Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 995: Sát ý Khương Bách Tuyệt.

Chương 994: Sát ý Khương Bách Tuyệt.

-Cái gì?

Một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc kinh ngạc, bọn họ nhìn Khương Bách Tuyệt, cảm thấy có chút không thể tin được.

Bình thường mà nói, đối với sự ra nhập đột nhiên của Sở Hành Vân, còn là người chống lại, Khương Bách Tuyệt phải phản đối mới đúng, nhưng không ngờ được, hắn hoàn toàn không có lời oán giận, còn trực tiếp đồng ý, thực sự là có chút quái lạ

-Lẽ lào Khương trưởng lão tức giận quá, nhất thời bị váng đầu, cho nên mới nói ra lời mê sảng?

Một đám trưởng lão thầm nghĩ trong lòng, ngoài việc đó ra, thì bọn họ không nghĩ ra lý do gì khác

Giữa lúc bọn họ đang suy nghĩ viển vông, Khương Bách Tuyệt xoay người lại, nụ cười trên mặt dần biến mất, hai mắt chìm xuống, khí tức âm lãnh mở ra, để đám trưởng lão rùng một cái.

-Sau ba ngày, Di Thiên Sơn chính thức mở ra, chúng ta sẽ không phụ kỳ vọng của Cốc chủ, nhất định phải thu được lượng lớn tài nguyên, chấn hưng Thất Tinh Cốc!

Khương Bách Tuyệt nói ra từng chữ ác liệt, làm cho mọi người đều nghe được rõ ràng, hắn lại nghiêng đầu qua chỗ khác, hướng phía Sở Hành Vân nhìn tới.

Lúc này, Sở Hành Vân cũng nhìn về phía Khương Bách Tuyệt, hai người nhìn nhau, ánh mắt sắc bén va chạm trong hư không, tỏa ra một hơi thở nguy hiểm.

-Hi vọng đến thời điểm đó, ta có thể nhìn thấy phong độ tuyệt thế của Sở tiên sinh.

Khương Bách Tuyệt cười như không, vẫy tay một cái, ánh sáng vàng mở ra, thân thể chậm rãi lơ lửng trên không.

Xèo!

Tiếng xé gió vang lên, đoàn người chỉ cảm thấy hoa mắt, bóng người Khương Bách Tuyệt đã biến mất, không còn tại đây.

-Đã như vậy, chúng ta cũng xin cáo lui trước.

Thấy Khương Bách Tuyệt rời đi, một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc có chút hoảng thần, quay về phía Phó Khiếu Trần khom người, nhanh chóng rời khỏi đây.

Sau khi bọn họ đi khỏi Thanh Trần các, một lần nữa trở lại cung điện bí ẩn, vừa bước vào cung điện, bên trong đại sản, Khương Bách Tuyệt từ lâu đã ngồi nghiêm chỉnh ở đó, thấy một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc quay lại, mí mắt khẽ nhấc lên, phun ra một chữ lạnh lùng.

-Ngồi!

Mọi người không dám chống đối mệnh lệnh Khương Bách Tuyệt, đều ngồi xuống, cho dù trong lòng còn nhiều nghi hoặc, cũng không dám lên tiếng, im lặng nghe lời, bầu không gian trở nên tĩnh mịch.

Sau một hồi, Khương Bách Tuyệt chậm rãi mở ra hai mắt, thần thái ung dùng, quay về phía đoài người nói ra:

-Các ngươi đều bị Phó Khiếu Trần lừa.

-hả?

Một câu nói đột nhiên phát ra, để mọi người ngẩn người, không biết lời này có ý gì.

Khương Bách Tuyệt lại nở nụ cười, thanh âm hòa hoãn:

-Vừa nãy, Phó Khiếu Trần ra tay, đỡ ta một đòn, lúc mang phóng lên trời, vầng sáng diệu không, đúng là mạnh mẽ cực kỳ, nhưng ta có thể cảm giác được linh hải hắn, đứng trước tan vỡ.

-Nếu như ta đoán không lầm, Phó Khiếu Trần làm như vậy, chính là vì ổn định Thất Tinh Cốc, một lần được được con dân chống đỡ, cứ như vậy, hắn mới có thể càng nhiều thời gian tĩnh dưỡng.

-Điều này cũng là lý do vì sao, hành trình Di Thiên Sơn này, hắn cũng không đi, mà tiếp tục ở bên trong Thanh Trần các.

Một đám trưởng lão sau khi nghe xong, trong lòng đều nhấc lên sóng gió, bọn họ thấy suy luận của Khương Bách Tuyệt mà rung động trong lòng, quả nhiên có chút không giống bình thường.

-Nói như vậy, tên Sở tiên sinh kia, căn bản không phải là thần y gì, càng không chữa khỏi bệnh cho Phó Khiếu Trần, mà hắn xuất hiện, chính là hấp dẫn sự chú ý của chúng ta, mà quên đi Phó Khiếu Trần?

Một tên trưởng lão suy đoán, tâm thần hắn còn đang run rẩy, hiển nhiên là vãn e sợ vong hồn chi tê của Sở Hành Vân.

-Đây chỉ là một lý do.

Khương Bách Tuyệt dựa lưng vào ghế, một bộ dáng bình chân như vại, nói:

-Thủ đoạn của tên Sở tiên sinh kia, khá là quỷ dị, Phó Khiếu Trần để hắn đến Thanh Trần các, hẳn là muốn lực của hắn, từ từ xoay chuyển thế cuộc.

-Chỉ tiếc rằng, Phó Khiếu Trần không biết, lần trước ta tiến vào Di Thiên Sơn, đã chiếm được một phần quyền khống chế với các linh trận cùng cơ quan, mặc kệ là Tô Mộ Chiêu, Tô Tĩnh An hay là Sở tiên sinh kia, chỉ cần bọn họ đi vào Di Thiên Sơn nửa bước, đều đừng mong rời khỏi.

Câu nói này xong, Khương Bách Tuyệt phát ra tiếng cường càng rỡ.

Tô Tĩnh An có Thiên long đàn, Tô Mộ Chiêu tập Thiên tiên tụ, hai người này tồn tại, quá chướng mắt, cho dù Phó Khiếu Trần bế quan, bọn họ cũng có thể ổn định trật tự Thất Tinh Cốc.

Vì thế, Khương Bách Tuyệt đã sớm muốn ra tay, đem hai ngời này tru diệt, nhưng vẫn không có thời cơ thích hợp, vạn vạn không nghĩ tới, Phó Khiếu Trần lại đưa hai người này tới cửa.

-Chỉ cần đi vào Di Thiên Sơn, mặc kệ là chuyện gì phát sinh, bấy kỳ dị tượng gì, ngoại giới đều không biết được, ở một không gian tách biệt, đến thời điểm đó, tính mạng ba người họ, đều kết thúc.

Khương Bách Tuyệt dùng tay vuốt cằm, trong đầu lóe lên vô số mưu tính, ngưng thanh nói:

-Ba người này chết rồi, lượng lớn tài nguyên Di Thiên Sơn, đều thuộc về chúng ta, mà thời gian chúng ta rời khỏi Di Thiên Sơn, Di thiên kim trùng trong cơ thể Phó Khiếu Trần sẽ hoàn toàn xâm chiếm huyết nhục kinh mạch, để linh hải hắn tan vỡ.

Nói đến đay, Khương Bách Tuyệt dừng lại tiếng nói, ngẩng đầu lên, hai mắt hắn như nhìn thấy hình ảnh này rồi.

Khương Bách Tuyệt chậm chạp không cướp đoạt vị trí cốc chủ, chính là do hiếu một thời cơ tuyệt diệu, sau khi Di Thiên Sơn mở ra, hắn sẽ giết Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An, đồng thời tự mình bóp chết Sở Hành Vân, đoạt đượ lượng lớn tài nguyên, trở thành người trưởng khống chân chính.

Đồng thời lúc đó, Phó Khiếu Trần cũng bị Di thiên kim trùng làm cho linh hải tan vỡ, chết tại chỗ.

Tất cả những thứ này, chính là thời cơ Khương Bách Tuyệt chờ đợi!

Đến lúc ấy, Thất Tinh Cốc sẽ đại loạn, như rắn mất đầu, bản thân hắn là đại trưởng lão Thất Tinh Cốc, lại có tu vi niết bàn, cùng với lượng lớn tài nguyên, vị trí cốc chủ, là của hắn rồi.

-Không hổ là Khương trưởng lão, tâm tư kín đáo, để ta thực sự bái phục!

-Tên Sở tiên sinh kia, không chỉ nhiều lần chửi bới chúng ta, càng làm cho Khương trưởng lão không thể xuống đài, sau khi tiến vào Di Thiên Sơn, chúng ta phải dằn vặt hắn, phát ra mối hận trong lòng.

-THời gian Di Thiên Sơn mở ra, ta sẽ an bài lượng lớn nhân thủ, ở khắp nơi tạo ra hỗn loạn cùng giết chóc, như vậy càng có thể tạo ra hình bóng ánh hùng của KHương trưởng lão.

Một đám trưởng lão bừng tỉnh gật đầu, đã biết vì sao Khương Bách Tuyệt lại đồng ý, thì ra là hắn đã suy tính trong đầu, nghĩ đến một kế hoạch chặt chẽ.

-Mấy ngày nay, bọn họ sẽ chuẩn bị toàn lực, nhưng chúng ta không cần để trong lòng, ngược lại, bọn họ cũng sẽ biến thành từng bộ thi thể lạnh như băng, cái tên Sở tiên sinh kia cũng không phải là ngoại lệ, ta phải đem hắn chém thành muôn thành, chết đi trong thống khổ vô tận!

Trong lòng Khương Bách Tuyệt rất tự tin, ánh vàng trong mắt lấp lóe lên không ngớt, trong đầu hắn hiện tại, chỉ còn một cái ý nghi, làm sao hành hạ Sở Hành Vân đến chết!

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch