Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 118: Luyện thành Phi Lôi Thần thuật

Chương 118: Luyện thành Phi Lôi Thần thuật




Trans&Edit: Bích Ngọc

Bang, bang, bang!

Phương Bình lạnh mặt, bước từng bước về phía tuổi trẻ nam tử.

Tuổi trẻ nam tử sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, có do hàn khí đông lạnh, cũng có thể là do bị dọa.

Ban đầu cho rằng sẽ là một đối thủ có năng lực ngang tầm, không ngờ tới gặp phải quái vật, hắn ở trong Tam giai Giác Tỉnh giả cũng thuộc loại khá mạnh, vậy mà trong nháy mắt đã bị chế phục.

“Ngươi là… Tam giai Giác Tỉnh giả!”

Bị đông lạnh đến nỗi nước mũi chảy xuống, người trẻ tuổi kinh sợ nhìn Phương Bình.

Cho dù là năng lực siêu hạng, cũng nhiều nhất có được chiến lực vượt cấp mà thôi, muốn giống như hiện tại, dễ dàng nghiền áp một vị Tam giai Giác Tỉnh giả như hắn, tuyệt đối không thể nào.

Cho nên đối phương tất nhiên là Tam giai Giác Tỉnh giả không thể nghi ngờ.

“Muốn tìm người đánh nhau thì tìm những người khác đi, không rảnh bồi ngươi chơi!”

Đi đến bên cạnh nam tử trẻ tuổi, ánh mắt như ưng nhìn chăm chú hắn, Phương Bình lạnh lùng cảnh cáo.

Xoay người, Phương Bình trở lại sân, phía sau hắn, băng từ từ hòa tan, giải trừ trói buộc cho nam tử trẻ tuổi, nhưng hắn ta đã không còn có chút chiến ý nào.

“Trừ Hạng Khâu ra, bên trong căn cứ Hách An lại còn một tên gia hỏa khủng bố như thế!”

Lòng còn sợ hãi mà nhìn qua bóng dáng Phương Bình một cái, người này vội vàng rời đi.

Hắn đúng là muốn thông qua chiến đấu với thế hệ Giác Tỉnh giả để mài giũa chính mình, nhưng loại này chiến đấu, căn bản không phải mài giũa, mà gần như là đơn phương bị nghiền áp rồi.

Sau khi đuổi người trẻ tuổi tới cửa khiêu chiến, Phương Bình tiếp tục tu luyện Phi Lôi Thần thuật.

Vẻn vẻn phái ra một cái ảnh phân thân, đã giải quyết được Tam giai Giác Tỉnh giả tới cửa khiêu chiến, đây là thực lực của hắn hiện giờ.

Một lát sau.

Tay Phương Bình cùng tay của ảnh phân thân nhanh chóng điểm trên một khối băng ở trong viện, phía trên mặt băng xuất hiện từng cái Phi Lôi Thần thuật hoàn chỉnh.

“Rốt cuộc đạt tới xác suất trăm phần trăm thành công!”

Hồi lâu sau, Phương Bình ngừng lại, phía trên khối băng, đã chật kín Phi Lôi Thần thuật.

Chiêu Phi Lôi Thần thuật đã có thể thi triển được xác suất trăm phần trăm thành công, điều này có nghĩa là Phi Lôi Thần thuật rốt cuộc có thể dùng cho thực chiến.

“Tiếp theo là tìm kiếm kim loại thích hợp, chế tạo phi đao, dùng làm vật dẫn Phi Lôi Thần thuật.”

Phương Bình cho khối băng chi chít Phi Lôi Thần thuật tan biến, Namikaze Minato lấy kunai(*) làm vật dẫn, mà hắn còn lại là tính toán lấy phi đao làm vật dẫn, bởi vì vật liệu càng nhẹ càng tốt.

“Bốn mươi vạn khả năng không đủ, thật sự không được, chỉ có thể mua chịu, hiện tại có chuỗi cửa hàng ăn uống, ngược lại lo lắng trả không được.”

Móc ra điện thoại, Phương Bình gọi cho Diêu Tuấn.

“Alo, Phương Bình, tự nhiên gọi… cho ta?”

Chỉ mới một lát, điện thoại đã kết nối được, đầu bên kia, Diêu Tuấn thở hổn hển ra vào, tựa hồ còn đang tiến hành dở hoạt động cực kỳ kịch liệt nào đó, mà trong lúc mơ hồ có thanh âm của phụ nữ.

Không cần suy nghĩ, Phương Bình cũng có thể đoán được Diêu Tuấn vừa rồi đang làm cái gì, chuyện này hắn đã không lạ, bởi vì hắn đã gặp được chuyện tương tự quá nhiều lần, hắn thẳng thắn dò hỏi.

“Hỏi ngươi chuyện này, Diêu gia có kim loại có thể luyện chế vũ khí ma hóa không, ta muốn mua một khối.”

“Kim loại luyện chế vũ khí ma hóa? Diêu gia hiện tại không có, khoảng thời gian trước nhưng đúng là có, chẳng qua đã dùng để luyện chế vũ khí ma hóa.”

Diêu Tuấn nói.

“Cần ta giúp ngươi liên hệ gia tộc Giác Tỉnh giả khác để mua không?”

“Không cần, ta có phương thức liên hệ bọn họ, ngươi vẫn là làm xong chuyện bản thân trước đi.”

Phương Bình cự tuyệt ý tốt của Diêu Tuấn, cũng không muốn bị thiếu phụ nào đó oán hận.

Lần trước ở yến hội, bởi vì nguyên nhân cùng con cháu gia tộc Giác Tỉnh giả khác tận lực kết giao, hắn thu được không ít danh thiếp của con cháu các gia tộc Giác Tỉnh giả, lúc này vừa khéo có thể dùng được rồi.

Cắt đứt cuộc gọi với Diêu Tuấn, Phương Bình dùng di động tìm kiếm, ngừng lại tại một cái tên, sau đó gọi điện.

“Alo.”

Không lâu lúc sau, một thanh âm nữ tử vang lên, thanh âm mềm nhẹ dễ nghe, tựa như là chim sơn ca kêu to.

Chủ nhân số điện thoại đúng là Phàn Huyên.

“Phàn đại mỹ nữ, không quấy rầy đến ngươi chứ?”

Phương Bình nói giỡn nói.

“Miệng ngọt như vậy, là có việc cần ta nhỉ?”

Phía điện thoại bên kia, Phàn Huyên hơi hơi mỉm cười, nghiễm nhiên đã nhìn thấu chân tướng.

“Éc…”

Phương Bình thanh âm dừng lại, có vẻ hiện bất đắc dĩ nói.

“Ngươi có biết rằng nữ nhân thông minh quá mức sẽ khó gả đi?”

“Tại sao?”

“Bởi vì quá thông minh, không dễ lừa gạt.”

“Rõ ràng là được khen, sao ta lại vui không nỗi thế này?”

Phía bên kia, thanh âm Phàn Huyên dở khóc dở cười.

“Nói đi, có chuyện gì?”

“Phàn gia có kim loại luyện chế vũ khí ma hóa sao? Ta muốn mua một khối.”

“Kim loại luyện chế vũ khí ma hóa? Ngươi chờ một lát, ta dò hỏi một chút.”

Một lát sau, thanh âm Phàn Huyên lại lần nữa vang lên.

“Có, ngươi qua đây, biết chỗ chưa?”

“Biết.”

Phương Bình gật đầu, trong lòng bổ sung một câu, chẳng những biết còn tới rất nhiều lần.

Khởi động xe vận tải nhỏ, Phương Bình ngựa quen đường cũ mà đi tới biệt thự Phàn gia, lúc này đây, không còn dùng Doa Doa no Mi (chỗ này lão tác ngáo hay sao ấy, mạn phép sửa), mà là quang minh chính đại mà tới cửa bái phỏng.

“Tới!”

Phàn Huyên dẫn Phương Bình vào biệt thự, đối phương mặc trên cơ thể một chiếc váy ngắn có hai dây màu vàng(**), từng mảng da thịt trắng như tuyết lộ ra.

Cùng trang phục ngày thường hoàn toàn bất đồng, là lối ăn mặc ở nhà, mỹ lệ đến bức người đồng thời lại mang theo vài phần lười biếng.

Được đối phương dẫn dắt, Phương Bình gặp được một phụ nhân nhìn đã ngoài sáu mươi, người này chính là gia chủ Phàn gia, Phàn Cầm Liên, một vị thực lực không kém gì Diêu Thiết, là Tứ giai Giác Tỉnh giả.

“Phàn lão.”

Phương Bình không phải lần đầu được người này tiếp đón, hắn đã từng ở tiệc đính hôn Diêu Tuấn gặp qua đối phương.

Phàn Cầm Liên mặt lộ ý cười tiếp đón Phương Bình, rồi sau đó nàng mở một chỗ két sắt trong phòng ra.

Bên trong két sắt, có năm khối kim loại màu sắc hình dạng không giống nhau.

“Đều ở chỗ này, chính ngươi chọn đi!”

Ánh mắt Phương Bình nhìn phía năm khối kim loại, đã đã tiếp cận qua không ít tri thức hắn tức khắc nhận ra, năm khối kim loại này đều rất trân quý, là kim loại có thể luyện chế vũ khí ma hóa.

Trong đó một khối kim loại màu đỏ đậm, thậm chí trân quý tới mức đủ để dùng luyện chế vật phẩm ma hóa Tam giai.

“Phàn lão, có thể bán khối kim loại này cho ta sao?”

Cũng không có chọn lựa kim loại màu đỏ đậm, Phương Bình chọn lựa một khối màu tím chừng hơn mười cân, loại kim loại này tên là đại tử thiết, là một loại kim loại có thể luyện chế vật phẩm ma hóa Nhất giai.

Hắn cũng không có tính toán luyện chế thành vũ khí ma hóa, loại kim loại trình độ này đã cũng đủ.

“Khối kim loại này tổng cộng mười ba cân, lần mua lúc trước tốn 380000 đồng, ngươi dựa theo cái giá này trả đi.”

“Đa tạ.”

Phương Bình nói một tiếng cảm ơn, ban đầu lo lắng không đủ, chuẩn bị mặt dày chịu nợ, hiện tại xem ra nhưng không cần.

Chỉ là xong lần mua sắm này đây, hắn cơ hồ đã phá sản, tiền mặt hiện tại chỉ còn 20000 đồng.

Lại cảm ơn một phen, Phương Bình cáo từ rời đi, hắn đã gấp không chờ nổi muốn hòa tan khối kim loại này để luyện chế thành phi đao, hóa thành vật dẫn cho Phi Lôi Thần thuật.

Phương Bình rời đi, ánh mắt Phàn Cầm Liên nhìn phía Phàn Huyên, hình như có thâm ý, nói.

“Cảm thấy hắn thế nào?”

Phàn Huyên tự nhiên có thể nghe ra được ý tứ trong lời nói đối phương, suy tư một lát sau nói.

“Không chán ghét.”

“Vậy là tốt rồi.”

Trên mặt Phàn Cầm Liên lộ ra ý cười hài lòng.

Lấy thiên phú Phàn Huyên biểu hiện ra ngoài, Phàn gia tự nhiên không có khả năng gả đi, lựa chọn cuối cùng tất nhiên là tuyển con rể vào cửa.

Phương Bình không phải là con cháu của gia tộc Giác Tỉnh giả mà lại có được thiên phú không kém gì con cháu kiệt xuất của các gia tộc Giác Tỉnh giả, không thể nghi ngờ đó là thực lựa chọn tốt.

-------------

(*)Kunai: Là ám khi hay dùng trong Naruto, hình thoi sắc bắn, là loại dao găm Nhật Bản.

(**)Màu vàng, bản gốc là hoàng sắc [huángsè] còn có nghĩa là hủ bại, dâm đãng :3

DG: Main mà ở rể thì ta không dịch nữa :’(






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch