-Lạc Vân các chủ, ngươi có biện pháp loại bỏ Di thiên trùng?
Vẻ mặt Tô Tĩnh An kinh ngạc, cho rằng là mình nghe nhầm, hỏi lại một lần nữa.
Tô Mộ Chiêu cùng Phó Khiếu Trần cũng nhìn về phía Sở Hành Vân, ánh mắt cũng ngạc nhiên, trong lòng cảm giác có thể tin, lại có chút căng thẳng, hy vọng một lần nữa dấy lên.
Vẻ mặt ba người, làm Sở Hành Vân có chút dở khóc dở cười, hắn thu hồi ánh mắt lại, sau đó gật đầu.
Đối với võ giả tầm thường mà nói, Di thiên trùng quá khủng bố, một khi đi vào cơ thể, hầu như là tuyên án tử hình, bị chết đi một cách thống khổ.
Nhưng mà, loại dị trùng để vô số người khiếp đảm này, đối với Sở Hành Vân không có quá nhiều lực uy hiếp
Nguyên nhân chính là, ở đời trước, Sở Hành Vân vì nghe tin về Cổ tuyền thần bí, nhiều lần vào Di Thiên Sơn, hầu như mỗi tấc tất mỗi nơi bí cảnh đều có dấu chân hắn.
Di Thiên kim trùng là thủ hộ vật ở Di Thiên Sơn, Sở Hành Vân cũng không buông tha, từng nhiền lần nghiên cứu.
Tuy nói kết quá, hắn vẫn không tìm được cổ tuyền, nhưng mà hắn lại tìm được ra cách khắc chết Di thiên kim trùng, cung như hắn từng nói, không chỉ một cách mà còn có rất nhiều cách.
-Không chờ Tô Tĩnh An cùng Phó Khiếu Trần tiếp tục nói, hai con mắt Sở Hành Vân ngưng thần, khuôn mặt trở nên nghiêm túc, ánh mắt như kiếm, dâng lên một vệt linh quang chói mắt.
Sở Hành Vân phun ra một câu nói ác liệt, ngôn ngữ vừa ra, linh quang đầu ngón tay tỏa ra, hóa thành hai cái đâm về phía linh hải Phó Khiếu Trần.
Vù một tiếng!
Phó Khiếu Trần cảm giác linh hải mạnh mẽ run rẩy, vừa chuẩn bị cắn răng chịu đựng đau đơn, bên trong linh hải lại truyền đến một thanh âm, một luồng thiên địa lực miêng mông bao phủ đi ra, trong nháy măt, tràn ngập các nơi trong cơ thể.
-Chuyện này…
Phó Khiếu Trần kinh ngạc kêu lên, hắn phát hiện, linh lực mình tán đi, lần nữa khôi phục, niết bàn khí cũng lượn lờ khôi phục sức sống, hoàn toàn không có cảm giác suy yếu/
Cũng chính lúc này, Phó Khiếu Trần mới nhìn thấy, Sở Hành Vân đứng trước mặt, hai ngón tay có một dị trùng màu vàng, dáng dấp dị trùng quái lạ, đặc biệt là có đôi mắt đỏ đậm, lộ ra vẻ dữ tợn.
-Đây chính là di thiên kim trùng?
Phó Khiếu Trần chỉ vào dị trùng màu vàng, nếu không tự mình trải qua, hawsnsex không tin, một con dị trùng không có gì nổi bật như vậy, lại suýt nữa làm hắn mất mạng.
Sở Hành Vân gật đầu, hai ngon tay khẽ buông lỏng, thân thể Di thiên kim trùng khẽ run rẩy một cái, sau đó kim quang hiện ra, cả người liền biến mất, vô ảnh, không còn thấy hình bóng, ngay cả bột mịn cũng không lưu lại.
-chuyện gì thế nào?
Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu trợn tròn hai mắt, Di Thiên kim trùng biến mất rồi, lại hòa vào trong thiên địa, hoàn toàn không có vết tích tồn tại.
-DI thiên kim trùng chính là kỳ vật, một khi lộ ra ngoài không khí, liền tan thành mây khói, ngay cả thi thể cũng không lưu lại.
Sở Hành Vân cười nói, một đời trước, hắn nghiên cứu cực kỹ với Di thiên kim trùng, từ lâu đã nghiên cứu được tập tính của di thiên kim trùng.
Nghe vậy, đám người Phó Khiếu Trần bừng tỉnh, trong lòng kinh ngạc, trên thế gian lại có dị trùng quái lạ như vậy, căn bản là không thể giải thích theo lẽ thường.
Nhưng so vưới Di thiên kim tùng, bọn họ kinh ngạc hơn là thủ đoạn cùng hiểu biết của Sở Hành Vân, không chỉ quen thuộc với Di thiên trùng, còn hiểu phương pháp loại bỏ, quả thực là thần bí khó lường.
-May là lần này có Lạc Vân các chủ giúp đỡ, bằng không, mạng già này đã mất.
Phó Khiếu Trần cảm khái một tiếng, Sở Hành Vân vẫn cười nhạt như trước, không nói thêm gì.
Kỳ thực, Phó Khiếu Trần nói không sai.
Kfy vật như Dạ Thiên Hàn, trên đời này, hiếm có người biết được, càng không hiểu được phương pháp loại bỏ.
Ngoại trừ Sở Hành Vân, không người nào biết, dù cho là cường giả võ hoàng, cũng đừng hòng cứu Phó Khiếu Trần.
-Một con di thiên kim trùng, suýt nữa lấy đi tính mạng phụ thân xem ra toà Di Thiên Sơn này rất quỷ bí.
Tô Tĩnh An thở ra một hơi, nói tới diderm này, hắn nghi hoặc nói ra:
-Nhưng mà, nghĩa phụ cùng Khương Bách Tuyệt cùng tiến vào Di Thiên Sơn, vì sao Khương Bách Tuyệt không bị thương chút nào?
Tô Tĩnh An nghi hoặc, đây cũng chính là nghi hoặc của Sở Hành Vân.
Phó Khiếu Trần cùng Khương Bách Tuyệt đồng thời tiến vào Di Thiên Sơn, theo lý ma fnois, hai ngườii đều sẽ gặp phải di thiên trùng công kích, nhưng cuối cùng, Khương Bách Tuyệt không có dáng dấp suy yếu chú tnaof, còn đột phá tu vi, bước vào niết bàn cảnh.
-Tình huống cụ thể ta cũng không rõ ràng, nhưng có thể xác định là Khương Bách Tuyệt không bị Di thiên trùng công kích.
Phó Khiếu Trần lắc đầu, thần thái hắn trở nên nghiêm túc.
-Lời ây là như thế nào?
Sở Hành Vân hỏi lại, cảm giác lời nói Phó Khiếu Trần có thâm ý.
-Lúc trước, ta cùng Khương Bách Tuyệt bị trục xuất ra khỏi Di Thiên Sơn, hắn từng nói cho ta, có nhìn thấy một vũng cổ tuyền màu vàng hay không, bởi vậy ta có thể suy đoán, hắn tiến vào Di Thiên Sơn, hình ảnh xuấ thiện trước mắt, là một vũng cổ tuyền màu vàng, mà không phải là Di thiên trùng.
Phó Khiếu Trần hồi tưởng lại lời nói của Khương Bách Tuyệt, không chú ý đến Sở Hành Vân bên cạnh đang trợn to hai mắt, trái tim nhảy lên.
-Khương Bách Tuyệt mạnh mẽ đi vào Di Thiên Sơn không chỉ không bị di thiên trùng công kích, còn may mắn vào niết bàn cảnh, tất cả những thứ này đều có quan hệ với cổ tuyền, hoặc là, cổ tuyền này chính là cổ tuyền thần bí trong tin đồ.
-Phó cốc chủ đã bị thương nhiều ngày, Khương Bách Tuyệt ngoại trừ nhiễu loạn Thất Tinh Cốc, không còn hành động gì khác, đông thời tiến vào trạng thái bế quan, chẳng lẽ là hắn cũng chờ Di Thiên Sơn mở ra chính thức?
-Nếu thật sự là như thế, có khả năng Khương Bách Tuyệt cùng cổ tuyền có cộng hưởng, có thê rkhoong nhìn cấm chế Di Thiên Sơn, chỉ cần đi theo Khương Bách Tuyệt là có thể tìm tới cổ tuyefn.
Sở Hành Vân chuyển biến, trong nháy mắt liền hiện ra vô số ý nghĩ, hắn đột nhiên cảm thấy, Cổ tuyền ở Di Thiên Sơn không đơn giản, có khả năng ẩn giấu bí mật gì.
Thấy Sở Hành Vân rơi vào suy tư, Tô Mộ Chiêu, Tô Tĩnh An cùng Phó Khiếu Trần cũng không lên tiếng, trong lúc đó, ở phía hư không, một luồng khí thế giáng lâm, đồng thời vang lên tiếng giận dữ:
-Ai là người giết con trai của ta, mau lăn ra nhận lấy cái chết!
Thanh âm này bá đạo vô cùng, rung động khuôn viên mười dặm quanh Thanh trần các, làm cho vô số người nhìn về phía Thanh Trần các, khuôn mặt biến ảo.
Chỉ tiếng giận dữ này, bọn họ liền biết, Giang Bộ Tiêu đã tìm đến Sở Hành Vân để báo thù.