Sở Hành Vân nhìn Ninh Nhạc Phàm, ánh mắt phát ra tinh mang.
-Vâng.
Ninh Nhạc Phàm gật đầu, duỗi tay, đưa ra một viên ngọc bội, nói tiếp:
-Tên nam tử còn nói, chỉ cần sư tôn nhìn thấy vật này, liền rõ ràng.
Cái viên ngọc bội này, chỉ to bằng ngón tay cái, hiện ra màu xanh bích lục, toàn thân không có hoa văn, nhìn qua khong đáng giá, rất phổ thông.
Sở Hành Vân nhìn ngọc bội một chút, sau đó ngẩng đầu lên, quay về phía Ninh Nhạc Phàm nói:
-Dáng dấp tên nam tử kia như thế nào, có hành động gì khác thường?
-Người kia chừng ba mươi tuổi, khuôn mặt vàng như nghệ, gầy gò, ngũ quan bình thường, thân thể bao phủ trong quần áo đen kịt, còn thần thái của hắn, có chút cẩn thận
-Mở ra sơn môn, để tên nam tử kia vào, còn có, để hắn đến bên trong Vạn Kiếm Điện, bất luận người nào đều không được đi vào.
-Được.
Ninh Nhạc Phàm khom người, bước nhanh ra khỏi nơi này.
Thủy Thiên Nguyệt thấy thế, cũng không nói gì thêm, say khi hành lễ liền đi đến diện bích nhai, mà Sở Hành Vân vẫn đứng thẳng tại chỗ như trước, ánh mắt suy tư, một lát sau cũng đi về phía Vạn Kiếm Điện.
Khi Sở Hành Vân đến Vạn Kiếm Điện, bên trong đại sảnh, có một nam tử gầy gò, nam từ kia khi nhìn thấy Sở Hành Vân, lập tức đứng dậy, vừa muốn liên tiếng, nhưng thấy Sở Hành Vân đưa ra tư thế không nói gì.
Vù một tiếng!
Sở Hành Vân đi vào phòng khách, trong khoảnh khắc, một luồng linh lực tỏa ra, bao phủ cả Vạn Kiếm Điện, triệt để ngăn cách với ngoại giới.
-Tại trong cỗ linh lực bao phủ này, mặc dù là linh thưc của cường giả niết bàn cảnh, đều không thể điều tra được ta và ngươi nói gì, hiện tại, Tô huynh có thể yên tâm chứ?
Sở Hành Vân đi tới trước người nam tử gầy gò, hiện lên nụ cười, mang theo một tâm ý hữu hảo.
Nam tử gầy gõ sững sờ, sau đó tràn đầu cảm kích nhìn Sở Hành Vân, chỉ thấy cánh tay hắn vung lên, quang người vang lên tiếng xương cốt cọ sát, thân hình cao to bắt đầu thu nhỏ lại, ngũ quan cũng phát ra thay đổi lớn, khuôn mặt càng trở nên tuấ dật, khí chất bụi trần tao nhã.
Qua đi giây lát, người xuất hiện trước mặt Sở Hành Vân, là một thanh niên, khuôn mặt tuấn dật, vóc người kiên cường, đặc biệt là đôi mắt tinh anh, tràn ngập ánh sáng nho nhã, chỉ liếc mắt nhìn, cũng cho người ta cảm giác bình an.
Thanh niên này, chính là bạn cũ của Sở Hành Vân-Tô Tĩnh An!
-Lần này, đến đây đột ngột, mong rằng Lạc Vân các chủ thông cảm.
Tô Tĩnh An lúng túng, hắn xưng hô Sở Hành Vân là các chủ, mà không phải kiếm chủ, điều này nói rõ, hắn đã biết được mọi việc phát sinh trong thời gian gần đây.
Sáu đại thế lực của Bắc Hoang Vực, tất cả đều có truyền thừa ngàn năm, kiềm chễ lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau.
Vạn Kiếm Các cùng Tinh Thần Cổ Tông huyêt chiến, sau khi kết thúc không bao lâu, Thần Tiêu Điện cùng Đại La Kim Môn lại đi đến hướng suy sụp, sát phạt vô số, thế cuộc rung chuyển, đều này được vô số người quan tâm.
-Ngươi là bạn tốt của ta, cần gì phải gò bó.
Sở Hành Vân lại nở nụ cười, ra hiệu cho Tô Tĩnh An vào chỗ ngồi, đem ngọc bội trả lại, nói:
-Hôm nay Tô huynh đến đây, không biết có điều gì quan trọng, cứ nói thẳng đừng ngại.
Viên ngọc bội này, chính là từ cổ tinh bí cảnh.
Trong thời gian lục tông đại bỉ, Sở Hành Vân gặp Tô Tĩnh An, hai người đi vào cung điện, thu hoặc được dồi dào, mà ngọc bội trước mặt này, cũng là một trong số đó, trên mặt còn sót lại một chút khí tức cổ lão.
Cho nên, khi Sở Hành Vân vừa thấy ngọc bội, liền đoán được, người đến chính là Tô Tĩnh An.
Sau đó hắn từ trong miệng Sở Hổ biết được, Tô Tĩnh An đến đây, không chỉ có sửa đổi dùng mạo, còn thay đổi thân hình, thần thái cẩn thận, liền nói rõ hắn ở khốn cảnh, không muốn lộ ra thân phận.
Đấy chính là lí do, Sở Hành Vân vừa vào Vạn Kiếm Điện, đã phong tỏa cả không gian, không cho ai đi vào.
-Quả nhiên Lạc Vân các chủ có tính tình sảng khoái, ta cũng không lòng vòng nữa.
Trên mặt Tô Tĩnh An hiện lên một vẻ cười khổ, đi đến trước Sở Hành Vân nói:
-Lạc Vân các chủ, nghĩa phụ ta gặp phải bệnh nặng ,thân thể ngày càng suy yếu, cho dù ta đã tìm khắp các biện pháp, vẫn không có hiệu quản, mong rằng Lạc Vân các chủ có thể theo ta đến Thất tinh cốc, xem có thể loại trừ bệnh hay không không.
Lời này vừa nói ra, Tô Tĩnh An đột nhiên quỳ hai đầu gối xuống đất, cũng đem đầu cúi xuống.
Hành đột của Tô Tĩnh An, làm cho Sở Hành Vân sửng sốt, hắn đữa tay đỡ lại, nói ra:
-Tô huynh,ngươi không nên sốt ruột, đầu tiên cứ trình bày rõ ràng tình huống ra, chỉ cần có đủ khả năng, ta sẽ giúp đỡ.
Nghe được câu nói này của Sở Hành Vân, Tô Tĩnh An lóe lên cảm động hắn gật đầu, nói:
-Mấy ngày trước, nghĩa phụ ta đột nhiên bị bệnh nặng, suốt ngày năm trên giường không nói, ngay cả linh hải cũng có xu thế suy kiệt, linh lực không ngừng tản đi, không còn chút sức lực nào, cả người cũng yếu ớt đi rất nhiều.
-Lúc ban đầu, nghĩa phụ lấy linh lực lưu chuyển toàn thân, có thể ngăn chặn ốm đau, nhưng theo thời gian trôi qua, linh lực càng không có tác dụng ì, mặc dù là niết bàn khí, cũng không có hiệu quả, ngược lại càng để bệnh tình phát tán nhanh.
-Bất đắc dĩ qua, ta phải rời khỏi Thất tinh cốc, đến phía Lạc Vân các chủ cầu viện, xem ngươi có thể chữa trị được cho nghĩa phụ không.
Khi nói chuyện ,mặt Tô Tĩnh An hiện lên vẻ bất đắc dĩ, đôi mắt sáng trở nên ảm đạm, hiển nhiên là hắn không có biện pháp nào, bằng không, cũng sẽ không xa xôi ngàn dặm đến Vạn Kiếm Các, khẩn cầu Sở Hành Vân trợ giúp.
Lúc trước ở cổ tinh bí cảnh, Tô Tĩnh An thấy Sở Hành Vân có những thủ đoạn khó lường, chỉ có thể đem hi vọng cuối cùng, ký thác lên người Sở Hành Vân.
-Người bước vào cảnh giới niết bàn, mỗi một lần đột phát một cấp nhỏ, đều có thể sinh ra thiên địa cộng hưởng, dẫn đến thần lôi, gột rửa thân thể, để khí lực càng thêm hoàn mĩ.
-Nghĩa phụ của Tô huynh, chính là cố chủ Thất Tinh Cốc, tu vi cao thâm, đế đạt đến niết bàn tam kiếp, vì lẽ đó, hắn phải trải qua ba lần lôi kiếp rèn luyện, khí lực mạnh mẽ vô cùng, không dưới vương khí, nên sẽ không thể bị bệnh nặng, càng không vì vậy mà tản đi niết bàn khí, điều này có hiểu lầm gì khoogn?
Sở Hành Vân nhăn mày, cảm giác có chút quái lạ.
Hắn dừng một chút:
-Còn nữa, nếu là tìm kiếm trợ giúp, vì sao Tô huynh lại ẩn dấu thân phận, mặc dù là đến trước Vạn Kiếm Các rồi, vẫn không muốn hiện ra?
Liên tiếp là hai vấn đều, để sắc mắt Sở Hành Vân trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm Tô Tĩnh An, đã thấy ánh mắt Tô Tĩnh An biến hóa, phát ra thở dài bất đắc dĩ.