Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 961: Tình thế nguy cấp

Chương 960: Tình thế nguy cấp

Đêm khuya, khí trời man mát.

Từng vệt ánh trăng chiếu xuống, còn chưa chạm đến cửa Nhạn Tường Quan, liền bị ánh sáng của linh trận lấn át, sau đó, tiếng gào thét cũng tỏa ra, chấn động run rẩy không gian.

Giờ khắc này, Nhạn Tường Quan được vô số linh trận bao phủ, ngăn cản tinh binh tấn coong, mà ở dưới linh trận, có những thi thể ngổn ngang.

Trên cửa thành, Mặc Vọng Công cùng Lận Thiên Trùng đang đứng, hai người nhìn cảnh tượng phía trước, tất cả điều không nói gì.

-Từ khi 360 vạn tinh binh tinh binh xuất chiến đến nay, ,đã qua 27 ngày, trong thời gian này, 100 ngàn tướng sĩ thủ thành đã bỏ mình, hốn mươi vạn con dân bị giết, mà trấn tinh vệ cùng cấm quân đã tổn hại 26 vạn người.

-Mỗi giây qua đi, đều có người chết ở trong thung lũng này, hòa vào trong núi thây, mà giết chóc như vậy, càng ngày càng trở nên khốc liệt.

Mặc Vọng Công lên tiếng trước, tiếng nói mang theo một ít cảm khái.

Quân số của trấn tinh vệ cùng cấm quân, là 36 vạn, bây giờ, chỉ còn lại mười vạn người, hầu như mỗi ngày, đều có gần vạn người chết đi, lều mạng vận chuyển linh trận, ngăn cản tinh binh tấn công.

Mà kết quả như thế, vẫn là trên cơ sở có thú triều ủng hộ, nếu Sở Hành Vân không thể gây nên thú triều, 360 vạn tinh binh tấn công mạnh mẽ, Nhạn Tường Quan đã không thể ngăn cản.

-Tiểu tử Sở Hành Vân kia đã nói, cho hắn thời gian 30 ngày, liền có thể xoay chuyển thế cuộc, chúng ta đã chịu được 27 ngày, cũng nên cố gắng nối ba ngày còn lại

Lận Thiên Trùng cười cợt, mang theo một tiếng trêu gọi.

Nghe vậy, Mặc Vọng Công cũng nở nụ cười, quay về Lận Thiên Trùng trả lời:

-Ta nghe nói, tiểu tử Sở Hành Vân kia tiêu tốn mười ngày, thu thập ngũ kim thiên hạ, sau đó bế quan ở kiếm trủng, thêm mười ngày nữa đa qua, không có một tiếng động vang lên, thực là kỳ quái.

-Nếu dễ dàng đoán được như vậy, thì hắn đã không gọi là Sở Hành Vân.

Lận Thiên Trùng bĩu môi, tuy trong miệng hắn nói vậy, nhưng vẫn hiếu kỳ trong lòng.

Kỳ hạn 30 ngày, đã quan 27 ngày, lại quá ba ngày, tất cả đáp án sẽ được công bố.

Nghĩ đến đó, Lận Thiên Trùng cùng Mặc Vọng Công nhìn nhau, đêu nở nụ cười, chuẩn bị nói tiếp, thì tiếng nổ ầm ầm vang lên, lập tức, cả tòa sơn cốc run rẩy mạnh mẽ, ánh sáng linh trận điên cuồng tỏa ra, làm cả bầu trời đêm trở nên sáng bừng.

-Chuyện gì xảy ra?

Mặc Vọng Công trầm giọng nói, bên trong tầm nhìn của hắn, một nhánh tinh binh từ bên ngoài vọt đến, thanh thế vô cùng, như lang như sói, mạnh mẽ phá linh trận, định giết vào Nhạn Tường Quan.

-Bẩm quân sư, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn đột nhiên phát động thế tiến công, trước mắt, bọn họ cách Nhạn Tường Quan chỉ còn 3 dặm, chẳng mấy chốc sẽ giết đến.

Một tên tướng sĩ bước nhanh tới, thần thái lo lắng.

-nhân lúc đêm tối để tập kích, thủ đoạn này, bọn họ không có chán sao?

Lận Thiên Trùng hừ lạnh một tiếng, quay về phía tướng sĩ nói:

-Trấn tinh vệ cùng cấm quân, toàn lực vận chuyển linh trận, ngăn cản khí thế đối phương, để Vũ Tĩnh Huyết suất lĩnh 3000 Tĩnh Thiên Quân, quấy rầy trận hình đối phương.

Trải qua khoảnh thời gian này, Lận Thiên Trùng từ lâu đã ngựa quen đường vũ, nhanh chóng phat ra hiệu lệnh.

Nhưng, thanh âm của hắn vừa ra, trong hư không, một đjo thanh âm giao long vang lên, cả người mang theo hắc sát, hung uy nhập trời ,nhanh chóng giết về phía tinh binh.

-Tướng sĩ nghe lệnh, theo ta giết địch!

Thanh âm của Vũ Tĩnh Huyết truyền đến, sau đó, cự giao ngàn mét đáp xuống sát khí khiếp người, khi tiếp xúc được với thân thể tinh binh, lập tức rót vào trong lục phủ ngũ tạng, phát ra tiếng kêu thê thảm.

ở sau cực sát ác giao, là bóng người trấn tinh vệ cùng cấm quân, bọn họ hạ xuống trong linh trận, linh lực tỏa ra, ánh sáng linh trận xuyên màn đêm, chỉ trong chốc lát, hết thảy những linh trận đều vận chuyển đến cực hạn, bảo vể Nhạn Tường Quan.

Thanh âm ầm ầm không dứt, ở dưới linh trận cùng cực sát ác giao áp chế, thế tiến công của tinh binh bị cắt đứt, khoảnh cách bên ngoài Nhạn Tường Quan một dặm, cũng không cách nào thâm nhập nữa, bị ngăn cản lại

-Xem ra, bọn họ đã hết biện pháp.

Thấy thế tiến công của đối phương bị cản lại, Lận Thiên Trùng nở nụ cười, lần đánh úp này, vẫn giống mấy làn trước.

-Thật sao?

Một thanh âm chế nhạo vang lên, để vẻ mặt Lận Thiên Trùng ngưng lại, ngẩng đầu nhìn lại chỉ thấy phía trước hư không, Lâm Nguyên Ly cùng Cố Huyền PHong đứng đó, dáng dấp bình chân như vại

-Toàn bộ viên chuẩn bị.

Cố Huyền PHong gio cánh tay phải lên.

ầm ầm ầm!

ở trong chớp nhoáng này, sơn cốc run lên dữ dội hơn, ngay cả mặt đất cũng nứt ra từng vết to, chợt, hai con mắt Lận Thiên Trùng mở to, thất giống như thấy việc gì đó khó mà tin nổi.

thấy ở ngoài sơn cốc, tiếng thú gào lên tiếp, đột nhiên ngừng lại không còn, một nhánh lại một nhánh tinh binh đi tới, giống như vô cùng vô tận, không có phần cuối, chớp mắt ngưng tụ ra khi thế khủng bố!

-Giết!

Cố Huyền PHong hét lớn, tinh binh phát động tấn công.

Chỉ trong nháy mắt, những linh trận vốn vô cùng kiên cố kia, bị xé rách ra nhanh chóng, tinh binh tấn công tới, để những người vận chuyển linh trận kia run lên, còn không kịp ra tay liền bị che kín.

-Kỳ quái, sao con số tinh binh nhiều như thế, hơn nữa còn đồng thời tấn công ,thật giống như cả sơn ốc đều bị lấp kín, mạnh mẽ phá quan.

Vũ Tĩnh Huyết cùng Tĩnh Thiên Quân hóa thân làm cực sát ác giao, đã thâm nhập vào bên trong, lúc này, con số tinh binh cực lớn, không chỉ không sợ hãi, còn mạnh mẽ đánh tới đem bọn hắn vây quanh.

-Không được!

Bỗng nhiên, Mặc Vọng Công nghĩ tới điều gì đó, tỉnh ngộ;

-Chúng ta đều chúng kế, thú triều đã sớm lui, bọn họ vì che dấu mọi người, cố ý để chúng ta buông lỏng cảnh giác, sau đó mạnh mẽ tấn công.

Nghe vậy, sắc mặt Lận Thiên Trùng cũng trở nên trắng bệch, lập tức truyền âm:

-Vũ Tĩnh Huyết, mau trở về Nhạn Tường Quan, đây là một cái bẫy.

Vẻ mặt Vũ Tĩnh Huyết trầm xuống, hắn cùng Tĩnh Thiên Quân lần thứ hai biến thành ác giao, tiếng xé gió chói tay, thân giao uốn lợn, làm những tinh binh kia đều bị cuốn lên, mạnh mẽ đánh ra một con đường máu.

Chỉ có điều, thời gian Vũ Tĩnh Huyết giết ra khỏi bủa vây, vô số tinh binh đập tới, ngăn cản hết đường đi.

Cùng lúc đó, linh trận xung quanh đã không còn, đều bị tinh bính đánh thành phế tích, đám người vận chuyển cũng không ngoại lệ, đều bỏ mình.

Cả một thế cuộc bàn đầu còn trong tầm kiểm soát, chớp mắt liền tan nát, nơi ánh mắt Vũ Tĩnh Huyết nhìn thấy, đều là khuôn mặt của tinh binh.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch