Hoàng hôn sắp tới, ánh hào quang đỏ bao phủ Nhạn Tường Quan, khúc xạ ra từng ánh sáng linh trận, khí tức nguy nga, giống như một cự thú.
Bên trên Nhạn Tường Quan, hai con mắt Vũ Tĩnh Huyết trầm xuống, không nói một lời, làm cho không gian có chút đọng lại, ở bên cạnh hắn, là đám người Mặc Vọng Công cùng Sở Hổ, cũng nhíu chặt lông mày, đang suy tư trong lòng.
-Làm sao Lận tiền bối còn chưa về?
Lúc nào một thanh âm vang lên, cắt ngang sự trầm mặc của mọi người.
Người nói, chính là Lạc Lan.
Thấy nàng nhẹ nhàng cắn môi, nhìn về phía Thành Nhạn Tường rất lo lắng, Lận Thiên Trùng đi hơn nửa canh giờ rồi, vẫn không về, điều này làm cho Lạc Lan có dự cảm không hay.
-Lạc Lan, ngươi không nên coi thường thực lực của Lận Thiên Trùng, nếu hắn muốn đi, cả Bắc Hoang Vực, e rằng chỉ có cung chủ Cửu hàn cung mới có thể cản được hắn, giờ khắc này hắn không về, tất nhiên có chuyện quan trọng trong người.
Mặc Vọng Công cũng cảm nhận được lo lắng của Lạc Lan, lập tức lên tiếng nói.
-Mặc tiền bối nói không sai, chúng ta phải tin tưởng Lận tiền bối, không được loạn, phải trấn định.
Liễu Mộng Yên vỗ vai Lạc Lan, thấp giọng an ủi.
Sau khi nghe xong, Lạc Lan gật đầu, nàng nhìn lên, đã thấy phía trước xuất hiện một nhóm người, đang đi đến, từng bước áp sát Nhạn Tường Quan.
-Rốt cục cũng tới rồi sao?
Vũ Tĩnh Huyết nhìn thấy những bóng người này, trong mắt lóe lên hắc sát khí, tay phải giơ lên thật cao:
-Chúng quân nghe lệnh, kết trận!
Vừa dứt lời, các nơi trong Nhạn Tường Quan, thanh âm vang lên ầm ầm, lấy Nhạn Tường Quan làm trung tâm, từng vệt linh trận óng ánh tỏa ra, hoặc là chất phác như núi, hoặc là ác liệt như phong, hoặc là cuồng bạo như lửa, đem Nhạn Tường Quan bao phủ bên trong, bất luận người nào cũng không thể tới gần, vững như thành đồng vách sắt.
Đồng thời, Trấn tinh vệ cùng cấm quân cũng đi ra, ánh mắt nhìn về phía trước, bát cứ lúc nào cũng chuẩn bị tấn công, bảo vể an bình cho Nhạn Tường Quan.
Vũ Tĩnh Huyết đứng ở chỗ cao, tay phải nắ chặt Phương thiên họa kích, chiến bào bay theo gió, bất quá, khi hắn nhìn thấy nhóm người này, con ngươi đột nhiên co rút lại.
Bên trong tầm nhìn, một đám người, không phải là tinh binh hung thần, mà là đám người già trẻ em quần áo lam lũ, mọi người bước đi từng bước, khí tức yếu ớt, làm cho người ta một loại cảm giác âm u, nhưng, khi mọi người ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nhạn Tường Quan, trong mặt hiện lên một vệt hi vọng yếu ớt.
-Những người này, tựa hồ như đến từu Thành Nhạn Tường.
Mặc Vọng Công trợn to hai mắt, những người già và trẻ em này, không ít, có tơi 3 vạn người, giờ khắc này, đã bước vào sơn cốc, chẳng mấy chốc sẽ áp sát Nhạn Tường Quan.
ở phía sau là một đội ngũ tinh binh, bọn họ cũng bước không nhanh, có vẻ hơi ung dung không vội, con ngươi nhìn chằm chằm Nhạn Tường Quan, không ngừng phát ra ánh sáng hung tàn.
Hai người Lâm Nguyên Ly cùng Cố Huyền PHong, đang ở trong đội ngụ, chờ khi người già vả trẻ em đi vào trong sơn cốc, hai người nhìn nhau một chút, sau đó, thân hình Cố Huyền PHong phóng lên trời, ánh mắt rơi vào trên Nhạn Tường Quan.
-Đối mặt với 360 vạn tinh binh tập kích, các ngươi dựa vào 35 vạn đại quân tử thủ Nhạn Tường Quan bảy ngày, chưa lùi một bước, để ta nhìn với cặp mắt khác xưa.
Miệng Cố Huyền PHong tán thưởng, nhưng thần thái lạnh như băng, cười nói:
-Xét thấy điểm này, hôm nay, chúng ta đến đây đưa cho các ngươi hai phần đại lễ/
Đại lễ?
Tiếng nói của Cố Huyền PHong có lẫn linh lực, làm cho tất cả mọi người đều nghe thấy được, đột nhiên, ánh mắt Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công ngưng lại, trên mặt không có chút vui mừng nào, ngược lại càng nghiêm nghị.
-Thiên Kiêu, còn không đem món quà lớn đầu tiên ra?
Cố Huyền PHong cười gằn, đồng thời Cố Thiên Kiêu phía sau hắn, bước nhanh ra, trên mặt hiện ra nụ cười tà dị, không che giấu trào phúng chút nào.
Chỉ thấy, bàn tay hắn vung lên, ở dưới sự chú ý của mọi người, tỏng hư không, xuất hiện từng cái đầu lâu đẫm máu, rơi xuống từ chỗ cao hạ xuống đất, chận động cát bụi.
Phốc phốc phốc…
Con số đầu lâu cực lớn, rơi xuống giống như mưa, mỗi một cái đều làm tâm thần đoàn người rung lên, ngay cả những tên Trấn tinh vệ cùng Câm quân đã chinh chiến nhiều năm kia, cũng kinh hãi.
Đến khi cái cuối cùng rơi xuống, trước Nhạn Tường Quan, con số đầu lâu đã xuất hiện thành một cái núi nhỏ, thanh thế dọa người, làm cho nhiệt độ cả không gian giảm xuống, khiến cho người ta rùng mình một cái, cảm giác như sống lưng lạnh toát.
-Món quà lớn đầu tiên, các ngươi thấy như thế nào?
Cố Thiên Kiêu nhìn vẻ mặt kinh hãi của mọi người, rất hài lòng, cười nhạt nói:
-Những đầu lâu này, đều đến từ Thành Nhạn Tường, con số không nhiều, chỉ hơn năm mươi vạn, bên trong những cái đầu lâu này, hwarn là có người quen chứ?
-Tên súc sinh này!
Ninh Nhạc Phàm gầm lên dữ dội, tiếng chửi rủa hạ xuống, nhưng Cố Huyền PHong ngoảnh mặt làm ngơ, nụ cười càng đậm, ngon tay chỉ về phía người già và trẻ em, chậm eaxi nói:
-Phần đại lễ thứ hai này, chính là những người này.
-Thời gian chúng ta đồ thành, những người này không ngừng kêu rên, trong lòng ước muốn có thể đến Nhạn Tường Quan, trở lại cuộc sống thường ngày, thấy cảnh này, ta sinh lòng thương hại, vì vậy lưu lại tính mạng, hy vọng các ngươi đừng phụ ý tốt của ta.
Dứt lời, Cố Huyền PHong hướng về phía Lâm Nguyên Ly nháy mắt, Lâm Nguyên Ly lập tức lên tiếng, để cho một nhóm tinh binh đuổi những người bị trối dưới kia vào sơn cốc, đi về phía Nhạn Tường Quan.
Cho tới các tinh binh khác cũng chia làm hai đường, có xu thế bao phủ đi theo những người già và trẻ em, cùng bước vào bên trong thung lũng.
Thấy cảnh này, ánh mắt đám người Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công đỏ lên, bọn họ đã nhìn ra âm mưu của đối phương, nhưng cũng rơi vào trầm mặc, nhìn về phía trước.
Tình carh này, đóng cửa không ra, không chỉ có ảnh hưởng đến những người già và trẻ em, còn ảnh hưởng đến các châu, và mười tỉ con dân sống ở đó.
Lựa chọn như vậy, quá gian nan, ngay cả Mặc Vọng Công cũng thể hiện thái độ xoắn xuýt, trong đầu trầm tư nghĩ cách giải quyết.
-Những người già cùng trẻ em này, đã đưa đến mặt các ngươi, làm sao các ngươi không nhận, chẳng lẽ muốn nhìn bọn họ chết trước Nhạn Tường Quan?
Cố Huyền PHong lên tiếng, lúc nói chuyện, lại ra hiệu về phía Lâm Nguyên Ly.
Hầu như trong lúc đồng thời, tinh binh phía sau tạo áp lực, mạnh mẽ đuổi những người này về phía trước Nhạn Tường Quan.
Bên trong sơn đọng chật hẹp, 3 vạn người đè nén, thân thể bọn họ suy yếu, làm so có thể chịu đựng chật vật như vậy ,trong lúc nhất thời, hài đồng lên tiếng khóc, lão phụ thở dài, tiếng kêu không ngừng, không dứt bên tai, vang vọng cả thung lung.
Nhưng dù vậy, những tinh binh vẫn không ngừng tạo áp lực, từng khuôn mặt lãnh lẽo vô tình cùng từng khuôn mặt khổ sở hiện vào trong mắt đám người Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công, làm trái tim họ run lên, hai mắt sắp nhảy ra.
-Trơ mắt nhìn những người này chết, chả nhẽ đây là phong tháy làm việc của Vạn Kiếm Các?
Cố Thiên Kiêu cũng lên tiếng, như là châm biếm.
Trước Nhạn Tường Quan, có gần 3 vạn người bị xua đuổi, tiếng kêu rên inh tai, muôn đem cả mây xanh xua đi, mà tướng sĩ trấn thủ Nhạn Tường Quan, cũng nhắm chặt binh khí, khóe mắt bọn họ đầy phẫn nộ, tập trung nhìn Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công, như đang đợi lệnh.
Gần 3 vạn người, cùng ánh mắt của một đám trấn tinh vệ cùng cấm quân, như đang ap bách Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công, để sắc mặt bọn họ khó coi, hô hấp cũng ngừng lại.
Giữa lúc bầu không khí đang nghiêm nghị, trong hư không, một tiếng thét rung trời vang lên, đem hư không xé rách, đoàn người nhìn về phía đó, liền thấy được một con cự mãng, thân thể uốn lượn tràn ngập ánh sáng tử hắc.
Mà trên lưng cự mãng có hai bóng người đang đứng, một người mặc áo bào đen kịt phong trần tuấn dật, người lại thì có chút lọm khọm.
-Các chủ đến rồi!
Trong nháy mắt, tất cả mọi người mừng rỡ như điên, hiển nhiên, trong mắt bọn họ, chỉ cần Sở Hành Vân đến, tất cả mọi việc đều có thể xoay chuyển.
Đám người Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn cũng nhìn thấy Sở Hành Vân, con ngươi Lâm Nguyên Ly cùng Cố Huyền PHong ngưng lại, trong lòng thầm nói:
-Coi như Sở Hành Vân đến thì làm soa, cục diện trước mắt, nếu là mở cửa cứu người, chắc chắn tổn thất nặng nề, nếu đóng cửa, không cứu người, thì dân tâm sẽ bị lung lay, Nhạn Tường Quan sẽ tự sụp đổ.
-Đây là tình thế không thể giải, các ngươi, chết chắc rồi