Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 942: Thời gian cấp bách.

Chương 941: Thời gian cấp bách.

Bên trong Thành Nhạn tường, tất cả mọi người đều ngẩng đầu, nhìn bóng người hóa lôi đình trong hư không.

Từ lúc mấy chục năm trước, tên của Lận Thiên Trùng, đã ảnh hưởng cả Bắc Hoang Vực, nhưng theo thời gian, ám thương trên người Lận Thiên Trùng tăng lên, liền từ từ nhạt dần khỏi tầm mắt của mọi người, chỉ để lại vô số bí ẩn.

Mấy ngày trước, ở ngoài Thành, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn bố trí mai phục, dẫn Lận Thiên Trùng vào trong bẫy, lúc này mới để hắn không thể phát huy ra ưu thế của mình, đối mặt với cục diện nguy hiểm.

Cũng chính vì như vậy, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn mới cho rằng, Lận Thiên Trùng đã già, chỉ còn là danh tiếng mà thôi, căn bản không để bọn họ phải sợ hãi.

Hiện tại, bọn họ đã biết sự bá đạo của Lận Thiên Trùng, ánh chớp động, tam thiên lôi ẩn, quá nhanh, tốc độ dọa người, ngay cả Lâm Nguyên Ly cùng Cố Huyền PHong cũng bị đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Tâm niêm nghĩ đến, sắc mặt đoàn người trở nên khó coi, Lâm Nguyên Ly cũng giống như thế, cả một khuôn mặt trở nên đỏ chót, thật giống như vừa ăn một tát.

Đương nhiên, người không cam lòng nhất lúc này, chính là Cố Huyền PHong, hắn không chỉ bị Lận Thiên Trùng nhục nhã, trọng yếu hơn là Lận Thiên Trùng còn tru diệt một tên âm dương cảnh của Thần Tiêu Điện.

Âm dương cảnh tầng bẩy, đủ để quát tháo Bắc Hoang Vực, một tên cường giả như vậy, không dễ dàng, nhưng cũng bị Lận Thiên Trùng tiện tay tru diệt, làm sao có thể Cố Huyền PHong nguôi cơn giận.

-Mau chóng kết trận, không cho người này chạy trốn!

Cố Huyền PHong hét lớn một tiếng, Thần Tiêu Cổ Chung ra tay, lực lượng trấn phong giang xuống, ý đồ phong tỏa hai cánh lôi đình của Lận Thiên Trùng.

Cùng lúc đó, càng nhiều tinh binh đi tới đây, bọn họ tay cầm thuẫn, ngưng tụ thành tường phòng thủ, tay kia cầm đao, phóng ra ánh đao bá đạo, từ từ thoát khỏi hoảng loạn.

-hữu dụng không?

Trong mắt Lận Thiên Trùng lóe lên một vệt ting mang, cười lớn một tiếng, thân hình đột nhiên xoay chuyển, trực tiếp thoát khỏi lực lượng của Thần Tiêu Cổ Chung, ánh chớp hủy diệt rơi xuống, hắn liền đạp lên ánh chớp, một lần nữa quay lại trong thành.

Tam thiên lôi ẩn!

Ngàn vạn ánh chớp lấp lóe, thiên địa đột nhiên đen lại, hư không nổi gió, trong mắt, Lận Thiên Trùng hóa thành Huyền thiên lôi ưng, không ngừng lấp lóe, xẹt qua tầng tầng đại trận, trực tiếp áp đến trước Lâm Nguyên Ly cùng Cố Huyền PHong.

-Liên thủ!

Cố Huyền PHong gào thét, hắn cầm chặt Thần Tiêu Cổ Chung, bàn tay hướng về phí trước một bước, một bóng cổ chung tỏa ra, trấn phong bốn phương tám hướng, giáng lâm trên trời cao, đem không gian đóng lại.

Lâm Nguyên Ly cũng cầm chặt La sinh cổ đao, vung lên không ngừng, hai đại cường giả niết bàn cảnh liên thủ, hoàn toàn bùng nổ ra thế tiến công mạnh nhất, thời khắc này, cả thiên địa đều bị xoay chuyển.

Nhưng mà, đối mặt với thế tiến công đáng sợ như vậy, Lận Thiên Trùng vẫn nở nụ cười, tốc độ của hắn tăng nhanh, ánh chớp lấp lóe..

Xèo một tiếng!

Ánh sáng trói mắt tỏa ra trong mắt Lâm Nguyên Ly cùng Cố Huyền PHong, làm cho hai người nhắm lại theo bản năng, nhưng rất nhanh hai người khôi hục tâm tình, ngưng mắt nhìn, lại phát hiện Lận Thiên Trùng đã xuyên qua bọn họ, đi đến đằng sau.

Càng làm cho bọn người kinh ngạc hơn chính là, trong tay Lận Thiên Trùng còn có một bóng người.

Người này, không còn chút sinh cơ nào, hiển nhiên là một bộ thi thể, chính là tên âm dương cảnh tầng bảy kia.

-Ta có chuyện quan trọng, không chơi với các ngươi nữa!

Một thanh âm trêu tức từ trong miệng Lận Thiên Trùng truyền ra, lập tức, lôi đình chi lực quanh thân Lận Thiên Trùng tỏa ra, trở nên điên cuồng, hai cánh lôi ưng mở ra, liền nhan chóng may lên hư không mênh mông.

-Ngăn hắn lại cho ta!

Lâm Nguyên Ly quát lên, trắm nghìn ánh đao trùng thien, điên cuồng giết đến hướng Lận Thiên Trùng, nhưng dù làm như thế nào cũng không đuổi kịp Lận Thiên Trùng, chơ nói chi là hạ được hắn.

Đột nhiên, trong đám người ở thành nhạn tướng, tâm thần hiện lên một cảm giác bất đắc dĩ, chỉ có thể đứng lặng tại chỗ, nhìn Lận Thiên Trùng rời đi, càng ngày càng xa, cho đến khi biến mất.

-một đám rác rưởi, ta cần các ngươi làm gì?

Lâm Nguyên Ly tức giận, Lận Thiên Trùng tới lui trong thành, thực sự là càn rỡ, cuối cùng còn mang đi mộ bộ thi thể trước mặt mọ người, những việc này, bọn không thể ngăn cản.

-Không hổ là cường giả thành danh đã lâu, lấy tốc độ của hắn, nếu không tậm 100 ngàn binh, bố trí đại trận trước, thì không có cách nào giữ hắn lại.

Cố Huyền PHong mang một tiếng nói ung dung, nhưng mang theo một tia bất đắc dĩ cùng thất vọng hiểm thấy.

Nghe vậy, Lâm Nguyên Ly không cam lòng, nhưng cũng thở dài bất đắc dĩ:

-Lận Thiên Trùng biết kế hoạch của chúng ta rồi, khi hắn về Nhạn Tường Quan, sẽ làm ra bố trí, chúng ta phải làm sao?

-Coi như hắn biết rồi, thì có thể làm gì?

Cố Huyền PHong cười nhạt một tiếng, thần thái khôi phục ung dùng thường ngày, nói ra:

-phần lớn bách tính đã bị tàn sát hết, nhưng người già cùng trẻ em kia đã tập kết hết lại, chỉ cần làm chỉnh đốn, là có thể đuổi bọn họ đến Nhạn Tường Quan.

-Kế hoạc của chúng ta là thiên ý vô phòng, mặc kệ là được hay không, đều có thu hoạch, hoàn toàn không có nghi ngờ tron lòng.

Cố Thiên Kiêu bổ sung một câu, vẻ mặt đầy tự tin.

Nghe được hai người này nói vậy, Lâm Nguyên Ly cũng cảm giác có lý.

Ước chừng sau nửa canh giờ, bọn họ có thể đuổi những người kia tới Nhạn Tường Quan, thời gian ngắn ngủi như vậy, đối phương khó có thể nghĩ ra đối sách gì.

-Đã như vậy, chúng ta lập tức chỉnh đốn binh lính, hôm nay, ta cần phải cọ rửa sỉ nhục vừa rồi!

Lâm Nguyên Ly nhìn phía Lận Thiên Trùng rời đi, trong mắt tràn đầy lửa giận.

ở khi 360 vạn tinh binh bắt đầu chỉnh đốn, trên vòm trời bên ngoài thành, Lận Thiên Trùng đề thăng tốc độ đến cực hặn, lóe lên một cái đã vượt qua vài dặm.

hắn cũng không trở về Nhạn Tường Quan, mà đi thẳng đến Vạn Kiếm Các.

Trong lòng Lận Thiên Trùng biết rõ, ở dưới âm mưu của Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn, mặc dù hắn quay về Lận Thiên Trùng, cũng không thể làm gì được.

Cho nên, hắn quyết định về nói chuyện này cho Sở Hành Vân, để Sở Hành Vân quyết định mọi chuyện.

Nếu hiện tại về Nhạn Tường Quan, sẽ làm lỡ không ít thời gian, vào lúc ấy, lại đến Vạn Kiếm Các báo cho Sở Hành Vân, đã quá muộn, thế cuộc đã bị Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn nắm lấy.

-Hết tốc độ của ta, chỉ cần nửa canh giờ là có thể về Vạn Kiếm Các, lúc đó, có thể hi vọng Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn chưa chỉnh đốn xong, bằng không, hậu quả không tưởng nổi!

Ánh mắt Lận Thiên Trùng bình tĩnh, trong đầu thầm nói, linh lực tỏa ra, tốc độ lên đến cực hạn, ánh chớp điên cuồng, lao đi nhưu một ngôi sao băng!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch