Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 962: Huyết kiếm lược không

Chương 961: Huyết kiếm lược không

Thế tiến công tinh binh hũng mãnh, hầu như trong nháy mắt thú triều tản đi, liền tập kết thành đại quân, giết vào Nhạn Tường Quan, để Vũ Tĩnh Huyết cùng Mặc Vọng Công khó lòng phòng bị, hoàn toàn không kịp phái binh phòng thủ.

Giờ khắc này, Vũ Tĩnh Huyết cùng Tĩnh Thiên Quân hoàn toàn bị vây ở ngoài, trong lúc chạy đi, sát khí tỏa ra vô tận, nhưng đối mặt với tường thuẫn, vẫn khó tạo ra sóng gió, lầm vào thế bí.

-Cửu âm trở về cơ thể!

Vũ Tĩnh Huyết vung trường kích như gió, hắc sát khí từ trong cơ thể trào ra, đem vùng hư không này đều bị ăn mòn đi, tiếng ác giao gào thé, mạnh mẽ đánh vỡ tường thuẫn.

-Hiện tại, ngươi chỉ là cá trên thớt mà thôi, chống lại thì có ý nghĩa gì?

lúc này, một tiếng cười nhạo đi ra, để tâm thần Vũ Tĩnh Huyết cafnghuwfng hực lên, thân thể chuyển động, đâm trường kích ra.

Oanh một tiếng!

Thấy một ánh đao bá đạo chém xuống, hướng về phía Vũ Tĩnh Huyết, ánh đao hùng vĩ va chạm xuống, lưu quang tỏa ra như sóng nước, đánh thủng một cái hố xâu không thấy đáy.

Vũ Tĩnh Huyết đứng ở hư không, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong nháy mắt này, bên trên trời đêm, một vệt cổ chung xoay tròn, hóa thành vòng xoáy kim quang, ép đến phía Vũ Tĩnh Huyết.

Vũ Tĩnh Huyết thấy thế, vẻ mặt khó coi đến cực điểm, hay tay đưa ra, trong con ngươi hiện ra ánh sáng vạn lôi, loi điện màu tím tỏa ra, biến ảo thành diệt thế lôi ưng, đem những người xung quanh đều bao phủ lại

Tiếng linh lực va chạm vang lên ầm ầm, bên trong sơn cốc, một cột sáng trùng thiên, xé rách sương mù, soi sáng màn đêm, mặc dù là cách nhau mấy chục dặm, đều có thể nhifnt háy ẽo ràng, dư âm tàn sát bừa bãi, làm cho sơn động rung động không ngớt.

Chờ khi bụi mù tản đi, ở giữa nơi thung lũng, vô số vết nứt hiện ra, mỗi một hố đều có linh lực dư lại, giống như địa ngục hoang vu, không còn chút sức sống nào

-Ta muốn xem xem, ngươi có thể kiên trì đến khi nào

Cố Huyền PHong hừ lạnh một tiếng, đem bụi mù xua tan, hai con mắt nhìn về phía Nhạn Tường Quan, khuôn mặt dữ tợn như quỷ

-Động thủ một lần công phá Nhạn Tường Quan!

Từng tiếng hung ác quát ra, bên trong sơn cốc, tinh binh đông như quân nguyên, lần thứ hai hướng về phía Nhạn Tường Quan tấn công, mà lần này, linh trận ngăn cản bọn họ đã tán loạn, chỉ còn lại phế tishc, cùng với từng đoạn xương trắng ở đó.

Bên trên cửa thành, hai đạo lưu quang lóe lên, thân hình Vũ Tĩnh Huyết cùng Lận Thiên Trùng lóe lên, trên trán hai người, mồ hôi chảy ra lít nha lít nhít, hô hấp gấp gáp.

-Không sao chứ?

Mặc Vọng Công tiến lên hỏi, vữa này, Vũ Tĩnh Huyết rơi vào tính huống nguy hiểm, may là Lận Thiên Trùng có tốc độ cực cao, mạnh mẽ ra tay, mới thoát khỏi cảnh vừa rồi

Vũ Tĩnh Huyết lắc đầu một cái, thanh âm nói ra:

-Chẳng trách đột nhiên bọn họ tập kích ban đêm, nguyên lại, bọn họ đã xua được linh thú, thừa cơ tập kết thành quân, để chúng ta mất cảnh giác.

Nghe được lời ấy, vẻ mặt của mọi người đều chìm xuống.

Trong tầm nhìn của bọn họ, tinh binh vô cùng vô tận lướt tới, chiếm cứ cả toàn sơn cốc, gặp linh trận ngăn cản, mạnh mẽ đánh phá, gặp công sự phòng ngự, trực tiếp san phẳng thành phế tích, còn những trấn tinh vệ cùng cấm quân kia, một người cũng không để lại, đánh chết tại chỗ.

Thế tiến công mạnh mẽ như vậy, phát động quá đột nhiên, ngoài dự liệu của mọi người, thời điểm phản ứng lại, đã không còn kịp.

Ngay trong tức thời, bảy phần mười linh trận đã bị phá, gần vạn tên trấn tinh vệ cùng cấm quân đều bị tàn sát, mà thế tiến công của đối phương, ngàn càng hung mãnh.

-Hiện tại, chúng ta phải làm sao?

Sở Hổ nhìn về phía Mặc Vọng Công, nếu dựa theo tình huống như này, Nhạn Tường Quan tất bị phá.

Mặc Vọng Công dừng một chút, cuối cùng trong mắt xẹt qua một ít thần mang, kiên quyết nói:

-Triều hồi tất cả trấn tinh vệ cùng cấm quân, toàn lực thoi thúc linh trận phòng ngự tử thủ Nhạn Tường Quan!

-Vâng!

Thần sắc mọi người cứng ngắc lại, sau khi trầm ngâm lại, đồng thời phát ra tiếng kiên quyết.

Đối phương đến hung hăng, việc khống chế cả toàn sơn cốc, cũng chỉ là vấn đề thời gian, dưới tình cảnh này, việc bọn họ có thể là, chính là liều mạng bảo vệ Nhạn Tường Quan chờ Sở Hành Vân đến.

Vù!Vù!Vù!

Lấy Nhạn Tường Quan làm trung tâm, linh lực bao phủ ra, hoặc mạnh hoặc yếu, chớp mắt liền ngưng tụ thành một tòa linh trận nguy nga, che chở các nôi ở Nhạn Tường Quan, giống như một con thuyền đối mặt với sóng dữ.

Đối với lá bài tẩy của Sở Hành Vân, Lận Thiên Trùng cùng Mặc Vọng Công đều không biết được, càng không biết Sở Hành Vân có thể ngăn cơn sóng dữ này không, thực hiện lời nói của hắn, nhưng mà, mọi người đem hết hi vọng, ký thác trên người Sở Hành Vân.

Tử chiến đến cùng, tử thủ Nhạn Tường Quan!

Ở lúc Nhạn Tường Quan đối mặt với tình thế nguy cấp, nơi kiếm trủng cách xa mấy ngàn dặm, trừng đạo thanh âm nổ tung vang ra, hư không tối tăm, hắc yên luyện thiên trận vận chuyển không ngừng, bên trong hắc quang, tất cả đều là khí tức sắc bén bá đạo.

Tinh tế quan sát, hắc quang hình kiếm kia triệt để lọt xác, hóa kiếm, dài ba thước hơn, thân kiếm rộng hai ngón tay, toàn thân đen kịt như mực, mỗi đạo kiếm đều có một đạo thần văn, khí tức âm tầm, như đến từ hắc ám thâm uyên.

3 vạn đạo hắc quang hình kiếm, chính là 3 vạn chuôi trường kiếm, cấp bậc là vương khí mọt văn.

-Rốt cục xong rồi.

Sở Hành Vân chậm rãi hạ xuống, giờ khắc này sắc mặt hắn có chút trắng xám, nhìn 3 vạn kiếm khí trong linh trận, nở lên một nụ cười.

ở sau lưng hắn, một người đỏ như máu đang đứng thẳng, bóng người này chính là kiếm linh Sở Hành Vân

kiếm inh cũng ngẩng đàu nhìn 3 vạn kiếm khí, quanh thân hắn, có nhưng thanh âm kiếm ngân, sóng âm liên miên, giống như có cộng hưởng với 3 vạn kiếm khí, tỉnh cảnh huyền diệu.

-3 vạn kiếm khí đã luyện xong rồi, tiếp đó liền giao cho ngươi.

Sở Hành Vân nhìn tới phía kiếm linh, kiếm linh cũng về phía Sở Hành Vân, hai cặp mắt nhìn nhau, tiếng kiếm ngân cũng im lại, cả thiên địa hư không trở lại yên tĩnh

Giây lát sau, kiếm linh chậm rãi nở nụ cười, quay về phía Sở Hành Vân gật đầu, chợt, hắn nghiêng người đi, tiến đến hắc yên luyện thiên trận, bàn tay khẽ đưa lên, một quyền trượng yêu dị hiện lên, đây chính là vong hồn chi tê.

-Tán!

Mộ tiếng quát khẽ vang lên.

Lập tức, thân thể kiế linh dâng trào hồng quang, một tầng huyết quang, chính là một tia kiếm ý, hóa thành 3 vạn tia, ngập ở từng kiếm khí, mỗi một thanh trường kiếm, đều in vào một vệt minh văn màu máu.

Trong khoảnh khắc này, 3 vạn kiếm khí lần thứ hai hí lên, hắc quang, hồng quang, cùng với tử vong chi hỏa lục mang, 3 màu hòa vào nhau, đem cả tỏa hắc yên luyện thiên đại trận đều xé rách, đâm thủng hư không, xuyên thủng tầng núi cao lao thẳng tới cửu tiêu.

-Ầm ầm ầm !

3 vạn kiếm khi phá thiên, làm cả toàn Vạn Kiếm Sơn đều run rẩy, ánh nắng sớm bị dập tắt đi, ma vân nhúc nhích bên trong, một thanh hư huyễn chi kiếm ngưng hình, hạ xuống thật giống như đem cả thiên địa đều nhiễm đỏ.

-Kiếm ý thật là khủng khiếp!

Phía dưới, đám người Vạn Kiếm Các đều ngẩng đầu lên, tràn đầy kinh ngạc nhìn một màn này, tâm thần run rẩy, càng kinh người hơn con dân ở 36 châu cũng nhận ra sự huyền diệu này, có khí tức khiếp đảm không tên hiện ra, một vệt huyết quang này, Ngưng thành huyết hồng.

Xèo!

giữa lúc đoàn người đang cảm khái, luồng ánh kiếm màu đỏ kia đột nhiên vút qua, biến mất trong hư không nhưng mà vùng thế giới này vẫn đọng lại như trước, dư ảnh không tiêu tán phảng phất mãi mãi không tiêu tán!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch