Sở Hành Vân rơi vào trong suy tư, trầm mặc không nói, đám người xung quanh cũng không dám lên tiếng, thậm chí cả hô hấp cũng trở nên cẩn thận từng li từng tí, chỉ lo Sở Hành Vân để ý.
Những tùy tùng của Giang Bộ Tiêu kia, từng cái một càng câm như hến, từng cái một đều sinh ra lòng sợ hãi, ánh mắt bọn họ nhìn Sở Hành Vân, thấy ánh sáng vong hồn chi tê tỏa ra, trái tim càng run rẩy điên cuồng.
Chỉ có điều, Vong Hồn chi tê vẫn chưa thả ra hỏa diễm tử vong, mà trở lại trong tay Sở Hành Vân, những người kia sợ mất mật, sau lưng ướt đẫm mồ hôi.
-Chủ của các ngươi là Khương Bách Tuyệt?
Lúc này, Sở Hành Vân lên tiếng nói, để những cường giả thiên linh cảnh gia sửng sốt, khuôn mặt lộ ra nghi hoặc.
-Các ngươi quay lại nói cho Khương Bách Tuyệt, Giang Bộ Tiêu cùng con trai hắn mạo phạm ta, chết chưa hết tội, nếu như hắn bất mãn, hoặc muốn báo thù, cũng có thể tới Thanh trần các tìm ta.
Sở Hành Vân nhìn về phía đoàn người, tiếng nói ảm đạm như trước, nhưng tất cả mọi người đều vì câu nói này mà sững sờ.
Hôm nay, Sở Hành Vân ra tay giết Giang phong, cũng ở trước mặt mọi người nói lời như thế nào.
Giữa lúc đoàn người cho rằng Sở Hành Vân muốn thu tay, Sở Hành Vân lại thả một cuồng ngôn, hắn vẫn ở Thanh trần các, bất cứ lúc nào cũng trờ Khương Bách Tuyệt đến.
Điều này khiến người ta có vẻ mặt khác nhau, trong lòng trào sóng, người này, chẳng lẽ không e ngại Khương Bách Tuyệt?
-Làm sao? Không muốn chuyển lời hộ ta?
Thấy những cường giả thiên linh cảnh kia ngây người như phỗng, Sở Hành Vân lại phun ra một câu nói lạnh lùng.
Hồi hộp.
Trái tim những cường giả thiên linh kia run rẩy điên cuồng, dồn dập xoay người lại, giống như chó mất chủ, trên mặt đầy vẻ lúng túng, cảm thấy như mình là trò cười.
Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An nhìn thấy mọi việc, trong lòng cũng nổi lên sóng to gió lớn, hai người đều biết thực lực Sở Hành Vân rất mạnh, nhưng không nghĩ tới, lại mạnh đến như vậy.
Một bàn tay có thể đỡ một chiêu kiếm tối cường của Giang Bộ Tiêu.
Một mồi lửa có thể thiêu đốt sức sống Giang Bộ Tiêu.
Những hành động như tùy ấy vậy, lại ẩn chứa sức mạnh mà con người ta không thể lý giải được, để bọn họ sinh ra một khoảnh các mãnh liệt, dù cho đứng ở sau Sở Hành Vân, đều không có cảm giác có thể chạm đến.
Sở Hành Vân nghiêng đầu qua chỗ khác, nhìn về phía Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An cười nhạt, chậm rãi hạ xuống Thanh trần các, để cho đám người xung quanh chỉ nhìn thấy bóng lưng tiêu sái của hắn.
Ba người trở lại bên trong Thanh Trần các, Phó Khiếu Trần đang ngồi ở vị trí chủ vị.
Chỉ thấy hắn nhìn chăm chú Sở Hành Vân, tròng mắt thâm thúy, lấy làm kỳ lạ nói:
-Trăm nghe không bằng một thấy, thực lực của Lạc Vân các chủ, quả nhiên là sâu không thấy đáy, thực sự là để lão phu thấy bội phục.
Lời nói này của Phó Khiếu Trần cũng không phải là nịnh nọt, mà là phát ra từ tâm.
Bất kể là dùng Vạn Tượng Giáp Tay đỡn kiếm, hay dùng hỏa diễm vong hồn chi tê, tất cả đều cao thân huyền diệu, cho dù là cảnh giới như hắn, cũng cảm giác trái tim run lên.
Vì lẽ đó, mà ánh mắt của Phó Khiếu Trần giời phút này, đã không còn là ánh mắt nhìn vãn bối, mà đem Sở Hành Vân đặt ngang hàng với mình.
-Giang Phong bỏ mình, không có đại sự gì, nhưng mà Giang Bộ Tiêu là trưởng lão của Thất Tinh Cốc, lại là tâm phúc của Khương Bách Tuyệt, hắn vừa chết, Thất Tinh Cốc sẽ hỗn loạn, sợ rằng Khương Bách Tuyệt rất nhanh đi tới Thanh Trần các.
Tô Tĩnh An nhíu mày, tiếng nói nghiêm nghị, rất lo lắng cho việc sau này.
-Coi như Khương Bách Tuyệt đến đây thì như thế nào?
Phó Khiếu Trần hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt băng lãnh như sương
-Chỉ cần có ta ở đây, bất luận người nào cũng không đụng đến được một sợi tóc của Lạc Vân các chủ.
Trải qua chuyện vừa rồi, Phó Khiếu Trần biết rõ ràng, thế cuộc Thanh Trần các, đã hoàn toàn mất khống chế, mà kẻ cầm đầu chính là Khương Bách Tuyệt.
Quãng thời gian trước, Di Thiên kim trùng đi vào linh hải hắn, để hắn không để ý đến sự biến hóa của Thất Tinh Cốc, lúc này mới để cho Khương Bách Tuyệt nắm giữ quyền hành to lớn, một tay che trời.
Hiện tại, Sở Hành Vân đã loại bọ Di thiên kim trùng, rất nhanh, linh lực Phó Khiếu Trần sẽ khôi phục, linh hải trở nên dồi sào, hắn đương nhiên sẽ không khoan nhượng cho Khương Bách Tuyệt nữa, muốn một lần nữa chấp chưởng Thất Tinh Cốc.
-Từ cấp độ tu vi mà nói, Phó cốc chủ không cần e ngại Khương Bách Tuyệt, nhưng thời gian ngươi tĩnh dưỡng, Khương Bách Tuyệt đa thu về quyền Thất Tinh Cốc, là người cầm binh, mà trong thời gian ngắn, ngươi sẽ không lấy lại được quyền lực đó, nếu chính diện đối kháng, e rằng thắng bại khó phân, đêu mang về tổn thất cho hai bên.
Câu nói vừa rồi của Phó Khiếu Trần để cho Sở Hành Vân cảm thấy vui mừng, nhưng ngữ khí của hắn nghiêm nghị, nói ra:
-Còn nữa, trước kia ngươi cùng Khương Bách Tuyệt bước vào Di Thiên Sơn, ngươi gặp phải Di thiên kim trùng, suýt chút nữa mất mạng, nhưng hắn lại đột phá tuy vi, chính thức vào niết bàn cảnh, điều này không giống bình thường, sợ rằng có bí mật.
-Dưới cách lý do nàng, chúng ta không thích hợp xung đột với Khương Bách Tuyệt, bằng không, dù chúng ta có thể áp chế lại, thì khi Di Thiên Sơn mở ra, hắn vẫn có thể trốn vào trong đó, để chúng ta trở nên bị động.
Nghe vậy, vẻ mặt Phó Khiếu Trần cứng đơ, hỏi lại:
-Đã như vậy, vì sao ngươi muốn trêu chọc Khương Bách Tuyệt, hơn nữa còn lớn lối như thế, muốn đưa tới dư luận xôn xao ?
-Cái này cũng có lý do đơn giản, nhưng mà trước đó, ta xin Phó cốc chủ tự hạ mình, giúp ta diễn một màn kịch.
Sở Hành Vân cười tủm tỉm nhìn Phó Khiếu Trần, trong đầu hắn đã hiện lên một kế hoạch sơ bộ.
Giang Bộ Tiêu chết đi, làm cho thành Lăng Thanh chấn động, vô số người nghe được sự tích của Sở Hành Vân, đều là phấn chấn, dùng tay đỡ kiếm, một lửa diệt sát, quá kinh người, đây là phong thái cỡ nào.
Càng kinh người hơn là, sau khi Sở Hành Vân giết Giang Bộ Tiêu, còn không sợ Khương Bách Tuyệt đến trả thù, điều này khiên mọi người điên cuồng, đến nay vẫn chưa bình phục.
Bọn họ đều muốn biết, Sở Hành Vân có lá bài tẩy nào, dám nói Khương Bách Tuyệt lúc nào cũng có thể đến.
Nơi sâu xa thành Lăng thanh, trong một lòng nói, có một cung điện nguy nga.
Bên trong có nhiều bóng người đang đứng thẳng, không nhúc nhích, vẻ mặt bọn họ khác nhau, hoặc là phẫn nộ, hoặc là bi thương, hoặc là bình tĩnh và ảm đạm, khiến người ta không rõ hư thực.
Những bóng người này đều là trưởng lão Thất Tinh Cốc, tu vi đạt đến âm dương cảnh, ngoài ra bọn họ còn nắm quyền một phương, tư thái hung hăng ngông cuồng, như lúc này, đều duy trì im lặng.
-Một tên âm dương tầng bốn, liền có thể quấy nhiễu thành Lăng Thanh long trời lở đất, các ngươi biết cách làm việc đó.
Đột nhiên một tiếng nói vang lên, thanh âm này không lớn, nhưng hàn ý nó ẩn chứa, để đầu gối mọi người nhũn ra, quỳ thẳng xuống.
-Thuộc hạ biết sai, mong đại trưởng lão bớt giận!
Ngữ điệu đoàn người kinh hãi, chăm miệng một lời.
Cũng chính lúc này, những trưởng lão Thất Tinh Cốc cao cao tại thượng này, trên mặt đều biến hóa, ngoại trừ sợ hãi ra, thì không còn gì khác…