Sau khí đám người Khương Bách Tuyệt cùng các trưởng lão rời đi, đoàn người vây xem cũng không đợi lâu nữa, sau chốc lát, cũng lần lượt rời đi, đi về các nơi trong THành Lăng Thanh.
Chỉ có điều, lúc bọn họ rời đi, trong miệng không ngừng bàn luận sôi nổi, rất nhanh truyền đi khắc nơi trong Thành Lăng Thanh, vì mọi người đều đã hiểu biết, nên được vô số người chú ý.
Sự tình phát sinh hôm nay, quá kinh người, đều tiên là Khương Bách Tuyệt dẫn một đám trưởng lão Thất Tinh Cốc đến Thanh Trần các, sau đó Khương Bách Tuyệt giao thủ cùng Sở Hành Vân, tiếp theo là Phó Khiếu Trần xuất hiện, đối diện với nhau.
Những thứu này, đều như một kỳ chuyện thông báo- Thất Tinh Cốc sắp có kịch biên!
nhưng so với việc này, mọi người càng để ý hơn là việc Di Thiên Sơn mở ra, tòa cổ sơn trôi nổi này, có ánh vàng lượn lờ, thần bí khó lường, để cường giả đỉnh cao như Phó Khiếu Trần cũng suýt nữa bỏ mạng ở đây, bọn họ đều tò mò, ngọn núi này, ẩn đáu bao nhiêu bí mật cùng tài nguyên.
Sau ba ngày, Di Thiên Sơn mở ra.
Khương Bách Tuyệt cùng đám trưởng lão Thất Tinh Cốc, trong đó có cả Sở Hành Vân sẽ đi vào Di Thiên Sơn, tìm tòi thực hư.
Đến lúc ấy, hết thảy mọi hiếu kỳ cùng nghi hoặc, đều sẽ hiện ra trước mắt mọi người, đều này làm cho trong nội tâm bọn họ có một vẻ chờ mong mãnh liệt.
Dưới ánh mắt nóng dực này, Sở Hành Vân cùng Phó Khiếu Trần hơi nghiêng người đi, chậm rãi đi vào Thanh Trần các, lúc vào Sở Hành Vân tiện tay bố trí một tòa linh trận, cô lập với ngoại giới.
-Nghĩa phụ, chuyện này là như thế nào, tại sao ngươi lại làm ra quyết định như vậy?
Vừa đi vào phòng khác, Tô Tĩnh An liền nhíu mày, tràn đầy nghi hoặc mà nhìn về phía Phó Khiếu Trần.
ở bên cạnh hắn, Tô Mộ Chiêu cũng như vậy, trên mặt tràn đầy sự khó hiểu.
Sở Hành Vân ra tay, đã đánh tan Di thiên kim trùng trong người Phó Khiếu Trần, chỉ cần nghỉ ngơi, liền có thể khôi phục toàn thịnh, bọn họ không cần e ngại Khương Bách Tuyệt cùng đám trưởng lão, có thể một lần nữa nắm giữ chủ động.
Nhưng mà, lúc Phó Khiếu Trần ra tay, hai người nhạy cảm quan sát được, Phó Khiếu Trần có bảo lưu lại, cố tình làm bộ chưa đuổi ra Di thiên kim trùng, còn yêu cầu tất cả mọi người đều vào Di Thiên Sơn tìm tài nguyên.
Cách làm như vậy, chẳng phải là như Khương Bách Tuyệt mong muốn?
Thấy Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu nghi hoặc, Phó Khiếu Trần cười khổ một tiếng, chuẩn bị mở miệng giải thích, lại nghe được tiếng Sở Hành Vân truyền đến:
-Những thứ này đều là ta sắp xếp, bởi vậy không thể nói trước cho các người, những quyết định vừa rồi là đột nhiên, nhằm tê liệt Khương Bách Tuyệt, để hắn không nhìn ra vết tích.
Sở Hành Vân ngồi trên nghê, cầm chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một hớp trà, thần thái thong dong, hắn để Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An càng nghi hoặc hơn.
-Trải qua thời gian ngắn ngủi tiếp xúc, ta phát hiện Khương Bách Tuyệt là người cẩn thận, giỏi ẩn nhãn, hắn ở nửa tháng trước, hầu như có được mọi người ủng hộ, trong tay có quyền lực tô lớn, nói không khuếch đại, mặc dù là Phó cốc chủ khôi phục toàn thịnh, cũng khó dao động địa vị của hắn.
Sở Hành Vân chăm chú nhùn ba người phía trước, nói tiếp:
-Quan trọng hơn chính là, thời điểm ta cùng Khương Bách Tuyệt giao thủ, ta phát hiện bên trong linh hải của hắn, có một bóng mờ cổ tuyền màu vàng, mà cổ tuyền màu vàng này chính là đến từ Di Thiên Sơn, chính là bí mật của Di Thiên Sơn, điều này vô cùng có khả năng, hắn đã chiếm được một phần quyền nắm giữ Di Thiên Sơn.
Nghe xong lời nói của Sở Hành Vân, mọi người có chút kinh ngạc, thời gian Sở Hành Vân tiếp xúc với Khương Bách Tuyệt, không dài, thậm chí nói là quá ngắn, nhưng không nghĩ tới, Sở Hành Vân lại có thể nhìn ra nhiều điều như vậy, quả thực là khiến người ta kinh hãi.
-Nếu như Khương Bách Tuyệt đã nắm được một phần quyền của Di Thiên Sơn, như vậy khi hắn tiến vào Di Thiên Sơn, nhất định sẽ ra tay với chúng ta, đặc biệt là Lạc Vân các chủ, lấy tính tình nham hiểm của hắn, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Tô Tĩnh An có chút lo lắng nói ra, trong mắt hắn ,thực lực của Sở Hành Vân mạnh, nhưng cũng chỉ là âm dương cảnh, tuyệt đối không phải đối thủ của Khương Bách Tuyệt.
Huống chi, bên người Khương Bách Tuyệt còn có một đám cường giả âm dương cảnh, cùng với Di Thiên Sơn thần bí, nếu như hắn thật sự truy sát, Sở Hành Vân chạy trời không khỏi nắng.
-Yên tâm, thủ đoạn của Khương Bách Tuyệt, ta không để vào mắt, nếu như hắn không có tác dụng, ở ngoài thanh trần các, hắn đã thành một bộ thi thể lạnh lẽo.
Sở Hành Vân nhún vai một cái, tiếng nói rất tùy ý, nhưng lời này rơi vào trong tai ba người, lại làm cho bọn họ sửng sốt, tưởng là Sở Hành Vân đang nói đùa.
Không cho bọn họ đặt câu hỏi tiếp, Sở Hành Vân vung bàn tay lên, hai quyển sách từ bên trong nhẫn trữ vật đi ra, đi tới trược mắt Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu, khí tức trên quyển sách tỏa ra mùi thơm ngát, hẳn là viết không lâu.
Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An nhìn nhau sững sờ, lập tức mở quyển sách ra, trên đó vẽ một núi cao, bên trong có rất nhiều dấu ấn, mở bên phải quyển sách có giải thích kín kẽ.
-Quyển sách này, ghi chép hết thảy động phủ cùng bí cảnh của Di Thiên Sơn, và một ít phương phát phá linh trận, sau khi hai người đi vào bên trong, trực tiếp đi theo con đường này, vừa trán né truy sát, vừa đi vào bí cảnh, xem có thu được kỳ ngộ hay không.
Sở Hành Vân nói làm trong đầu Tô Mộ Chiêu cùng Tô Tĩnh An nổ vang, quyển sách này chính là vẽ Dạ Thiên Hàn, còn những đánh dấu này, chính là bí cảnh Di Thiên Sơn?
Phải biết rằng, Sở Hành Vân đời trước đã tới Di Thiên Sơn nhiều lần, không còn xa lạ gì, đối với mọi việc ở Di Thiên Sơn không còn xa lạ, tất cả mọi động phủ cùng linh trận đều lưu trong đầu hắn, nếu muốn nhớ lại, không phải việc gì khó.
-Khương Bách Tuyệt làm người cẩn thận, nhưng cũng có tâm tự phụ, tự cho là nắm giữ mọi thứ, căn bản là chưa để mọi người vào trong mắt, sau khi cùng đám trưởng lão tiến vào trong Di Thiên Sơn, nhất định có sơ sẩy, trong lúc này, cần Phó cốc chủ phối hợp.
Sở Hành Vân không giải thích quá nhiều, ánh mắt nhìn về phía Phó Khiếu Trần, ngon tay búng ra một cái, một quyển sách hạ xuống.
Phó Khiếu Trần nghi hoặc nhìn về phía quyển sách, chỉ thoáng nhìn liền hoảng hốt, phát ra một thanh âm cảm khái, kinh ngạc nói ra:
-Lạc Vân các chủ, những thứ này, trước khi ngươi đến Thất Tinh Cốc, đã bố trí tất cả?
Đối mặt với Phó Khiếu Trần kinh hãi, Sở Hành Vân chỉ cười, cũng không nhiều lời, chỉ thấy hắn rời ánh mắt qua, nhìn về Di Thiên Sơn trong xa xa, trong miệng nói ra:
-MỌi việc, ta đã bố trí xong, việc hiện tại muốn làm, chính là lẳng lặng chờ Di Thiên Sơn mở cửa.
Nghe vậy, Tô Tĩnh An cùng Tô Mộ Chiêu rùng mình.
Bọn họ nhìn quyển sách trong tay, lại nhìn Sở Hành Vân một chút, trong lòng ngập tràn thán phục, lúc này mới ý thực được, mưu lược của Sở Hành Vân kinh khủng như thế nào
Cảm giác này, cũng ngập tràn trong lòng Phó Khiếu Trần đột nhiên nghĩ đến một câu nói Thất Tinh Cốc truyền lưu: