Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 989: Sát ý của Giang Bộ Tiêu

Chương 988: Sát ý của Giang Bộ Tiêu

Sóng âm chói tai, không ngừng vang vọng ở bên trong Thanh trần các, Tô Tĩnh An ngẩng đầu lên, hai mắt phóng ra ánh sáng lạnh lẽo, khí chất cả người đều thay đổi, không còn nho nhã, mà mang theo một ít ác liệt.

-Thanh âm này giống như là của Giang Bộ Tiêu.

Phó Khiếu Trần sửng sốt một chút, lập tức nhìn về phía Tô Tĩnh An cùng Sở Hành Vân, tiếng nói mang theo nghi hoặc.

-Nghĩa phụ, ta cùng Lạc Vân các chủ tiến vào Thanh Trần các, bị Giang phong cản đường, tính cách Giang phong hung hăng, cử chỉ không coi ai ra gì, không chỉ có khinh bạc sư muội, còn nhiều lần uy hiếp Lạc Vân các chủ, cuối cùng, Lạc Vân các chủ ra tay, tru diệt tại chỗ.

-Giang Bộ Tiêu đến đây, chính là muốn tìm Lạc Vân các chủ báo thù.

Tô Tĩnh An nói ra sự việc.

-Cách làm người của Giang Phong, từ lâu đã tiếng xấu đồn xa, người người muốn trừ diệt, ở trong thời gian nghĩa phụ tĩnh dưỡng, hắn càng ỉ vào Giang Bộ Tiêu, suốt ngày hoành hành bá đạo, trắng trợn cướp đoạt dân nữ, hắn chết, đó là do ông trời có mắt!

Tô Mộ Chiêu hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên cũng cảm thấy Giang Phong chết là đúng.

Nghe được lời nói của hai người, Phó Khiếu Trần gật đầu hiểu ra, nói:

-Mấy ngày nay, Thành Lăng Thanh càng ngày càng hỗn loạn, thậm chí là ảnh hưởng đến Thất Tinh Cốc hoạt động, ta cũng muốn chỉnh đốn trong thời gian này.

Dứt lời, hắn chậm rãi đứng lên, muốn đi ra ngoài, nhưng Sở Hành Vân ngăn lại, ngưng tiếng nói:

-Phó cốc chủ, nếu chuyện này bắt nguồn từ ta, cũng phải do ta kết thúc, không làm phiền cốc chủ tự động thủ.

-Huống chi, ngài vừa loại bỏ Di thiên trùng, thân thể vẫn còn suy yếu, lẽ ra nên tĩnh tu, yên tâm, sự tình này, ta đều nắm trong lòng bàn tay.

Sở Hành Vân đưa cho Phó Khiếu Trần một ánh mắt tự tin, chợt, hắn bước lên, đi ra khỏi Thanh Trần các.

Cùng lúc đó, bầu trời Thanh Trần các, một bóng người hiện ra, đứng ở đó, dãn đầu có một nam tử cao to, ưỡn ngực, cầm trọng kiếm đỏ đậm, khí thế bá đạo, chính là Giang Bộ Tiêu.

Giang Bộ Tiêu chính là tâm phúc của Khương Bách Tuyệt, chưởng khống mười thành, dùng trọng kiếm, thực lực kinh người, mặc dù là trong Thất Tinh Cốc, cũng có thể ở mười vị trí đầu.

Khoảng thời gian Phó Khiếu Trần tĩnh tu, Khương Bách Tuyệt điên cuồng cướp đoạt quyền lợi Thất Tinh Cốc, bản thân là nhân vật tâm phúc của Khương Bách Tuyệt, tự nhiên cũng được không ít quyền thế cùng của cải, những tháng ngày qua của hắn rất tiêu diêu.

Nhưng mà, tuổi tác Khương Bách Tuyệt đã cao, chỉ có một người con trai, chính vì lý do đó, mà hắn đối với Giang Phong rất cưng chiều, bất luận Giang Phong làm ra chuyện gì, hắn đều quét dọn hộ, một tay che chở.

Tính tình hung hăng của Giang Phong, trong lòng Giang Bộ Tiêu biết được, nhưng nơi này là thành Lăng Thanh, trọng địa của Thất Tinh Cốc, mà hắn là trưởng lão Thất Tinh Cốc, mặc dù là Giang Phong giết người, hắn cũng có thể bỏ qua dễ như ăn bánh.

Nhưng mà hắn không nghĩ đến, bên trong Thành Lăng Thanh, lại có người không e dè, dám ra tay với Giang phong, hơn nữa còn nói thách thức, bất cứ lúc nào hắn cũng có thể đến trả thù.

Thân là trưởng lão Thất Tinh Cốc, lại co Khương Bách Tuyệt làm chỗ dựa, hắn làm sao có thể nhịn được, trực tiếp dẫn người đến Thanh Trần các, đem tên cuồng đồ này, chem thành muôn mảnh.

-Người nào giết con trai của ta, mau chóng lăn ra đây!

Giang Bộ Tiêu lại gầm lên, Thanh Trần các rung động không ngớt, giống như là xuấ thiện một cơn sóng dữ.

-Nhi tử nói năng lung tung, cũng thôi, không nghĩ tới phụ thân cũng không biết điều, thật là để ta mở mang tầm mắt.

Lúc này, một tiếng cười châm chọc truyền đến, vang vọng hư không, để thần sắc đoàn người cứng lại.

Dưới sự kinh ngạc của bọn họ, bên trong Thanh Trần các, bóng người Sở Hành Vân chậm rãi hiện ra, bay lên bầu trời, khuôn mặt xen vào giễu cợt, không vui không buồn nhìn Giang Bộ Tiêu.

Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu vẫn lo lắng cho Sở Hành Vân, cũng đi từ trong Thanh Trần các ra, đứng phía sau Sở Hành Vân, hai người liếc nhìn xung quanh, lông mày không khỏi nhíu lại, người đến đây thật nhiều, ngoại trừ Giang Bộ Tiêu, còn có hơn bốn mươi thiên linh cảnh, trên người tỏa ra sát ý hung ác.

-Chuyện hôm nay, là ân oán cá nhân của ta, hai người các ngươi không nên nhúng tay, bằng không, đừng trách ta trở mặt vô tình.

Giang Bộ Tiêu trừng mắt với Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An, ngôn ngữ đầy hàn ý.

Lúc hắn nói lời này, tuy là quay về phía Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An, nhưng hai mắt nhìn về phía Thanh Trần các, điều này liền nói rõ, hắn không để hai người vào trong mắt, mà là kiêng kỵ Phó Khiếu Trần.

Tuy nói Phó Khiếu Trần bị thương nặng, nhiều ngày không ra, nhưng dù sao hắn cũng là cốc chủ Thất Tinh Cốc, tu vi tam kiếp niết bàn, cho dù Giang Bộ Tiêu hung hăng tự phụ, cũng không dám không nhìn hắn.

Dứt tiếng, bên trong Thanh Trần các cũng không có động tĩnh, điều này làm cho Giang Bộ Tiêu mừng thầm, con ngươi nhìn về phía Sở Hành Vân đầy âm hàn.

Cả người như dã thú nổi giận:

-Chính là ngươi giết Phong nhi?

Đoàn người nghe thế, đều nuốt một ngụm nước bọt, sát ý của Giang Bộ Tiêu, thật nồng nặc, cơ hồ đều để bầu không khí đọng lại.

-Người, đúng là ta giết, nếu ngươi muốn ra tay, liền sảng khoái một chút, không cần lãng phí thời gian của ta.

Sở Hành Vân có chút mất kiên nhẫn nói ra, khiến người đứng xem đều cứng đờ mặt, bọn họ còn chưa thấy người ngông cuồng như vậy.

-Ngươi muốn chết!

Giang Bộ Tiêu tính tình thô bạo, Sở Hành Vân nói vậy càng làm hắn giận hơn, hống lên một tiếng, trọng kiếm phát ta kiêm ngân trầm thấp, kiếm khí cuồng bạo dâng trào ra, hiện lên vẻ đỏ đậm như máu.

-Chém!

Kiếm ra, hư không nứt toác.

Chỉ thấy Giang Bộ Tiêu cầm kiếm, trên người tỏa ra thiên địa lực nóng rực, trên thân kiếm to lớn, ngưng tụ ra vòng xoáy đỏ đậm, mỗi một vòng xoáy, đều là linh lực khủng bố, mang theo khí thế nghiền nát vạn vật, trực tiếp đánh về phía Sở Hành Vân.

-Vừa ra tay là sát chiêu, Giang Bộ Tiêu không muốn cho người khác sống thêm một giây nữa.

-Tu vi âm dương tầng sau, cầm ngũ phẩm vương khí, toàn lực ra tay, sức mạnh chiêu kiếm này, khó có thể tưởng tượng, cho dù là một ngọn núi, cũng có thể bị đánh nát.

-Tiên thanh niên kia tu vi không yếu, nhưng cuối cùng vẫn yếu hơn một bậc, nếu muốn đỡ chiêu kiếm này, khá gian nann.

Đoàn người ngẩng đầu nhìn lên hư không, miệng khẽ mở, phun ra từng tiếng nói thất vọng, cảm thấy chiếu kiếm này của Giang Bộ Tiêu hạ xuống, Sở Hành Vân không chết cũng bị thương, kết cục thê thảm.

Thanh âm ầm ầm vang lên liên tiếp, trường kiếm đỏ đậm xẹt qua trời cao, ngay cả hư không đều bị kiếm phong dập tắt.

Toàn thân Giang Bộ Tiêu nổi lên gần xanh, bên trong hai mắt, phản chiêu sbonsg người gầy gò của Sở Hành Vân, thấy hắn không nhúc nhích, miệng nở nụ cười.

-Chiêu kiếm này, đã đạt tới cấp độ nhân kiếm hợp nhất, vừa vạn có thể cho ta kiểm nhiện sức mạnh của Vạn Tượng Giáp Tay.

Sở Hành Vân tự nói một mình, tay phải giơ lên, năm ngón tay mơ ra.

Vù một tiếng!

Bên trên Vạn Tượng Giáp Tay, mở ra một lưu quang như sóng nước, từng mảng linh vũ dựng thẳng lên, bên trên có bốn màu tỏa ra, dung hợp vào nhau, giống như muốn xé ta bầu trời, hạ xuống hình phạt vô tận.

-Sức mạnh tăng phúc, chấn động hư vô, vạn tượng lực lượng, tam thức cùng mở!

Tiếng quát ra như sấm.

Trong hai mắt Sở Hành Vân, phản chiếu ánh sáng bốn màu, bàn tay đưa ra tìm tòi, ép xuống từ vòm trời, không tránh không né, trực tiếp đón nhận trọng kiếm!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch