Sau lần được Diêu Tuấn và Diêu Đình mời tham gia tiệc rượu, Phương Bình không còn tiếp tục ra ngoài nữa, chú tâm vùi đầu vào tu luyện Phi Lôi Thần chi thuật.
Bản thân và Ảnh Phân Thân cùng đồng thời tu luyện, tiến độ tu luyện rõ ràng nhanh hơn so với tu luyện một mình.
Đáng tiếc, Ảnh Phân Thân thu được vẻn vẹn chỉ là kinh nghiệm tu luyện, quá trình rèn luyện thân thể cũng không thể khai phát và nâng cao năng lực, dẫn đến tác dụng tăng lên cảnh giới.
"Nhiều nhất một tuần nữa là ta có thể vận dụng Phi Lôi Thần chi thuật cho thực chiến, chỉ là dùng vũ khí gì để gánh chịu Phi Lôi Thần thuật thức thì còn phải được cân nhắc kĩ hơn".
Phi Lôi Thần thuật thức là một loại ấn ký, ngoại trừ do bản thân xóa đi, nếu không một khi đã in dấu lên rồi, người khác rất khó có thể thanh trừ nó.
Trong Naruto, trên thân Uchiha Obito đã từng bị Namikaze Minato in dấu Phi Lôi Thần thuật thức lên, một mực không thể giải, thẳng đến khi hắn trở thành Jinchuuriki Thập Vĩ mới xóa bỏ được, từ đó có thể thấy Phi Lôi Thần thuật thức rất khó giải quyết.
Chỉ là trong trường hợp này cũng còn có một tiền đề, đó chính là vật dẫn của Phi Lôi Thần thuật thức không bị phá hư, nếu như vật dẫn bị phá hủy, Phi Lôi Thần thuật thức tự nhiên không có khả năng tồn tại được.
"Kim loại bình thường khẳng định không được, không đủ cứng rắn, rất dễ dàng bị phá hư, tốt nhất là dùng loại hợp kim luyện chế vũ khí ma hóa."
"Dạng kim loại này, gia tộc Giác Tỉnh giả hẳn là có cất giữ nhỉ? Không biết có thể tìm Diêu Tuấn hoặc Phàn Huyên mua sắm một ít hay không, mà, sau khi thanh toán xong thi thể Tứ giai Ma Vật 100 ngàn, trong thẻ ngân hàng chỉ còn lại 400 ngàn, không biết có đủ hay không?"
Nghĩ đến bên trong thẻ ngân hàng có mỗi 400 ngàn, Phương Bình lập tức không khỏi hơi phân vân.
Lấy địa vị bây giờ của hắn ở khu căn cứ Hách An, nếu là hỏi mua phía Diêu gia hoặc Phàn gia, hẳn là có thể mua được đấy, điều duy nhất mà hắn lo lắng chính là, 400 ngàn còn dư lại trong thẻ ngân hàng có đủ thanh toán hay không.
Độ quý giá của kim loại có thể chế tạo vũ khí ma hóa đương nhiên không cần phải nói, với lại nhu cầu về số lượng của hắn rất lớn, 400 ngàn chưa chắc đủ thanh toán.
Giữa trưa, Phương Bình dừng lại nghỉ ngơi ăn cơm, dùng di động mở xem diễn đàn bản địa.
[Trần Tinh nuối tiếc đã thất bại dưới tay Giác Tỉnh giả đến từ bên ngoài.]
[Bành Trùng và Giác Tỉnh giả đến từ bên ngoài cùng lưỡng bại câu thương.]
[Yến Tuyết thất bại dưới tay Giác Tỉnh giả đến từ bên ngoài.]
[Giác Tỉnh giả đến từ bên ngoài khiêu chiến Hạng Khâu.]
. . .
Trong diễn đàn cực kỳ náo nhiệt, tất cả tin tức đều là có liên quan đến Giác Tỉnh giả từ bên ngoài căn cứ.
"Khu căn cứ Song Phong sao?"
Ấn mở ngẫu nhiên một cái tin, Phương Bình lật xem.
Mấy ngày gần đây, lần lượt có nhiều Giác Tỉnh giả trẻ tuổi bị Giác Tỉnh giả đến từ khu căn cứ Song Phong khiêu chiến, bại nhiều thắng ít, trong lúc nhất thời, tin đồn "sói đến rồi" được các Giác Tỉnh giả trong khu căn cứ Hách An truyền ra.
"Hi vọng không có phiền phức tới cửa!"
Lật nhìn một hồi, Phương Bình đóng lại diễn đàn bản địa.
Những Giác Tỉnh giả trẻ tuổi đến từ khu căn cứ Song Phong này đều là khiêu chiến những Giác Tỉnh giả có danh khí ở khu căn cứ Hách An, không phải hắn tự cảm thấy bản thân tốt đẹp, mà chính xác hiện tại hắn cũng được xem như rất có danh khí trong khu căn cứ Hách An, nói cách khác hắn rất có thể trở thành mục tiêu của một số người.
Buổi chiều, Phương Bình tiếp tục tu luyện Phi Lôi Thần chi thuật.
Một chiếc xe taxi chạy tới nơi ở của Phương Bình, đến trước cửa dừng lại, từ bên trong xe đi xuống một người trẻ tuổi.
Ánh mắt người trẻ tuổi nhìn lướt qua bảng địa chỉ, đi lên trước, gõ cửa nhà Phương Bình.
"Phiền phức tới cửa!"
Phương Bình đang tu luyện Phi Lôi Thần chi thuật thì dừng lại, cách rất xa nhau, hắn cũng đã cảm giác được người trẻ tuổi này, hắn ngược lại là hi vọng đối phương không phải đến đây vì hắn, đáng tiếc không như mong muốn, đối phương rõ ràng là đến đây tìm hắn.
Bản thân Phương Bình không hề rời khỏi phòng, mà phái ra Ảnh Phân Thân tiến đến mở cửa.
Cửa phòng mở ra, Phương Bình gặp được một người trẻ tuổi mặc quần áo thể thao ôm sát, hai cánh tay của người trẻ tuổi này so với người bình thường càng lớn, buông xuống hai bên thân, trông rất bắt mắt.
"Ngươi là Phương Bình?"
Nhìn thấy Phương Bình, người trẻ tuổi hỏi.
"Không phải, ngươi tìm lộn người."
Phương Bình phủ định, hiện tại hắn hoàn toàn chính xác không phải Phương Bình, hắn chỉ là ảnh phân thân của Phương Bình.
"Thật có lỗi, ta có lẽ lầm rồi."
Người trẻ tuổi xin lỗi một tiếng, nghi ngờ lấy điện thoại di động ra xem, sau một khắc không khỏi có chút tức giận nói.
"Không đúng, ngươi chính là Phương Bình!"
"Ta chỉ là có ngoại hình giống với Phương Bình mà thôi."
Mặt Phương Bình không chân thật nhưng lại rất đáng tin nói, bởi vì là ảnh phân thân đương nhiên ngoại hình phải giống rồi.
"Mặc kệ ngươi có phải Phương Bình hay không, đánh với ta một trận."
Người trẻ tuổi tức giận nói.
"Ta không có hứng thú, ngươi đi tìm những người khác đi."
Phương Bình quả quyết cự tuyệt.
"Không phải do ngươi quyết định!"
Người trẻ tuổi hừ lạnh một tiếng, một trảo bất ngờ chụp vào Phương Bình.
Theo tay của hắn chụp tới, một bàn tay khổng lồ hơi mờ từ trong không khí ngưng tụ ra, công kích về phía Phương Bình.
Bàn Tay Hư Không, đây là năng lực thứ nhất của hắn, ngưng tụ ra bàn tay lớn từ hư không có được lực công kích cường hãn, vừa có thể dùng để công kích, cũng vừa có thể dùng cho việc trói buộc.
"Còn muốn bức ta động thủ hay sao?"
Nhìn thấy bàn tay mờ ảo đánh tới, ánh mắt Phương Bình lộ ra lãnh ý, hỏa diễm bay lên trước người, thiêu đốt bàn tay khổng lồ.
Oanh!
Chiêu thức kia bị ngăn lại, dưới hỏa diễm cuồng bạo cũng biến mất.
"Quả nhiên có thể lấy Nhị giai chiến Tam giai!"
Nhìn thấy Bàn Tay Hư Không bị Phương Bình dùng hỏa diễm đốt cháy, nam tử trẻ tuổi không kinh sợ mà còn lấy làm hưng phấn.
Hắn là một vị Tam giai Giác Tỉnh giả, sở dĩ sẽ tìm gặp Phương Bình, là bởi vì trong khu căn cứ Hách An có nghe đồn, Phương Bình có thực lực Nhị giai chiến được Tam giai, cho nên hắn tìm tới.
Bây giờ thấy Phương Bình thật sự có thể lấy Nhị giai chiến Tam giai, hắn không khỏi hưng phấn, này mới là đối thủ hắn muốn
Bá, bá ——
Tay trái tay phải của hắn cùng nhau vung ra, hai cánh tay hư ảo càng thêm to lớn xuất hiện, tựa như hai cái cối xay to lớn, đánh tới hướng Phương Bình.
Oanh, oanh ——
Trước người Phương Bình tràn ngập hỏa diễm, hai cột hỏa diễm phun ra, đụng vào hai bàn tay khổng lồ, truyền ra tiếng vang ầm ầm.
Nhưng không như dự liệu dễ dàng mà hắn đoán trước, hỏa diễm cuồng bạo cùng hai cánh tay ảo kia giằng co với nhau.
Năng lực Mera Mera no Mi của Phương Bình tại cùng cảnh giới được xưng uy lực cường đại, đủ để xếp vào năng lực thượng đẳng, lấy cảnh giới Tam giai Giác Tỉnh giả của Phương Bình thôi động, uy lực có thể tưởng tượng là kinh người.
Thế mà Bàn Tay Hư Không của đối phương có thể giằng co cùng năng lực Mera Mera no Mi, từ đó kết luận được rằng năng lực của đối phương tất nhiên cũng là năng lực thượng đẳng.
"Có thể ngăn cản Bàn Tay Hư Không khi ta đã dùng toàn lực? Ha ha, đúng người!"
Phương Bình kinh ngạc, nam tử trẻ tuổi càng thêm kinh ngạc, sau khi kinh ngạc thì là kinh hỉ, đối thủ như vậy mới có tính khiêu chiến, nếu như quá yếu, ma luyện cũng không có ý nghĩa.
"Hừ —— "
Đuôi lông mày của Phương Bình chau lên, hắn không có dự định cho kẻ khác làm bồi luyện.
Bỗng nhiên, ngọn lửa quanh người hắn biến mất, sau đó không khí lạnh lẽo trắng xóa bỗng nhiên lấy hắn làm trung tâm khuếch tán ra, một phạm vi lớn bị đóng băng.
Hai cái bàn tay mờ ảo kia đang chặn lại năng lực Mera Mera no Mi trong khoảnh khắc bị hóa đá đông kết lại.
Không chỉ có như thế, càng có băng lạnh lan về hướng nam tử trẻ tuổi, lúc nam tử trẻ tuổi còn không kịp phản ứng đã đóng băng cả đối phương, chỉ còn chừa lại cái đầu là không bị.
Năng lực Hie Hie no Mi là đồng cấp với năng lực Mera Mera no Mi, uy lực còn mạnh hơn năng lực Mera Mera no Mi, dù cho không đạt đến cấp độ năng lực siêu hạng, nhưng tất nhiên cũng là đã tiệm cận.
Vừa sử dụng lập tức hiện ra uy lực kinh người, chẳng những chặn lại công kích của nam tử trẻ tuổi, càng là trong nháy mắt chế ngự được nam tử trẻ tuổi.