Song đầu mãng xẹt qua hư không, từng mảng vảy rắn khúc xạ ra ánh sáng vàng ác liệt, sát niệm hừng hực, linh lực đều bị xé rách, khí thế gào thét, mọi người ở đây đều hững hờ, đến nay vẫn chưa lấy lại bình tĩnh.
Khương Bách Tuyệt ra tay, quả đoán, chỉ hỏi một tiếng, sau đó liền phán Sở Hành Vân tử hình, còn lập tức ra tay, căn bản là không cho Sở Hành Vân thời gian phản ứng.
Thanh âm ầm ầm phát ra, song đầu mãng vồ đến trước người Sở Hành Vân, miệng rắn mở ra, một luồng máu tanh phả vào mặt, đẻ Sở Hành Vân nhăm mày, vung tay phải lên, ánh lửa vong hồn chi tê tỏa ra.
-Tử vong!
Sở Hành Vân quát khẽ một tiếng, ánh lửa tỏa ra, kí tức âm lãnh uy nghiêm tỏa ra, đem song đầu mãng đốt cháy thành hư vô, ngay cả ánh sáng vàng cũng không thể thoát khỏi, tiêu tan vào hư vô.
-Hỏa diễm rất quỷ dị.
Khương Bách Tuyệt nhìn về phía tử vong chi hỏa, trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, nhưng trong nháy mắt, sát ý càng dày đặc, chân bước ra, trực tiếp đánh về phía Sở Hành Vân.
Vù một tiếng!
trên người Khương Bách Tuyệt, ánh sáng vàng óng ánh như mặt trời, soi sáng toàn bộ hư không, đám người xung quanh đều cảm thấy thân thể nhói đau, như mỗi sợi ánh sáng vàng đều ẩn chưa sức mạnh kinh khủng, có thể phá hủy mọi sự vật.
-Cuồng đồ lớn mật, dám nhiễu loạn an bình THành Lăng Thanh, hôm nay ta lấy thân phận đại trưởng lão, đưa ngươi tới chỗ chết!
Một đạo thanh âm vang vọng, tốc độ của Khương Bách Tuyệt tăng cao, trực tiếp cắt ngang trời cao, giáng vào trước người Sở Hành Vân, bàn tay nổ ra ngàn vạn ánh sáng vàng, mỗi một ánh sáng vàng đều cực kỳ nguy hiểm, chồng chất, đến nỗi hư không rung động.
Sở Hành Vân nhìn chằm chằm Khương Bách Tuyệt, khi ánh sáng vàng bao phủ thân thể, Vạn Tượng Giáp Tay ở trong tay áo bùng nổ ra ánh sáng chói mắt, ánh sáng hố đen hiện ra, làm cho khí tức cả người lột xác thành ma ý.
Vù vù vù!
Ma ý thuộc về Hắc Động Trọng Kiếm, từ trên người Sở Hành Vân tỏa ra tầng tầng, khi cỗ ma ý này ngưng tụ đến đỉnh cảo, tròng mắt hắn run lên, xuyên qua kim quang chói mắt, giống như hoàn toàn nhìn thấy Khương Bách Tuyệt.
Trong tầm mắt, Sở Hành Vân nhìn thấy một vũng cổ tuyền, bóng cổ tuyền mờ mờ, rất mơ hồ, nhưng thực sự tồn tại.
-Quả nhiên là cổ tuyền thần bí, xem ra ta suy đoán không sai, thời điểm Khương Bách Tuyệt bước vào Di Thiên Sơn, rất có thể trong lúc vô tình đã tiến vào Cổ tuyền, bởi vậy mới nhận được nhiều kỳ ngộ!
Tâm thần Sở Hành Vân suy nghĩ, hắn nhìn ánh vàng đang bao phủ Khương Bách Tuyệt, trong nháy mắt, trong đầu hiện lên vô số ý nghĩ.
Sau một chốc, khóe miệng Sở Hành Vân nở nụ cười, cánh tay vung lên, ánh sáng bốn màu thuộc về Vạn Tượng Giáp Tay tiêu tan đi, ngay cả Hắc Động Trọng Kiếm cũng thu lại.
Lúc bắt đầu, Sở Hành Vân đối với Khương Bách Tuyệt, cũng không để ý quá nhiều, chuẩn bị thôi thúc hết thảy thủ đoạn, đem hắn giết tại chỗ, nhưng khi nhìn thấy bóng mờ cổ tuyền, hắn lại thay đổi ý nghĩ.
Nếu Khương Bách Tuyệt từng gặp cổ tuyền, đồng thời có được kỳ ngộ trong đó, như vậy, hắn nhất định biết được phương hướng cụ thể của Cổ tuyền thần bí, Sở Hành Vân có thể lợi dụng điểm này, để Khương Bách Tuyệt dẫn hắn đi tìm Cổ tuyền, đỡ tốn công sức.
-Khương Bách Tuyệt từ bên trong cổ uyền, có được không ít chỗ tốt, mới có thể đột phá tu vi, chính vì như thế, hắn mới không coi ai ra gì, vậy liền để hắn đắc ý một hồi.
-Chỉ cần tìm được Cổ tuyền, một giây đó chính là lúc Khương Bách Tuyệt phải chết!
Thực lực Khương Bách Tuyệt không yếu, là niết bàn nhất kiếp, đủ để vô số người ngưỡng mộ, nhưng trước mặt Sở Hành Vân, có thể quyết định sinh tử của hắn.
-Đốt!
Sau khi trong lòng quyết định, Sở Hành Vân chậm rãi thu hồi linh lực, vung vẩy vong hồn chi tê, hỏa diễm tử vong không ngừng gào thét đi ra, va chạm kịch liệt cùng ánh vàng, làm cho thiên địa bị phủ kín bằng linh lực nhiễu loạn, hóa thành vòng xoáy.
Đám người xung quanh lui lại, bọn họ đứng thẳng trên không trung, tràn đầy kinh ngạc nhìn một màn trước mắt, hai người này, thực lực thật mạnh mẽ, nếu bọn họ đứng trong đó, sợ là đã thành tro bụi.
Loại cảm giác này, cũng xuất hiện ở những cường giả âm dương cảnh kia, ánh mắt cũng nhìn về phía Sở Hành Vân, âm thầm đoán xem người này là thần thánh phương nào, lại có thể đỡ lại thế tiến côn của Khương Bách Tuyệt.
Vòng xoáy linh lực tiêu tan đi, mộ mặt hư không, vong hồn chi tê đang trôi nổ, phun ra nuốt vào tử khí nồng nặc, sắc mặt Sở Hành Vân không hề biến hóa, hai mắt âm trầm, không nhúc nhích.
Mà trước mặt của hắn, Khương Bách Tuyệt đứng thẳng lạnh lùng, khí thế quanh người bất ổn, sắc mặt tái nhợt, sát ý trong lòng càng dày được, âm thầm suy tư:
-Ngươi này có thủ đoạn quỷ dị, tuyệt không thể lưu!
tâm niệm lóe lên, Khương Bách Tuyệt lần thứ hai đánh ra, lần này, cả người hắn đều lượn lờ ánh vàng, như nước thủy triều, như vực sâu, phô thiên cái địa, dường như muốn bao phủ hoàn toàn Sở Hành Vân.
Sắc mặt Sở Hành Vân biến đổi, lui về phía sau nửa bước, mắt thấy ánh vàng này sắp tiếp xúc vào thân thể, phía sau lưng một vệt hào quang xanh lục trùng thiên, đụng vào với ánh vàng, nổ vang.
-Nơi này là chỗ ở của Cốc chủ, ai dám gây sự!
Thanh âm vang lên lạnh lùng, giờ khắc này, Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu bay lên hư không ,con ngươi lạnh lùng nhìn bốn phía.
Mà sau lưng hai người, một trung niên mặc cẩm ý bước chậm ra.
Người này, chính là Phó Khiếu Trần.
Chỉ thấy mỗi bước hắn đi ra, cỗ lục mang càng dày đặc, cuối cùng hóa thành vầng sáng lớn, đem Sở Hành Vân bao phủ lại, còn ánh sáng vàng ác liệt bị đuổi ra ngoài, trở về trên người Khương Bách Tuyệt.
-Chuyện gì thế này, thương thế của Phó Khiếu Trần… khỏi rồi?
Khương Bách Tuyệt nhìn thấy Phó Khiếu Trần xuất thủ, vẻ mặt kinh ngạc, phảng phất như nhìn thấy chuyện gì đó không tin nổi.
ở phía sau hắn, một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc cũng nhìn nhau.
Theo họ biết, Phó Khiếu Trần đã bệnh nặng từ lâu, suốt ngày bế quan tĩnh tu, hiếm có khi bước ra ngoài Thanh Trần các, nhưng hiện tại, nhìn vầng sáng xanh lục mà phán đoán, Phó Khiếu Trần đã khỏi hẳn rồi.
Nhất thời, làm vẻ mặt đám người khó coi, tất cả đều nhìn chằm chằm Phó Khiếu Trần, không phát ra chút âm thanh nào.
-Nhiều ngày không gặp, ngay cả Cốc chủ như ta, các ngươi đều không nhận ra?
Ánh mắt Phó Khiếu Trần không hề có chút cảm tình nào, nhìn phía Khương Bách Tuyệt.
Khuôn mặt Khương Bách Tuyệt âm hàn, mạnh mẽ trừng mắt nhìn Sở Hành Vân, vẫn không có hành lễ như trước, chỉ lạnh lùng nói:
-Không dám.
Nghe vậy, một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc cũng không lên hành lễ, bước chân di chuyển, đứng phía sau Khương Bách Tuyệt, ánh mắt từ từ trở nên lạnh lùng, không kiêng kỵ chút nào, nhìn thẳng Phó Khiếu Trần.
Đám người xung quanh thấy cảnh này, đầu tiên là sửng sốt, sau đó lấy lại tinh thần, vẻ mặt bọn họ không ngừng biến ảo, cảm giác được một chút dị dạng không bình thường.
-Người này không phải là người Thất Tinh Cốc ta, hắn xuất thủ giêt Giang Phong, sau đó lại giết Giang Bộ Tiêu, làm cho Thành Lăng Thanh trở nên đại loạn, nếu hắn không chết làm sao Thành Lăng Thanh yên bình.
Khương Bách Tuyệt chỉ vào mặt Sở Hành Vân nói.
Mục đích lần này ta đến thành Lăng Thanh rất đơn giản, chính là trị liệu cho Phó cốc chủ, nhưng Giang Phong cùng Giang Bộ Tiêu, không chỉ nhiều lần ngăn cản, còn muốn ta vào chỗ chết, mặc dù là ở ngoài Thanh Trần các, cũng không che dấu sát ý.
Sở Hành Vân cười lạnh ,nói châm biếm:
-Hành động của bọn họ, không chỉ có trái với môn quy, còn không nhìn Phó cốc chủ, muốn cho Phó cốc chủ ngày đêm chịu dằn vặt, người như vậy, có thể không giết.
-Ta nhớ mang máng, Tĩnh An trưởng lão gọi người này là Sở tiên sinh, cũng xin nhờ hắn trị liệu cho Cốc chủ, theo lý mà nói, hắn là khách quý của Thất Tinh Cốc, không người nào được mạo phạm.
-Nửa tháng trước, cốc chủ gặp bệnh nặng, thân thể suy yếu, linh lực tán loạn,, nhưng hiện tại xem ra, cốc chủ đã khỏi hẳn, chẳng lẽ nói, người này là thần y?
-Giang Phong cùng Giang Bộ Tiêu, vốn là làm nhiều việc ác, bọn họ thành bột mịn, chính là có tội phải chịu!
Đoàn người nghe được lời ấy của Sở Hành Vân, không khỏi phát ra từng tiếng nghị luận, đem đầu giáo chỉ về Giang Bộ Tiêu cùng Giang Phong, để những tức giận đè nén trước đây, liền thả rai ngoài, hoàn toàn vỗ tay tán dương.
-Lớn mật, ngươi còn yêu ngôn hoặc chúng!
Nghe được đoàn người bàn tán, Khương Bách Tuyệt giận dữ, hai con mắt nhìn về phía Sở Hành Vân, lại phát hiện Sở Hành Vân cũng nhìn hắn, nở nụ cười.
-Ta mới nói một câu, đều là từ tâm ta, tại sao lại là yêu ngôn hoặc chúng.
Thần thái Sở Hành Vân thong dong, cuối cùng nhìn về phía Khương Bách Tuyệt, nói ra uy nghiêm:
-Chẳng lẽ hành động của Giang Phong cùng Giang Bộ Tiêu, đều là nghe lệnh của Khưởng trưởng lão, mục đích, chính là vì kéo dài bệnh tình của Phó cố chủ?
-Hiện tại, hai người bọn họ đã chết rồi, Khương trưởng lão cảm giác mọi việc tối tăm, lại lo ta chữa khỏi cho Phó cốc chủ, nên mới phải cấp tốc đi đến, đem ta đánh chết trước mặt mọi người?