Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 981: Cổ sơn trôi nổi.

Chương 980: Cổ sơn trôi nổi.

Tiếng thở dài liên miên, vang vọng ở các nơi trong đại sản, Sở Hành Vân không có lên tiếng ngăn lại, mà lẳng lặng nhìn Tô Tĩnh An, để cho hắn phát tiết hết ngột ngạt trong lòng.

Một lát sau, Tô Tĩnh An dừng lại thanh âm thở dài, hắn trầm xuống, chậm rãi nói:

-Lạc Vân các chủ, nói vậy ngươi cũng đã biết rồi, Thất tinh cốc tồn tại, chính là đời đời kiếp kiếp là nô tông cho Cửu hàn cung.

Thời gian Tô Tĩnh An nói ra câu này, con ngươi lóe lên dị mạng, Sở Hành Vân thấy thế, cũng gật đầu, việc này, hắn đã sớm biết.

Sau đại thế lực Bắc Hoang Vực, thực lực Cửu hàn cung là mạnh nhất, vị trí ở phương bắc, quản lý tuyết vực rộng lớn.

Tông vực của Thất tinh cốc, nằm ở ngay phía dưới Cửu hàn cung, ngang quấy mấy chục toàn sơn mạch, diện tích mênh mông, tài nguyên phong phú, nắm giữ mấy chục tỉ con dân, là một nơi dồi dào tài nguyên.

Đối với người Cửu Hàn Cung mà nói, tông vực Thất tinh cốc, như một tấm chắn thiên nhiên, có thể đem mọi việc ngăn cách, không cho ảnh hướng đến Cửu hàn cung.

Xét thấy điểm ấy, Cửu Hàn cung dùng thực lực mạnh mẽ, nô dịch Thất tinh cốc, đồng thời coi là nô tông, yêu cầu đời đời kiếp kiếp bảo vệ Cửu Hàn Cung, ngăn cải ngoại giới.

Nếu Sở Hành Vân muốn đưa quân lên phía bắc, san bằng Cửu Hàn Cung, vậy trước hết hắn phải công phá Thất Tinh Cốc, giết hết người ngăn cản.

-Loại quan hệ nô dịch này, tồn tại mấy ngàn năm, đến nỗi mà để mỗi con dân của Thất Tinh Cốc, đều cam nguyện thuần phục với Cửu Hàn Cung, nhưng nghĩa phụ không cam lòng như vậy, hắn thầm thề, nhất định phải thoát khỏi cảnh nô tông, để tất cả những con dân Thất Tinh Cốc, được tự to, không bị người khác coi là nô bộc.

-Đối với ý nghĩ như vậy, đám trưởng lão trong tông môn không tán thành, nhất là đại tưởng lão Khương Bách Tuyệt, không chỉ cam nguyện là nô bộ Cửu Hàn Cung, còn muốn lợi dụng việc này để không ngừng công kích, dao động vị trí cốc chủ của nghĩa phụ.

-Để như thế, hắn có thể thay thế được nghĩa phụ, trở thành cốc chủ ttv.

Nghe được lời của Tô Tĩnh An, Sở Hành Vân hơi nhíu mày, nhưng cũng không có cảm giác kinh ngạc.

Bên trong mọi thế lực đều có tranh đấu mà.

Phó Khiếu Trần là chủ nhân Thất Tinh Cốc, quyền cao chức trọng, chưởng khống vô số tài nguyên, tự nhiên sẽ bị nhiều người đố kị.

Bây giờ, Phó Khiếu Trần không muốn thuần phục Cửu Hàn Cung, muốn thoát khỏi tên nô tông, hành động này đã xuất hiện, rất dễ bị những người âm hiểm giả dối kia lợi dụng, ý đồ đoạt vị trí cốc chủ.

Những người nham hiểm như vậy, trong lòng chưa bao giờ có dân chúng, càng không có danh dự tông môn, trong lòng họ chỉ quan tâm lợi ích của mình, và quyền thế trong tay mình.

Tô Tĩnh An nói tới Khương Bách Tuyệt, chính là người như vậy.

-Tu vi Phó cốc chủ cao thâm như vậy, tuy Khương Bách Tuyệt là đại trưởng lão, nhưng trên con đường tu luyện, chắc là chưa tới niết bàn cảnh chứ?

Sở Hành Vân hỏi ngược lại, ở Bắc Hoang Vực, cường giả niến bàn cảnh rất ít, không có mấy người, tên Khương Bách Tuyệt, không nằm trong ffos.

Nhưng, Tô Tĩnh An lắc đầu một cái, cắn răng nói:

-Khương Bách Tuyệt có tuổi cao, tuy đạt đến âm dương cảnh tầng chính, nhưng tiềm lực đã hết, không thể tiến thêm, nhưng mà, nửa tháng trước, bên trong Thất Tinh Cốc đột nhiên xuất hiện một tỏa cổ sơn trôi nổi, ngọn núi này xuất hiện, không chỉ đsanh vỡ ràng buộc này, còn để Khương Bách Tuyệt thuận lợi bước vào niết bàn cảnh.

-Cổ sơn trôi nổi?

Ánh mắt Sở Hành Vân ngưng lại, thanh âm của Tô Tĩnh An lại vang lên lần thứ hai:

-Từ sau khi lục tông đại bỉ kết thúc, Cửu Hàn Cung không có hành động, vẫn ở trạng thái yên tĩnh, mà Dạ Tuyết Thường cũng tuyên bố bế quan, bất luận người nào cũng không được bước vào Cửu Hàn Cung nửa bước.

Sau khi nghe xong, Sở Hành Vân bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Chẳng trách những đại sự gần đây, Cửu Hàn Cung không tham dự, càng không có nhúng tay trong bóng tối, ngồi hưởng lợi, thì ra, Dạ Tuyết Thường đã bế quan, Cửu Hàn Cung cũng ở trạng thái yên tĩnh.

-Thất Tinh Cốc là nô tông cho Cửu Hàn Cung, đương nhiên phải yên lặng thủ hộ, đối với việc này, nghĩa phụ hi vọng dùng cơ hội này để thoát khỏi khống chế của Cửu Hàn Cung, nhưng lời này vừa nói ra, đều bị đám người Khương Bách Tuyệt phản đối, thậm chí còn tập hợp mọi, muốn kết tội nghĩa phụ.

-May là tu vi nghĩa phụ mạnh mẽ, dùng thực lực áp chế đám người Khương Bách Tuyệt, nhưng mà Khương Bách Tuyệt không can tâm, vẫn lôi kéo những người khác, tích trữ thực lực, chờ lần thứ hai nổi lên, đến nửa tháng tước, bên trong Thất Tinh Cốc, xuất hiện một ánh sáng dị mang, chờ khi dị mang tản đi, một tòa cổ sơn trôi nổi xuất hiện.

Ngữ khí Tô Tĩnh An biến đổi, khí twusc trên người không còn nho nhã, mà trở nên ác liệt, nói ra từng chữ:

-Vì điều tra tòa cổ sơn này, nghĩa phụ cùng đám trưởng lão ra tay, nhưng kết quả đều không thu hoạch được gì, giữa lúc mọi người muốn từ bỏ, bên trong cổ sơn, bỗng nhiên có kim quang hạ xuống.

-Những kim quang này bao phủ đám người phụ thân, huyền diệu đến cực điểm, nhưng lúc đó, cũng không có người nào xuất hiện dị dạng, theo thời gian trôi qua, nghĩa phụ bị bệnh nặng, thân thể yếu đi, thực lực giảm mạnh, nhưng mà Khương Bách Tuyệt thì trái lại, đột phá vào niết bàn cảnh, mà đám trưởng lão dưới tay hắn, cũng đột phá tu vi.

-Vì lẽ đó, Thất Tinh Cốc hiện tại, đại thế của nghĩa phụ dần bị mất, Khương Bách Tuyệt quản lý quyền lực to lớn, bắt đầu lợi dụng chức quyền trong tay, lạm sát vô độ, gây lên cảnh tượng thê thảm, đồng thời, hắn cũng trong bóng tối, chưởng khống mọi thứ, ý đồ cô lập nghĩa phụ, nếu ta không sửa đổi dùng mạo, tuyệt đối không thể bình yên đến Vạn Kiếm Các.

Thất Tinh Cốc gặp phải biết cố, quá ly kỳ, quá tàn khốc, để Tô Tĩnh An khó có thể tiếp thu, hắn biết, nếu bây giờ không hành động, Thất Tinh Cốc sẽ rơi vào trong tay Khương Bách Tuyệt.

Tô Tĩnh An không ngừng điểu chỉnh ngữ khí của mình, dư quang quét qua, phát hiện hai mắt Sở Hành Vân híp lại, trên khuôn mặt xuất hiện từng vẻ hừng hực.

-Tô Huyenh.

Bỗng nhiên Sở Hành Vân quay về phía Tô Tĩnh An hỏi:

-Tòa cổ sơn trôi nổi trong lời ngươi, có phải là có hào quang màu vàng bao phủ hay không, khí tức chất phác và cổ sưa, quan trọng nhất chính là trên núi có một bia đát, ghi –Di Thiên Sơn?

Vù!

Lời của Sở Hành Vân vừa dứt, trong phút chốc, Tô Tĩnh An như bị sét đánh, trong đầu phát ra từng tiếng nổ, dùng ngữ khí khó có thể tin được, nói ra:

-Lạc Vân các chủ, ngươi, sao ngươi biêt việc này?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch