẳng khí bao phủ, nhìn đoàn người phí trước nói:

-Nếu như ta muốn ở, không người có thể giết ta, ta phải đi, không ai có thể ngăn cản ta.

-Nói khoác không biết ngượng!

Lâm Nguyên Ly hét lớn một tiếng, Lận Thiên Trùng quả thực là nhục nhã bọn họ.

-Muốn chết!

Cố Huyền PHong cũng nổi giận, Thần Tiêu Cổ Chung rôi xuống trong lòng bàn tay của hắn, ánh sáng trấn áp tràn ngập cả hư không.

-Nếu không tin, các ngươi đồng loạt ra tay, nhưu vậy cũng giảm không ít phiền phức.

Lận Thiên Trùng nở nụ cười, khí tức kinh khủng trên người hắn bạo phát ra ầm ầm, niết bàn khí phóng lên trời, dường như câu thông thiên địa, trong khoảnh khắc này, một luồng khí tức cường giả vô thượng giáng lâm.

Huyền Thiên Lôi Ưng- Ngưng Linh!

Chớp mắt này, quanh thân Lận Thiên Trùng bao phủ tử lôi đáng sợ, hai tay hắn, ngưng thành cánh lôi ưng, thân thể hắn, hóa thành lôi đình cuồn cuộn, khí tức kéo lên điền cuồng, để hư không trở nên ảm đạm, trong tầm nhìn, cuồng phong cuồn cuộn, ánh chớp đầy trời.

-Đến đây đi, thử xem có thể ngăn ta lại hay không.

Lận Thiên Trùng giờ khắc này, cả người đều là hơi thở bá đạo, khóe miệng nhếc lên nụ cười, hiển lộ ra phong thái cường giả.

-Nếu hắn muốn chết, ta liền tiễn hắn một đoạn!

Lâm Nguyên Ly không nhịn được tức giận trong lòng.

Ngôn ngữ hạ xuống, hắn cầm chặt La sinh cổ đao, chém xuống, bá đạo đến cực điểm, đem cả một bùng thế giới hư không chém ra, giáng đến cười Lận Thiên Trùng.

Oanh một tiếng!

Ánh đao nổ tung, ánh chớp tắt đi, trên đất lưu lại một vết nứt sâu không thấy đáy, nơi đó không có bóng người Lận Thiên Trùng.

-Quá chậm.

Lúc này, thanh âm của Lận Thiên Trùng truyền đến, mọi người nhìn sang, chỉ thấy Lận Thiên Trùng đã biến ra phía sau, thanh âm như lôi minh, phảng phất có vô tận lôi đình bạo phát ra, hướng phía không gian không ngừng oanh kích.

-Còn lo lăng cái gì, lập tức tránh né!

thấy thế, Lâm Nguyên Ly quát to, nhưng thanh âm của hắn vừa truyền ra, đạo lôi đình đã oanh xuống.

Đột nhiên, Thành Nhạn Tường xuất hiện một cảnh tượng đáng sợ, vạn lôi sát phạt, nghiền ép hư không, nhìn ánh chớp như phổ thông này, rơi xuống những binh lính, bọn họ liền chết đi, biến thành tro bụi.

Mặc dù là những tướng linh đại đến thiên linh cảnh, cũng không hể chống đối được với ánh chớp hủy diệt này, ánh lôi hạ, người chết, bất kể là võ linh, hay là trọng giáp, căn bản không có tác dụng.

-Tất cả mọi người lui lại, lập tức kết thành đội ngũ, chỉ có ngưng tụ tường thuẫn mới có hể ngăn cản thế tiến công này!

Một tên cường giả âm dương cảnh rống to, hắn đã biết, thực lực của Lận Thiên Trùng khủng bố đến mức nào, nhưng ma, thười điểm hắn lên tiếng, Lận Thiên Trùng đã xuất hiện trước mặt hắn.

-Hiện tại mới nghĩ đến kết đội, khó tránh khỏi có chút quá muộn rồi chứ?

Lận Thiên Trùng phun ra một đạo âm lạnh giá, lòng bàn tay hắn đánh về phí trước, thả ra khí tức hủy diệt, lôi đình không ngừng khuếch to trong mắt tên cường giả âm dương cảnh kia.

Sau đó, một tiếng nổ rền vang, võ linh tên cường giả âm dương cảnh kia bị đánh nát, vương khí phòng ngự trên người cũng ảm đạm đi, rơi ra ngoài trăm thước, trong nháy mắt, không có tiếng động.

Đoàn người thấy cảnh này, tất cả đều sững sờ tại chỗ sắc mặt cực kỳ khó coi.

Phải biết rừng, tên cường giả này đến từ Thần Tiêu Điện, tu vi đến âm dương tầng bảy, sở trường phòng ngự, hơn nữ, trọng giáo trên người hắn còn là vương khí bảy văn, phòng ngự vô song.

Một vị cường giả như thế, đối mặt với diệt thế lôi đình của Lận Thiên Trùng, chết tại chỗ, hồn phi phác tán.

Vừa rồi, bọn họ trắng trợn trào phúng Lận Thiên Trùng, vây công Lận Thiên Trùng, kết quả bị Lận Thiên Trùng liên tiếp tru diệt.

Đối với vẻ mặt khiếp sợ của mọi người, Lận Thiên Trùng không để trong lòng, hứn xoay người, chuẩn bị rời khỏi nơi này, bỗng nhiên khóe mặt đột nhiên lóe lên một vệt dư quang.

Xèo một tiếng!

Thấy chân hắn đạp hư không, ánh chớp nhảy lên, trong nháy mắt biến mất tại chỗ.

Hầu như trong lúc đồngt hời, một bàn tay nhuốm máu nổi lên, mùi máu tanh dày đặc, tầng tầng oanh kích trước mặt hắn, huyết quang diệt không, cả một khoảnh trời tràn ngạp huyết quang

Bóng người Cố Huyền PHong xuất hiện ở bên trong huyết quang, hắn nhìn chằm chằm Lận Thiên Trùng, hàm răng cắn chặt, giận đến cực điểm, bàn tay lần thứ hai đánh ra ngoài, hướng về phía Lận Thiên Trùng chộp tới.

Nhưng mà, huyết quang vừa ra, bóng người Lận Thiên Trùng biến mất, giống như hóa thành Huyền thiên lôi ưng, thân hóa lôi đình, đi khắp trời cao, nhanh đến mức dùng mắt thường không thể thấy được.

Thanh âm lôi bạo ầm ầm phát ra, Lận Thiên Trùng hóa thành ánh chợp, hướng về phía bên ngoài Thành Nhạn Tường lao đi, tốc độ nhanh chóng, thanh thế khủng bố.

Mấy chục ngàn người, đều bị đánh rạp xuống đát, người địa linh thì bỏ mình, thiên linh cảnh thì trọng thương vô sso, ngay cả đám người âm dương cảnh cũng bị thương, dáng dấp chật vật.

-Lôi ưng hiện, tam thiên lôi động, lóe lên phá không đi ngàn dặm, chuyện này..

Đây chính là Lận Thiên Trùng hái Chính Phong sao?

Nhìn phóng người Lận Thiên Trùng, tâm thần đoàn người run rẩy.

Trong mắt bọn họ, Lận Thiên Trùng đã hóa thành Huyền thiên Lôi ưng, quanh thân là ánh chớp đáng sợ, tiếng xé gió ong ong không ngừng, bất luận người nào, bất kỳ thế tiến công nào cũng không thể đuổi theo được hắn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch