Sâu thẳm bên trong cung điện, một bóng người chậm rãi đi ra, bước tiến tuy chậm, những mỗi bước đi, hư không như lan tràn ra một luồng uy thế, giáng lâm xuống, ép cho những cường giả âm dương cảnh chảy đầy mồ hôi.
Bóng người này, là một đàn ông trung niên, ước chừng 50 tuổi, mặc hắc y, thân hình có chút gầy gò, ngũ quan ngư dao gọt dùi đục, lộ ra cảm giác âm u.
Giờ khắc này, hắn lạnh lùng nhìn đám người phía dưới, tròng mắt ngưng lại, một ánh vàng xẹt qua, càng chứa một ít thượng cổ khí tức.
-Ta chỉ bế quan mấy ngày, Thành Lăng Thanh liền phát sinh ra sự tình lớn như vậy, Giang Phong chêt đi cũng coi như thôi, nhưng Giang Bộ Tiêu chết, sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến danh dự của ta, điểm này, lẽ nào các ngươi không biết sao?
Người đàn ông quát lên lần thứ hai, khắp người hắn tràn ra tức giận, để một đám âm dương cảnh không dám đối diện.
-Khởi bẩm đại trưởng lão, Giang trưởng lão đi báo thủ, chúng ta không biết việc này, huống chi, đối phương chỉ tu vi âm dương tầng bốn, không bằng Giang Trưởng lão, nên chúng ta không đặt chuyện này ở trong lòng.
-Lúc chúng ta cảm giác được có vấn đề, Giang trưởng lão đã ngã xuống tại chỗ, ngay cả hài cốt cũng hóa thành bột mịn, nghe người khác nói, người kia chỉ ra một chiêu, liền liệt sát Giang trưởng lão, điều này làm mọi người không dự liệu được.
-Vốn là, chúng ta còn muốn đi thăm dò một phen, nhưng người này ở Thanh Trần các, nên không dám hành động lỗ mãng, ảnh hưởng kế hoạch của đại trưởng lão.
Giang Bộ Tiêu chết, đúng là đột nhiên, nằm ngoài dự liệu của bọn họ, chỉ có điều, những trưởng lão này, bên ngoài nhìn bền chắc như thép, nhưng mỗi người đều có tính toán riêng, không có lợi không ra tay.
Chính vì thế, Giang Bộ Tiêu chết, bọn họ cũng không quá để ý, lời vừa nãy, chỉ là để trốn tránh trách nhiệm, không muốn liên quan đến việc này.
Khương Bách Tuyệt nhìn xuống, ánh sáng vàng lấp lóe không ngớt, suy tư một lát, hắn hừ lạnh một tiếng, nói thẳng:
-Người diệt Giang Bộ Tiêu, các ngươi đã điều tra ra thân phận chưa?
-Cơ bản đã điều tra xong, nhưng….
Một tên trưởng lão đứng dậy, hắn mở miệng, thần thái Khương Bách Tuyệt biến đổi, hét lên một tiếng:
-Nói!
Tên trưởng lão kia vội vàng nói:
-Người kia chừng 30 tuổi, nam tử, thân hình gầy gò, khuôn mặt vàng như nghê, tu vi là âm dương tầng bốn, vũ khí là quyefn trượng, có thể phun ra hỏa diễm khủng bố, dường như hắn còn là một tên thể tu, có thể dùng tay đỡ một kiếm của Giang trưởng lão.
-Ồ?
Nghe đến đó, Khương Bách Tuyệt ngạc nhiên, hắn biết rõ thực lực của Giang Bộ Tiêu, người có thể dùng một tay đỡ kiếm, chứng tỏ thực lực cao thâm, chẳng trách Giang Bộ Tiêu lại chết nhanh như vậy.
-Dựa theo ta điều tra, nam tử kia họ sở, là một tên tán tu, ba ngày trước, Tô Tĩnh An ngụy trang thân phận, bí mật rời khỏi Thành lăng Thanh, chính là đi tìm người này giúp đỡ, còn tin tức chuyên sâu, còn đang điều tra.
Tiên trưởng lão kia biết gì nói nấy, vừa nói vừa quan sát vẻ mặt biến hóa của Khương Bách Tuyệt.
-Thời gian ba ngày, không dài, nếu vừa tính toán, thì cũng chỉ đi khỏi Thất Tinh Cốc, như vậy xem ra, người kia đúng là tán tu, mà không phải là từ Vạn Kiếm Các.
Biến động to lớn của Vạn Kiếm Các, Khương Bách Tuyệt biết rõ, hắn còn biết, Tô Tĩnh An có giao tình với Sở Hành Vân, vì thế nên nghi nghe tin Tô Tĩnh An có viện binh, liền nghĩ ngay đến Vạn Kiếm Các.
Nhưng hiện tại, hắn phủ định ý nghĩ này, thời gian ba ngày đi lại, tuổi tầm 30, có thể thao túng hỏa diễm, tuyệt đối không phải tới từ Vạn Kiếm Các.
Thấy Khương Bách Tuyệt trầm tư, đám trưởng lão không dám nói nữa, con ngươi đảo quanh, như không nếm xỉa.
-Người kia, sau khi đến thành Lăng Thanh, ra tay hung hăng như vậy, thậm chí còn thách thức ta, chuyện này cũng không đơn giản.
Trong mắt Khương Bách Tuyệt dâng trào ánh vàng, nói xong, thân hình biến mất trong cung điện.
Những trưởng lão kia thấy thế, làm sao dám lười biếng, đi nhanh theo.
Cả đám người bay trên không, thanh âm xé gió vang lên chói tai, khí thế cuồn cuộn, rất nhanh được vô số người chú ý, cả Thành Lăng Thanh, đều rung động lên.
Sở Hành Vân giết Giang Bộ Tiêu, lại thả ra cuồng ngôn, nói lúc nào cũng hoan nghênh Khương Bách Tuyệt đến, hiện tại, Khương Bách Tuyệt xuất hiện, còn dẫn theo một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc.
Đoàn người liền cảm giác hiếu kỳ mà đi theo.
Chờ khi Khương Bách Tuyệt đến Thanh trần các, bốn phương tám hướng đã tụ tập vô số người, một mành đen sì toàn là đầu người với ánh mắt hiếu kỳ.
-Lần này phiền phức.
Một đám trưởng lão quét mắt nhìn xung quanh, khuôn mặt trở nên khó coi.
Bọn họ không nghĩ đến, việc này lại đưa tới nhiều người chú ý như vậy, Thanh Trần các bây giờ, đã bị đoàn người bao phủ, mọi hành động của bọn họ, đều bị mọi người nhìn thấy.
Dưới tình huống như vậy, nếu như bọn họ ra tay thô bạo, hoặc trực tiếp cưỡng bức Phó Khiếu Trần, đều sẽ đưa tới vô số chê trách.
Dù sao, tuy Phó Khiếu Trần chỉ còn danh tiếng, bị thương nặng, nhưng trên danh nghĩa, hắn vẫn là cốc chủ Thất Tinh Cốc, cho dù Khương Bách Tuyệt đắc thế, cũng không dám ra tay.
Chính vì nguyên nhân này, Khương Bách Tuyệt chưa đoạt vị trí cốc chủ, hắn đang chờ thời cơ tuyệt hảo.
-Hạng giá áo túi cơm, còn không mau lăn ra đây!
Khương Bách Tuyệt không để ý đến sự lo lắng của đám trưởng lão, đem thanh âm tỏa ra như song nước, rung động cả Thanh trần các, một số người tu vi thấp, đều trực tiếp nằm trên mặt đất, miệng sùi bọt mép.
-Khương Bách Tuyệt, ngươi là trưởng lão Thất Tinh Cốc, đến chỗ ở của Cốc chủ, không chỉ có không hành lễ, còn quát lớn để Thanh trần các rung động, trong lòng của ngươi còn có Phó cố chủ hay không?
Ngay vào lúc này, một tiếng cười nhạo vang lên, truyền đến trong màng nhĩ của mọi người, chỉ thấy nơi thanh âm truyền ra, Sở Hành Vân đang đi từ trong Thanh Trần các ra, hai con mắt không tránh né, nhìn trực tiếp vào Khương Bách Tuyệt.
-Chính là ngươi giết Giang Phong cùng Giang Bộ Tiêu?
Khương Bách Tuyệt nhíu lông mày, sau đó không đợi Sở Hành Vân đáp lại, trên người tỏa ra một luồng ánh sáng vàng yêu dị, hóa thành một con rắn ro lớn, miệng mở ra, áp sát đến trước mặt svhv.
Thanh âm hắn hạ xuống, tuyên án:
-Cổ ngữ nói, giết người đền mạng, hiện tại ngươi có thể chết rồi.
Nói xong, ánh vàng bùng lên.
Một cao song đầu mãng cuồng bạo lao ra, khí tức sát phạt bừa bãi khắp nơi, giống như là muốn đem Sở Hành Vân nuốt vào.