Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Linh Kiếm Tôn

Chương 999: Tiếng chuông vang lên.

Chương 998: Tiếng chuông vang lên.

Khương Bách Tuyệt là cường giả niết bàn cảnh, tốc độ kinh người, rất nhnh đến được nơi sâu xa Di Thiên Sơn.

Giờ khắc này, hắn đứng trên vách núi cheo leo, cuồng phong gào thét, đem áo hắn thổi bay phần phật, tâm niệm hắn khẽ nhúc nhích, chỗ minh tâm tỏa ra một vệt kim quang.

Tinh tế đánh giá, kim quang này là một giọt nước, giọt nước màu vàng, trôi nổi trong hư không, thả ra ngàn vạn ánh sáng, trong lúc mơ hồ đều đưa đến đất trời cộn hưởng.

Chờ khi âm thanh cộng hưởng càng mãnh liệt, không gian trước mặt Khương Bách Tuyệt vỡ vụn, ánh sáng màu vàng tràn ra như sóng nước, hóa thành một đạo ánh sáng bảy màu, ngưng tụ thành một vầng sáng.

Khương Bách Tuyệt nhìn thấy ánh sáng này, thần thái có chút kích động, ngay cả hay tay đều run rẩy, không chút do dự, trực tiếp bước ra một bước, thân thể để ánh sáng bảy màu bao phủ lại.

Giây lát sau, Khương Bách Tuyệt mở hai mắt ra.

Lúc này, hắn đã rời khỏi vách núi, đang đứng trên một cái đài cao, trong hư không có linh lực trôi nổi bất định, so với ngoại giới thì dày đặc hơn gấp mười lần, nhưng tụ thành sương mù, vô cùng tinh khiết.

Khương Bách Tuyệt cũng không để ý quá nhiều đến thứ này, vội vàng đi về phía trước, chỉ thấy bên trong tầm mắt của hắn, hiện ra một vũng cổ tuyền màu vàng, không có gợn sóng, không dính hạt bụi, giống như một thứ cổ kính, tồn tại không biết bao nhiêu năm tháng.

-Rốt cục cũng tới nơi này lần thứ hai rồi!

Khương Bách Tuyệt tràn đầy kích động, hắn đạp lên hư không, chậm rãi rơi xuống bên cạnh cổ tuyền, ngón tay búng ra một cái, lần thứ hai thả ra một giọt nước màu vàng.

Vù một tiếng!

Giọt nước màu vàng bốc lên, trôi nổi ở trên cổ tuyền, giọt nước run rẩy, làm cổ tuyền có một ít gợn sóng.

Trong khoảnh khắc này, cả vùng không gian đầy rẫy khí tức vô thượng, sóng nước càng ngày càng dày đặc, cuối cùng, ngưng tụ lại, làm cho linh lực xung quanh lăn lộn.

Khương Bách Tuyệt trợn to hai mắt, tròng mắt đỏ đậm, dùng một đôi mắt tham lam nhìn cỗ khí tức này, mỗi lần nó phun ra nuốt vào, vẻ mắt hắn liền dự tợn hơn một phần, khiến người ta sởn gai gốc.

-lần trước, ta may mắn được một giọt, liền có thể ngưng tụ ra địa đồ Di Thiên Sơn, chưởng không một phần bí cảnh, cả vũng cổ tuyền trước mặt này, ẩn chứa ngàn vạn giọt nước, chỉ cần ta có thể thu hết, Di Thiên Sơn chính là của ta, bất luận người nào cũng không thể cướp đi.

-Như thế, y bát truyền thừa của di thiên võ hoàng, ngoại trừ ta ra thì không thể là ai khác, mà ta cũng có thể bước vào cảnh giới võ hoàng, đừng nói là Thất Tinh Cốc, cho dù là Bắc Hoang Vực đều về tay ta!

Khương Bách Tuyệt nhìn những giọt nước màu vàng đang lăn lộn, trong đầu mơ tưởng viển vông, đương nhiên, sát ý trong mắt hắn vẫn không tiêu tan chút nào, ngược lại càng dày đặc.

Vốn là, kế hoạch của hắn sau khi tiến vào Di Thiên Sơn, liền dựa vào giọt nước màu vàng, lần thứ hai tới chỗ này, nhưng bởi vì Sở Hành Vân, hắn mới thay đổi kết hoạch, muốn đem Sở Hành Vân đánh chết trước, phát tiết lửa giận trong lòng.

Nhưng mà, liên tục hai ngày, hắn không tìm được ba người Sở Hành Vân, còn nhiều lần mất mặt, nên tính tình càng trở nên hung hăng, tức giận vô cùng.

Bởi thế, hắn mạnh mẽ áp chế cừu hận, đi đến vách đá, lợi dụng giọt nước màu vàng, được nắm quyền của Di Thiên Sơn, sau khi lấy được cổ tuyền, sẽ truy sát Sở Hành Vân.

-THì ra, nghe đồn cổ tuyền thần bí bên trong Di Thiên Sơn, chính là do ý chí của di thiên võ hoàng ngưng tụ, ý chí không tiêu tan, cổ tuyền không cạn, người thường được một giọt, có thể cảm ngộ ý chí võ hoàng, chạm tới một tia thiên địa chân lý, cũng khó trách ngươi có thể đột phá niết bàn cảnh.

-Một giọt nước ẩn chứa ý chí võ hoàng, chiếm được, liền có thể chưởng khống một phần Di Thiên Sơn, như vậy xem ra, ý nghĩa tồn tại của cổ tuyền, không tầm thường, vô cùng có khả năng liên quan đến sự tồn tại của Di Thiên Sơn.

Trong thời giang Khương Bách Tuyệt đang mơ tưởng, bỗng nhiên một âm thanh vang lên trong hư không, cực kỳ rõ ràng, làm Khương Bách Tuyệt trợn to hai mắt, quay đầu nhìn về phía âm thanh phát ra, quát lớn:

-Ai, đi ra cho ta!

Khương Bách Tuyệt gắt gao nhìn về phía trước, chỉ thấy trên đài cao, một bóng người gầy gò chậm rãi đi tới, trên khuôn mặt vàng như nghệ kia, đầy vẻ bừng tỉnh, ánh mắt lướt qua Khương Bách Tuyệt, liền tập trung ở trên cổ tuyền màu vàng, tinh mang lấp lóe không ngớt.

-Lại là ngươi?

Khương Bách Tuyệt chỉ là Sở Hành Vân, nói chuyện có chút ấp úng, hắn không thể tin được, Sở Hành Vân lại xuất hiện ở nơi này, hơn nữa, theo lời Sở Hành Vân nói, hắn không hiểu, hắn làm sao biết được cổ tuyền, lại biết được tên di thiên võ hoàng.

So với khiếp sợ của Khương Bách Tuyệt, Sở Hành Vân rất thong dong, nụ cười càng dày dặc, đáp lại:

-Cái vấn đề này, hắn là ngươi nên hỏi lại chính mình đi, nếu ngươi không dẫn đường, làm sao ta có khả năng đi tới đây?

-Ta dẫn đường?

Đầu tiên là Khương Bách Tuyệt hơi ngưng lại, sau đó ngộ ra, gầm lên:

-ngươi, ngươi lợi dụng ta!

Cũng chính lúc này, Khương Bách Tuyệt rõ ràng một việc, điểm sáng biến mất, chính là do Sở Hành Vân luôn đi theo phía sau hắn, đồng thời cùng theo hắn bước vào cổ tuyền.

-Cái tên này, đến cùng là thần thánh phương nào, một đường đi theo ta đến đây, lại vì cái gì, lời ngươi vừa mới nói là ý gì, mau chóng nói cho ta biết!

Sau thời gian thất thần, Khương Bách Tuyệt phun ra một chuỗi câu hỏi, hắn mơ hồ cảm giác được, nam tử áo đen trước mặt này, rất có thể biết được cái gì đó, chờ khi mọi việc rõ ràng, động thủ cũng không muộn.

Hắn là tu vi niết bàn, toàn lực ra tay, muốn giết một tên âm dương tầng bốn, căn bản là không có độ khó.

-Những vấn đề này, ta không có nghĩa vụ trả lời ngươi!

Sở Hành Vân đứng trên đài cao, nhìn xuống bên dưới, hắc quang lóe lên, ma khí trên người tỏa ra, bao chùm toàn thân hắn.

-Vốn là ở bên ngoài Thanh trần các, cái mạng của ngươi, ta đã nắm trong tay, nhưng vì cũng cổ tuyền này, ta mới cho ngươi sống thêm năm ngày, cũng là năm ngày đắc ý.

-hiện tại, tiếng chuông bỉ ngạn đã vang lên, ngươi hỏi những vấn đề này, sợ rằng không bao giờ có giải đáp.

Từng tiếng lạnh lẽo từ trong miệng Sở Hành Vân phun ra, hắn liên tục đi lên phía trước, từng bước đến gần Khương Bách Tuyệt, ma ý càng ngày càng đậm hơn, hàn ý lan tràn ra, để Khương Bách Tuyệt rùng mình.

Con ngươi hắn âm trầm, khuôn mặt cực kỳ khiếp người, đang nói nói gì đó, trong tầm hắn, vẻ mặt nam tử áo đen kia đột nhiên thay đổi, hình thể cũng biến hóa, ánh sáng lấp lóe lên, đâm vào mắt hắn có chút đau đớn.

Khi ánh sáng tỏa đi, Khương Bách Tuyệt nhìn lại, lập tức phản chiếu ra gương mặt thanh niên tuấn dật.

Thanh niên kia, đang cười, nụ cười yêu dị, nhưng càng giống ma quỷ hơn!

Team: Vạn yên chi sào

Nguồn: truyenyy.com






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch