Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 982: Di Thiên Võ Hoàng

Chương 981: Di Thiên Võ Hoàng

Một đời trước, Sở Hành Vân ngang dọc chân linh đại lục, bí cảnh đi đến, cũng mấy ngàn cái, rất nhiều động phủ đã sớm quên tên, nhưng ba chữ Di thiên sơn, hắn vẫn cất sâu trong đầu.

Tòa cổ sơn trôi nổi này, chính là vị trí của một thế lực thượng cổ, chủ nhân là Di thiên võ hoàng, vì vậy ngọn núi này tên Di Thiên, thế núi rộng lớn liên miêng, có thể so với một thnafh.

Người đời sau ghi chép, tu vi Di thiên võ hoàng cao thâm khó dò, đã vô hạn tiếp cận đế cảnh, một tay hắn sáng tạo ra Di thiên tông, cũng chính là thế lực số một chân linh đại lục, nội tình tông môn hùng hồn, tài nguyên phong phú.

Trọng yếu hơn chính là, Di Thiên võ hoàng như một ẩn số, mình là người thích thu thập dị bảo, bởi vậy, trên dưới Di thiên tông, trân bảo khắp nơi, mặc dù là cường giả võ hoàng, cũng khó chống lại mê hoặc.

Sở Hành Vân cũng từng nhiều lần tiến vào Di thiên sơn, đối với Di thiên sơn cũng không xa lạ gì, nhưng tiếc nuối chính là, khi hắn có thực lực tiến vào di thiên sơn, số lượng lớn chân bảo đã bị lấy đi, chỉ còn sót lại một ít phổ thông.

Nhưng dù vậy, con số võ giả tieesn vào Di thiên sơn, vẫn to lớn như trước, thậm chí còn có một số bí mật thường xuyên truyền ra, nói là trong Di thiên sơn có bị mật chưa khai quật, do đó được vô số võ giả đến.

Bởi vậy có thể thấy được, con số chân bảo mà di thiên sơn có, kinh người thế nào, cho dù nói là cả tòa bảo sơn cũng không quá đáng.

-Lúc trươc, sau khi ta bước vào cảnh giới Võ hoàng, từng hai lần tiến vào Di thiên sơn, theo ta suy đoán, Tu Vi của Di thiên võ hoàng, đã đạt đến võ hoàng đỉnh phong, cũng chạm tới bán đế, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá.

-Nhưng trong Di thiên sơn, cũng không có hài cốt của Di thiên võ hoàng, cũng không để lại bất cứ gì truyền thừa, trở thành một dấu chấm hỏi, bây giwof nhìn lại, hắn có khả năng đã bước vào Đế cảnh, phá tan hư không, cứ vậy rời khổi chân linh đại lục, hoặc là, hắn đột phá thất bại, bị phản phệ, triệt để tan thành mây khói.

-Nhưn mà, bất luận là chân tướng ra sao, đã có thể xác định chính là, Di thiên sơn, chính là chỗ tu luyện của Di thiên võ hoàng, nhất định sẽ lưu lại ý chí của cường giả Võ Hoàng, chỉ cần ta có thể có được những lực lượng ý chí này, liền có thể làm thiên địa cộng hưởng, thuận lợi đem hai cỗ hài cốt hóa thành hoàng khí.

Tâm niệm nghĩ đến việc này, trong mắt Sở Hành Vân lóe lên một đạo tinh mang.

Hai cỗ thi hai, đều là của cường giả nửa bước võ hoàng, trên xương có minh văn, bất hủ bất diệt, trải qua thẩm phán chi hỏa, có thể nói là vật liệu rèn đúc hoàn mĩ.

Nếu muốn rèn đúc hoàng khí, chỉ có linh trận cùng vật liệu rèn đúc, vẫn chưa đủ, nhất định phải có thiên địa cộng hưởng, hạ xuống thiên địa khí vận, mới có một ít cơ hội.

Chuyên này, đối với Sở Hành Vân mà nói, độ khó quá lớn, cho dù là hắn nắm giữ thủ đoạn chồng chất, nhưng cũng chỉ có thể lực bất tòng tâm.

Nói cách khác, nếu như muốn đem hai cỗ hài cốt thành hoàng khí, biện pháp duy nhất, chính là tiến vào Di thiên sơn, tìm lực lượng ý chí.

Tô Tĩnh An đứng bến cạnh Sở Hành Vân, thất Sở Hành Vân chầm mặc không nói, nhất thời đứng ngồi không yên, lúc hắn muốn mở miệng nói, đã thấy Sở Hành Vân đứng dậy, trong đôi mắt đen kịt, đột nhiên dâng lên ánh sáng hào quang hừng hực.

-Tô huynh, tòa Di thiên sơn kia, có xuất hiện lần thứ hai hay không, trước đó trong điển địch của Thất Tinh Cốc có ghi lại sự tồn tại của nó hay không, còn nữa, ánh sáng bao phủ trong Di thiên sơn, có người nào nhớ tới, đỉnh Di thiên sơn có mấy trọng kim quang?

Từng vấn đề từ trong miệng Sở Hành Vân phun ra, tiếng nói gấp gáp, không còn tư thái thong dong thường ngày.

Tô Tĩnh An bị Sở Hành Vân hỏi đến có chút bất ngờ, chỉ thấy hắn suy tư chốc lát, hồi đáp:

-Thất Tinh Cốc tồn tại mấy ngàn năm, chưa bao giờ ghi chép qua Di thiên sơn, dị tượng nửa tháng trước, chính là lần thứ nhất, trước đây chưa bao giờ có.

-Cho tới kim quang ở Di thiên sơn, ta nhớ mang máng, mỗi hai ngày sẽ diễn sinh một tầng, nếu như không có bất ngờ gì, hẳn là có bẩy tầng kim quang rồi.

Tô Tĩnh An là tuyệt đỉnh thiên tài của Thất Tinh Cốc, tâm tư nhạy cảm, việc xem qua đều nhớ kĩ, sau khi nói xong, nhìn về phía Sở Hành Vân nghi hoặc.

-Lạc Vân các chủ, ngươi hỏi việc này làm gì?

Nghe vậy, Sở Hành Vân cười nhưng không nói, tròng mắt hừng hực!

Di thiên sơn, đứng ở Thất Tinh Cốc, mỗi mười năm xuất hiện một lần, cổ sơn trôi nổi hư không, kim quang ngập trời, chia làm chín tầng kim quang, khi đủ thì DI thiên sơn sẽ mở ra.

Sau đó, mỗi ngày đi qua, kim quang liền tản đi một gầng, 9 kim quang tản đi, Di thiên sơn sẽ biến mất không tăm tích, chờ mười lăm năm sai, mới xuất hiện.

Nghe câu trả lời vừa nãy của Tô Tĩnh An, Di thiên sơn chưa bao giờ xuất hiện, càng không ghi chép trên đỉnh tịch, điều này nói rõ, đây là lần đầu tiên Di thiên sơn xuất hiện.

-CHín tầng kim quang tỏa ra, cần 18 ngày, bây giờ qua nửa tháng, vậy thì sau ba ngày nữa, Di Thiên sơn sẽ chính thức mở ra, thời gian vẫn còn kịp.

Sở Hành Vân hít một hơi, không che giấu nỏi kích động.

Lần này, có thể nói là cơ duyên thiên tứ!

Di thiên sơn mở ra lần đầu, trân bảo bên trong, tài nguyên tu luyện, thậm chí là địa điểm tông môn cũ, đều bảo tồn hoàn hảo, không bị người nào chiếm đoạt.

Nếu như hắn có thể bước vào trong đó, liền có thể dựa vào trí nhớ đời trước, biết được vị trí trân bảo, đồng thời tìm được nơi lực lượng ý chí võ hoàng xót lại.

Trừ việc đó ra, sâu trong nội tâm Sở Hành Vân, vẫn còn nhớ Di thiên sơn là một cái bí ẩn.

Tục truyền, trong Di thiên sơn, tồn tại một bí cảnh, bí cảnh này là một Cổ tuyền, nước suối óng ánh rực rỡ, ánh vàng phân tán, chri cần võ giả tiến vào bên trong cổ tuyền, là có thể rèn luyện huyết nhục cùng linh hải, đồng thời được đại cơ duyên.

Mà cơ duyên này là cái gì, mọi người không ai biết, chỉ là nghe đồn.

Sở Hành Vân nhiều lần tiến vào Di thiên sơn, luôn ham muốn chứng thực việc này, nhưng mà, khi đó Di thiên sơn đã gặp phải nhiều lần cướp bóc, thậm chí còn có nhiều lần huyết chiến trong đó, coi như là cổ tuyền thật sự tồn tại, cũng đã biến mất không còn tăm tích.

-Thời gian Di thiên sơn hiện ra, tà còn chưa bước vào còn đường đỉnh cao, đối với chuyện này còn nhiều điều không hiểu, mà khi ta bước vào võ hoàng, thì Di thiên sơn không còn phồn vinh ngày đó.

-Không nghĩ đến, ký ức đời trước, lại có thể chứng thực.

Trong lòng Sở Hành Vân âm thầm nỉ non, giờ khắc này, hắn hạ quyết tâm, dù cho Thất Tinh Cốc có thế cuộc phức tạp, hắn cũng phải đến Thất Tinh Cốc bước vào Di thiên sơn!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch