Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 947: Mở Cửa.

Chương 946: Mở Cửa.

-Lại tới rôi.

Lận Thiên Trùng đứng trên lưng Thái Hư Phệ Linh Mãng, hắn nhìn về bốn phía, kinh ngạc khó có thể tin.

Tu vi của hắn đã đạt đến niết bàn cảnh lục kiếp chuyên tu Lôi hệ, tốc độ còn nhanh hơn so với lôi đình, nhưng muốn từ Nhạn Tường Quan đến Vạn Kiếm Các, cẩn nửa canh giờ, đi không ngừng nghỉ.

Nhưng mà, hắn cưới Thái Hư Phệ Linh Mãng, phá hư không mà đến, chỉ qua mấy tức thời gian, liền bình yên đến Nhạn Tường Quan, tốc độ như vậy, có thể nói là kinh hãi thế tục.

Kinh ngạc trong mắt lóe lên, Lận Thiên Trùng lập tức thu hồi ánh mắt lại, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi khi nhìn về phía trước, tốc độ của đối phương còn nhanh hơn so với hắn tưởng tượng, đã ép đến Nhạn Tường Quan.

-Lạc Vân, đã lâu không gặp.

Trên bầu trời, Cố Thiên Kiêu từ trên cao nhìn xuống Sở Hành Vân, hắn rất đắc ý, muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng lo lắng của Sở Hành Vân.

Nhưng mà, Sở Hành Vân chỉ liếc nhìn hắn một cái, liền thu hồi ánh mắt, trên mặt cũng không có thái độ kinh hoảng cùng lo lắng, xoay người nhìn về phía Mặc Vọng Công nói:

-Mở cửa đi.

-hả?

Tiếng nói bình tĩnh, lại làm đoàn người nhấc lên một trận sóng lớn trong lòng, Sở Hành Vân vừa tới Nhạn Tường Quan, liền muốn mở cửa ra.

Đối với vẻ mặt kinh ngạc của đoàn người, Sở Hành Vân như đã dự liệu trước, ánh mắt nhìn sang, nhìn những trẻ em cùng người già phía dưới, nói ra từng chữ rõ ràng:

-Ta biết các ngươi lo lắng cái gì, cũng biết hậu quả khi mở cửa ra, thế nhưng, chúng ta đóng Nhạn Tường Quan lại, trực diện đối đầu với 360 vạn tinh binh, chính là trấn thủ ranh giới, thủ hộ bách tính và con dân.

-3 vạn người già và trẻ em này, đến từ Thành Nhạn Tường, chính là con dân Vạn Kiếm Các, nếu chúng ta trơ mắt nhìn bọn họ chết thảm, như vậy, chúng ta tồn tại còn ý nghĩa gì?

Trong mắt Sở Hành Vân lấp lóe tinh mang, khắc sâu vào trong lòng mỗi người ở đây, khi tiếng nói cuối cùng vừa dứt, vẻ mặt xoắn xuýt của Mặc Vọng Công cũng tiêu tan, trên mặt hiện ra một nụ cười.

Không chỉ hắn, đám người Vũ Tĩnh Huyết, Tô Hàm Phong, tất cả đều không còn cau mày nữ, bọn họ hít một hơi thật sâu, hai con mắt mở to một luồng chiến ý hừng hực hiện lên, ánh mắt sắc bén, giống như đâm thủng hư không.

-nếu các chủ đá nói vậy, chúng ta còn lo gì nữa?

Lận Thiên Trùng lắc lắc người, dời mắt, hai con mắt từ từ trở nên thâm thúy, quát lên:

-Tô Hàm Phong, Diệp Minh.

-Có mạt tướng!

Tô Hàm Phong và Diệp Minh quỳ một chân xuống, cùng đáp lại.

-Thời gian mở cửa, đối phương nhất định sẽ vượt ải, các ngươi lập tức tập hợp đội ngũ, phân thành hai đường, giết ra từ hai bên, mạng mẽ cắt đứng thế tiến công của đối phương từ hai bên, tranh thù thời gian cho bách tính vào Nhạn Tường Quan.

Lời này vừa ói xong, Mặc Vọng Công nhìn về phía Vũ Tĩnh Huyết, nói:

-Vũ Tĩnh Huyết, ngươi thống lĩnh Tĩnh Thiên Quân, ngưng tụ tư thế tập kích, mục đích không phải là giết địch, mà là quấy rối đối phương vượt ải.

-Được!

Vũ Tĩnh Huyết gật đầu.

Địa thế Nhạn Tường Quan, cao to mà chật hẹp, mặc dù đối phương có ưu thế về số lượng, cũng không các nào dốc toàn bộ lực lượng chiến đấu, nhưng vưới tta mà nói, cái này không phải là hạn chế, có thể tùy ý phát động tấn công, ung dùng quấy rầy đội hình đối phương.

-Những người còn lại, đóng giữ Nhạn Tường Quan, cùng vận chuyển linh trận, từ tốc độ của những người già và trẻ em này mà phán đoán, chỉ cần thủ vững một phút, liền đủ để thoát ly hiểm cảnh!

Mặc Vọng Công nhìn về phía mọi người, mọi người đều gật đầu, con người lóe ra ánh sáng sắc bén, bọn họ đều biết, trận chiến này, là tử chiến, tuyệt không thể qua loa.

ầm ầm ầm!

thanh âm đinh tai nhức óc truyền ra, cửa lớn rốt cục mở ra.

Trong chớp mắt, vẻ mặt đám người trong sơn cốc kịch biến.

3 vạn người già và trẻ em đầu tiên là sững sờ, sau đó là kinh hãi, cuối cùng dâng trào ra vẻ cảm động.

Bọn họ đều cho rằng mình chết ở trước Nhạn Tường Quan rồi, kêu trời trời không biết, kêu đất đất chẳng hay, nhưng mà không ngờ tới, Sở Hành Vân lại hạ lệnh mở cửa, trong tình huống nguy nan, cứu ra bọn họ.

Người Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn cũng sửng sốt một chút, bất qua, sau khi bọn họ kinh ngạc, trên mặt hiện ra lãnh sát ý, đầu lưỡi đỏ choét lè ra, như nhũng dã thú hung tàn.

-Chì vì tính mạng 3 vạn người, lại đồng ý mở cửa, Lạc Vân, ngươi thật là ngu xuẩn.

Cố Thiên Kiêu cũng không nghĩ tới Sở Hành Vân làm ra hành động này, khí tức tỏa ra, toàn thân đều ý châm chọc.

Trong hư không, Cố Huyền PHong cùng Lâm Nguyên Ly đứng chắp tay ở đó, nhìn lẫn nhau, chỉ thấy được ý mừng trong mắt đối phương, lên tiếng quát:

-Chuẩn bị vượt ải!

Đối với Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn mà nói, 3 vạn người già và trẻ em, chỉ là mồi nhử, bọn họ đã sớm bày ra mai phục, chỉ cần cửa mở ra, bọn họ lập tức đánh lén.

Thanh âm ầm ầm vang lên, vô số tinh binh nắm chặt binh khí trong tay, đi lên tứng bước, bụi bặm khắp nơi, cả một mảnh hư không, đều bị bụi bặm bao phủ, một thanh âm hét dài tỏa ra, chớp mắt đã thấy phát động tấn công.

-Đến rồi.

Diệp Minh lao ra, đến phía sau những người già và trẻ em này, hắn nhìn thấy binh lính từ bốn phương tám hương tuôn ra, vẻ mặt ngưng lại, trường thương trong tay vung lên, linh lức óng ánh trói mắt.

-Chúng quân nghe lệnh, trước khi người già và trẻ em nhập quan hết, cho dù là chết, cũng phải ngăn cản đối phương tấn công!

Diệp Minh cất cao giọng lên, võ linh trường thương ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, một lần thúc ngựa, lao vào tinh binh không sợ hãi.

Oanh một tiếng!

Ngay khi Diệp Minh xung phong, Vũ Tĩnh Huyết cùng Tĩnh Thiên Quân đã tập kết xong, trên người bọn họ, thả ra sát khí bừa bãi, từng sợi ánh sáng tỏa ra, trong nháy mắt hóa thành cực sát ác giao, mênh mông cuồn cuộn, lao về phía trước, làm cho cả một mảnh trời run lên.

-Giết!

Vũ Tĩnh Huyết hóa thành đầu rồng, một kích đánh ra, long ngâm rung động, mạnh mẽ giết vào vô số tinh binh, đem đội hình bọi họ phá tan, chỗ nó đi qua, vô số tinh binh kêu thảm lên, ngã xuống tại chỗ.

Những mà, con số tinh binh quá to lớn, tuy ở địa hình chật hẹp, không cách nào phát huy ra ưu thê, nhưng mà vẫn giống như vô cùng vô tận, điên cuồng lao về Nhạn Tường Quan.

Thanh âm giết chóc, tiếng gào thét, đủ loại âm thanh khủng bố, vang vọng trong hư không, làm những người già và trẻ em kia sợ đến trắng nhợt mặt, từng cái bước nhanh qua, tiến vào Nhạn Tường Quan.

-Lên các ngươi cũng muốn sống, chết đi cho ta!

Ngay vào lúc này, một tên tinh binh cầm trường đao vọt đến, hướng về một lão bà chém đến, muốn giẫm lên thân thể của nàng, mạnh mẽ đánh vào Nhạn Tường Quan.

Thanh thế tinh binh thô bạo, để mặt lão ẩu trắng bệch, giữa lúc bà cho rằng mình phải chết, bỗng một bóng người trấn tinh vệ phóng tới trước mặt của nàng, trường thương quét ra, trực tiếp đánh bay tên tinh binh kia ra ngoài.

Nhưng mà, sắc mặt lão bà không vì vậy mà tốt hơn, thậm chí càng trắng bệnh, chỉ thấy trước mặt bà ngày àng nhiều tinh binh chém tới, thanh thế cuồn cuộn, chỉ là cỗ sát khí này, cũng làm người ta run như cầy sấy.

-Xong…

Có người dại ra, trực tiếp ngồi trên mặt đất, cảm giác vô vọng phủ xuống.

-MỘt dám giá áo túi cơm, lại muốn giết con dân của ta!

Một tiếng gào thét nổ vang như tiếng sấm, để những người đang quỳ xuống đât bừng tỉnh.

Trong tầm mắt của bọn họ, từng người từng người trấn binh vệ chạy ra, trên mặt bọn họ nhuốm máu, người đầy vết thương, nhưng không để ý tới chút nào, một người tiếp một người, trự tiếp ngăn cản những tinh binh.

Phốc phốc phốc…

Vô số tinh binh lao đên, va chạm vào nhau, binh khí sắc bén xẹt qua, linh lực cuồng bạo tuôn ra, chỉ trong nháy mắt, thì bức tường trần tinh vệ dựng bằng thân thể kia văng ra máu tươi, nhiễm ở trên người dân chúng.

Nhưng mặc kệ đối phương tấn công như thế nào, bức tường nãy, vẫn bảo vệ cho đám dân chúng an toàn, một người ngã xuống, liền có người khác đến bù đắp.

Thậ chí có chút trân tinh vệ đã chết đi, nhưng trước khi bỏ mình, bọn họ vẫn gắt gao như trước, phảng phất như hóa thành một bức tường cao, không gì phá nổi, thề sống chết cũng phải ngăn cản.

Trong khoảnh khắc này, người dân sửng sốt.

Trong tròng mắt, hiện lên khuôn mặt cũng mỗi tên trấn tinh vệ cùng cấm quân.

Trong nháy mắt, khóe mặt 3 vạn người dân đều ướt át, giọt nước mắt nhỏ xuống óng ánh, hòa cùng máu tươi loang lổ trên mặt đất






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch