Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 987: Thượng cổ dị trùng

Chương 986: Thượng cổ dị trùng

Ê a!

Cửa phòng bị đẩy ra, Sở Hành Vân bước vào ngưỡng cửa, liền ngửi được một luồng khí tức đan dược nồng nắc, tầm mắt nhìn về phía trước, một bóng người xếp bằng trên mặt đất, khí tức lập lòe, không ổn định.

Thân ảnh ấy, là một người đàn ông trung niên, mặt cương nghị, tuy không có lên tiếng, nhưng khí chất trên người nho nhã, chỉ có điều, giờ khắc này hắn đang khép kín hay mắn, khuôn mặt run rẩy, tựa hồ đang chịu đựng thống khổ.

-Nghĩa phụ.

Tô Tĩnh An nhẹ nhàng lên tiếng, đem người đàn ông bên trong trạng thái tĩnh tu tỉnh lại, ngay khi mở mắt, vẻ mặt Sở Hành Vân liền đọng lại, tròng mắt hiện lên một vệt kinh sắc.

Chỉ thấy hai mắt Phó Khiếu Trần, đột nhiên hiện ra một sắc hồng quỷ dị, từng đại hoa văn màu đen từ trong tròng mắt lan tràn ra, làm cho cả người hắn có cảm giác âm u.

-Tĩnh An, ngươi trở về rồi.

Thanh âm Phó Khiếu Trần cũng biến thành khàn khàn, như một ông lão gần đất xa trời.

Nhớ lúc trước, hắn là chủ nhân Thất Tinh Cốc, dưới một người, trên vạn người, tiêu sái làm sao, hiện tại lại giống như rơi vào vũng bùn vậy, thực sự làm người ta cảm thấy thổn thwusc.

Phó Khiếu Trần cũng nhìn thấy Sở Hành Vân, trên mặt lóe lên ít thái độ lúng túng, thấp giọng nói:

-lần này Lạc Vân các chủ đến đây, mong ngài thông cảm.

Mấy tháng trước, Phó Khiếu Trần đối xử với Sở Hành Vân như là một tên vãn bối, tuy nói rất có thiên phú, nhưng thực lực hai người cách xa, địa vị cũng các xa, nên không để trong lòng.

Nhưng bây giờ, Sở Hành Vân quản lý tứ đại tông vực, con dân mấy chục tỉ, càng nắm giữ lượng lớn cường giả, địa vị cao thượng, không thua kém hắn chút nào, thậm chí có xu thế vượt qua.

Biến hóa to lớn như vậy, mặc dù là tính cách hào hiệp như Phó Khiếu Trần, cũng có chút không thể thích ứng, Sở Hành Vân trưởng thành, quá nhanh, quá kinh hãi, thực là vô tiền khoáng hậu.

-Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu, đều là bằng hữu của ta, nếu bọn họ đã nhờ, ta toàn lực giúp đỡ, Phó cốc chủ không cần khách khí.

Sở Hành Vân khoát tay áo một cái,bước chân tiến về phía Phó Khiếu Trần.

Vù một tiensg!

Con ngươi Sở Hành Vân trở nên đen kịt, hay tay nặn ra một dấu tay, dấu tay xuyên không, tỏa ra kiếm sắc bén, mạnh mẽ đặt lên cánh tay Phó Khiếu Trần.

Hút…

Trong khoảnh khắc này, Phó Khiếu Trần hít vào một ngụm khí lạnh, trên mặt lộ ra cảm giác thống khổ, điều này làm cho Tô Tĩnh An run lên, vội vàng nói:

-Lạc Vân các chủ, linh lực nghĩa phụ tán loạn, khó có thể chống đối ngoại lực, ngươi…

-Yên tâm, ta chịu đựng được.

Phó Khiếu Trần lắc đầu một cái, thu hồi ánh mắt, cắn chặt hàm răng, tùy ý để dấu ấn tiến vào trong, không phát ra một âm thanh kêu rên nào.

Chỉ qua chốc lát, trên trán Phó Khiếu Trần xuất hiện mồ hôi lít nha lít nhít, bởi vì đau đớn kịch liệt, toàn thân trên dưới không ngừng run rẩy, Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An thấy cảnh này, hai tay nắm gắt gao, cực kỳ căng thẳng.

-Thu!

Sở Hành Vân quát khẽ, tâm niệm nhúc nhíc, đạo kiếm ấn này tản đi, Phó Khiếu Trần thở phào nhẹ nhõm, thân thể lãy động, suýt chút nữa nằm ngã trên mặt đất.

-Tình huống như thế nào rồi?

Tô Tĩnh An vội vàng lên tiếng hỏi.

Lúc này, Phó Khiếu Trần cùng Tô Mộ Chiêu cũng nhìn về phía Sở Hành Vân, vẻ mặt càng căng thẳng, hi vọng cuối cùng của bọn họ, đều ký thác lên người của Sở Hành Vân, nếu như Sở Hành Vân không có biện pháp, thì bọn họ cũng tuyệt vojgn.

Sở Hành Vân nhìn mọi người, cuối cùng nhìn về phía Phó Khiếu Trần, nói:

-Phó cốc chủ, hiện tại ta hỏi ngươi mấy vân đề, mong ngươi thành thật trả lời.

-Được, ngươi cứ hỏi đi.

Phó Khiếu Trần cũng gật đầu, lập tức đáp.

-Thời điểm di thiên sơn xuấ thiện, các ngươi từng điều tra, có bước vào Di thiên sơn không?

Sở Hành Vân nhìn vào Phó Khiếu Trần, tiếng nói nghiêm túc.

-Di thiên sơn đột nhiên xuất hiện, khí tức phi phàm, chúng ta đều toàn lực điều tra, chỉ có điều, Di thiên sơn có một tầng kim quang bao phủ, người thường khó có thể đi vào, chỉ có ta cùng Khương Bách Tuyệt đi vào trong đó.

Phó Khiếu Trần nhớ lại tình huống ngày hôm đó, đáp:

-nhưng mà chúng ta vừa bước vào nửa bước, thì có một ánh vàng xông tới, khi ánh vàng tiêu tan, thì liền bị trục xuất khỏi DI thiên sơn.

Nghe xong Phó Khiếu Trần trả lời, lông mày Sở Hành Vân cau lại, hỏi lần thứ hai:

-Thời điểm ánh vàng lao đến, ngươi có cảm giác đau đớn hay không?

-Có, nhưng chỉ trong nháy mắt.

Phó Khiếu Trần đáp lại nghiêm túc.

Sở Hành Vân nở nụ cười hiểu ra, ngưng tiếng nói:

-Tình huống cụ thể, ta đã rõ ràng, nếu ta đoán không sai, trong cơ thể Phó cố cchur, có ký sinh một con Di thiên cổ trùng, cổ trùng này đã rót vào linh hải, cho nên mới làm linh lực tán loạn.

Di thiên cổ trùng?

Ba người nghe được lời của Sở Hành Vân, đều làm vẻ kinh ngạc, hiển nhiên là chưa từng nghe nói vật này.

-Cái gọi là DI Thiên Kim Trùng, là một loại dị trùng thượng cổ, nó tồn tại, là linh vật thủ hộ Di thiên sơn, nếu như Di Thiên sơn còn chưa mở cửa ra, mà mạnh mẽ đi vào, trùng này sẽ xuất hiện, trực tiếp công kích.

-Di Thiên sơn vừa hiện thế, Phó cốc chủ liền đi vào, tự nhiên là bị cổ trùng công kích, nên ta nói, vệt kim quang kia chính là của Di Thiên trùng

Lời nói của Sở Hành Vân, để Phó Khiếu Trần ngộ ra, suy tư nói:

-Vừa nãy ngươi lấy kiếm ý ngưng tụ kiếm ấn, rót vào máu thịt của ta, chính là điều tra vị trí của Di Thiên Kim Trùng?

-ĐÚng là như thế.

Trên mặt Sở Hành Vân toát lên vẻ tán thưởng, tiếp tục giải thishc:

-Di thiên kim trùng khá là quỷ bí, sau khí rót vào huyết nhục, có thể ẩn nấp hoàn toàn, khí tức cũng tiêu tán, đừng nói là niết bàn khí, cho dù là lực lượng ý chí của võ hoàng, cũng không thể loại bỏ, cuối cùng chỉ có thể đợi linh hải tan vỡ, thân tử đạo tiêu.

Trong Di Thiên sơn, có vô số cơ duyên, nhưng đồng hành với nó là vô số nguy hiểm.

Một đời trước, vô số võ giả tự xưng là có thực lực mạnh mẽ, xông vào Di thiên sơn. Kết quả đều không có ngoại lên, đều chết đi bị thảm, thậm chí còn có tên võ hoàng chết vì Di Thiên kim tùng.

Sau sự tình đó qua đi, vô số người sợ hãi, không dám mạnh mẽ xông vào vào Di Thiên Sơn nữa, mà hung danh của Di thiên trùng cũng lan xa, ai nghe thấy cũng biến sắc.

-Cường giả võ hoàng trong truyền thuyết cũng không thể chống đối, nói như thế, nghĩa phủ chẳng phải là…

Tô Mộ Chiêu che miệng lại, con mắt ửng đỏ.

Tô Tĩnh An nắm chặt hai tay, tràn ngập vẻ không cam lòng, còn Phó Khiếu Trần, sau khi thất thần, thở dài một ngụm khí, ước ao trong nội tâm cũng tản đi.

Di Thiên kim trùng, dị trùng thượng cổ, trấn thủ Di Thiên Sơn, ngay cả võ hoàng cũng kiêng kị, không dám động vào nó, mà hắn, chỉ là niết bàn tam kiếp, làm sao có thể chống lại.

-Đây chính là kiếp nạn của ta.

Phó Khiếu Trần ngửa mặt lên trời, thở dài một tiếng, lời hắn vừa nói ra, làm cho sắc mặt Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An càng thống khổ, một luồng cảm giác vô lực ngập tràn toàn thân.

-Các ngươi buốn làm gì?

Sở Hành Vân rơi vào trong ký ức ở Di Thiên Sơn, bây giờ mới phục hồi lại, liền cảm giác khí tức bi ai từ trên ba người này, vẻ mặt sững sờ.

Sau đó gãi đầu áy náy, nói ra:

-DI thiên trùng tuy rằng bá đạo, nhưng ta có biện pháp loại bỏ, phương pháp không làm bị thương Phó Cốc chủ chút nào, hơn nữa còn không chỉ có một cách…






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch