Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 230: Muốn đối phó ta, liền đến a

Chương 230: Muốn đối phó ta, liền đến a




Dịch giả: Lãnh Phong - Beta: Hắc Dược

"Đối phó ta cũng là thôi, lại còn làm liên luỵ cả người vô tội.”

Phương Bình nắm chặt nắm đấm.

Quan hệ giữa hắn cùng Bành Trùng, tự nhiên không thể nói được là đủ thân cận, cho dù đối phương chết ở trong nhiệm vụ nào đó, hắn cũng nhiều nhất sẽ hơi tiếc hận, còn thương cảm, đó là không thể, quan hệ còn chưa tới trình độ đó.

Nhưng bây giờ đối phương nhưng bởi vì hắn mà gặp phải chuyện bị Ma Nhân tộc khống chế tinh thần, cái này liền không khỏi để cho hắn phẫn nộ rồi.

Đối phương là bởi vì hắn mà bị liên lụy, hắn không thể đối với người chịu liên lụy vì hắn mà ngoảnh mặt làm ngơ.

"Cái gì, Bành Trùng là bị. . . khống chế tinh thần? Vậy bây giờ. . . làm sao bây giờ?"

Nghe được suy đoán của Phương Bình, người có quan hệ tốt nhất với Bành Trùng ở đây là Trần Tinh nhất thời lo lắng.

Theo hắn biết, phương diện thao túng tinh thần là cực kỳ nguy hiểm, một lần sai sót, Bành Trùng thậm chí khả năng bởi vậy mà vĩnh viễn không khôi phục lại thần trí được.

"Phương Bình, ngươi cũng có năng lực loại tinh thần, có thể hay không giải trừ khống chế cho Bành Trùng?"

Yến Tuyết hỏi.

"Năng lực của ta không thích hợp."

Phương Bình lắc đầu, cho dù đồng dạng là năng lực loại tinh thần, cũng sẽ có rất nhiều đặc tính thiên hướng, có thiên hướng tại thôi miên, có thiên hướng tại ảo thuật, hiểu được thiên hướng tại khống chế tinh thần, có nhưng là thiên hướng tại can thiệp vật chất.

Mangekyou Sharingan vĩnh hằng là thiên hướng tại ảo thuật.

Bên trong số ảo thuật liên quan đến Sharingan không có cái nào làm được khống chế phương diện tinh thần.

Kotoamatsukami đúng là có thể làm được, dù sao Kotoamatsukami đã từng giúp Uchiha Itachi giải trừ khống chế Uế Thổ Chuyển Sinh, ngay cả Uế Thổ Chuyển Sinh khống chế đều có thể giải trừ, chớ nói chi là loại khống chế tinh thần này.

Chỉ là, Kotoamatsukami còn phải đợi đến mấy năm sau để khôi phục thời gian chờ, khoảng cách hắn lần trước sử dụng còn chưa đủ hai năm, hắn bây giờ, còn không cách nào vận dụng Kotoamatsukami.

"Vậy làm sao bây giờ?"

Trần Tinh lo lắng.

"Ta biết một người, nàng có thể giải trừ loại khống chế này."

Phương Bình lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại.

Điện thoại vang lên vài tiếng chuông, một giọng nói nữ nhi êm tai từ đầu dây còn lại vang lên, chính là Hồ Ngạo Nhi.

"Chào, Phương Bình."

"Xin chào, Hồ Ngạo Nhi tiền bối, một vị bằng hữu của ta bị người dùng năng lực tinh thần khống chế, không biết ngươi có biện pháp nào để giải trừ hay không?"

Phương Bình liền vội vàng nói.

"Bị năng lực tinh thần khống chế? Ta không dám hứa chắc, then chốt vẫn là muốn xem người thao túng năng lực tinh thần này mạnh hay yếu, ta hiện tại ở Ma Vật các, ngươi mang bằng hữu ngươi tới đi."

Tiếng của Hồ Ngạo Nhi vang lên.

"Được, vậy ta liền đưa hắn đến."

Phương Bình cúp điện thoại.

"Phương Bình, đầu bên kia điện thoại chẳng lẽ là người đứng thứ hai bảng danh sách, Hồ Ngạo Nhi tiền bối?"

Thấy Phương Bình cúp điện thoại, Yến Tuyết kinh ngạc hỏi.

"Hừm, chính là nàng."

Phương Bình gật đầu.

"Ngươi làm sao có thể quen biết Hồ Ngạo Nhi tiền bối, hơn nữa còn rất thân?"

Yến Tuyết nghi ngờ nhìn Phương Bình.

"Ờm, cùng Ma Vật các của gia tộc Hồ Ngạo Nhi tiền bối có một chút hợp tác, cho nên liền nhận thức."

Phương Bình mau mau giải thích nói.

"Đúng là Hồ Ngạo Nhi tiền bối!"

Bên trong phòng riêng, mấy người khác tất cả đều có một ít kích động.

Đối với bọn hắn, những nhân vật vô duyên với bảng danh sách, nhưng phàm là người có thể leo lên bảng danh sách, dưới cái nhìn của bọn họ, đều là nhân vật cực kỳ ghê gớm, huống chi là đứng thứ hai bảng danh sách như Hồ Ngạo Nhi.

"Quá tốt rồi, nghe nói Hồ Ngạo Nhi tiền bối sở có hữu một loại năng lực chính là khống chế tinh thần, có nàng ra tay, nhất định có thể giải trừ khống chế tinh thần cho Bành Trùng."

Trần Tinh mang theo vẻ vui mừng trên mặt, tuy rằng cũng rất kinh ngạc khi Phương Bình lại quen biết Hồ Ngạo Nhi, một đại nhân vật như vậy, chỉ là thứ hắn quan tâm hơn chính là chuyện Bành Trùng phải chịu đựng khống chế tinh thần.

Địa phương diễn ra liên hoan cách Ma Vật các cũng không xa lắm, mấy người Phương Bình ngồi taxi chạy tới, vẻn vẹn hơn mười phút cũng đã đến.

"Phương Bình tiên sinh."

Bởi vì mỗi tháng đều sẽ tới đây mấy lần, nên Giác tỉnh giả phụ trách bảo an cho Ma Vật các nhận thức Phương Bình, được Phương Bình dẫn dắt, đoàn người thông suốt đi tới văn phòng chỗ tầng cao nhất Ma Vật các.

Ở bên trong văn phòng, đoàn người nhìn thấy Hồ Ngạo Nhi cùng với giám đốc Hồ Nham của Ma Vật các.

"Hồ Ngạo Nhi tiền bối, xin nhờ."

Phương Bình trịnh trọng nói.

"Ta sẽ cố hết sức."

Hồ Ngạo Nhi thân mặc bộ váy trắng khoét sâu ngực, trên tai đeo cặp khuyên dài tua rua màu trắng, cực kỳ quyến rũ.

Hướng về Phương Bình gật gật đầu, đi tới bên cạnh Bành Trùng vẫn đang trong trạng thái bị đông cứng từ đầu trở xuống, vẫn cứ đang không ngừng giãy dụa.

Một tay đặt tại cái trán Bành Trùng, một loại sức mạnh tinh thần từ bàn tay trắng nõn của nàng, lan truyền hướng về phía trong đầu Bành Trùng.

Theo nguồn sức mạnh này lan truyền thâm nhập đầu óc Bành Trùng, Bành Trùng đang không ngừng giãy giụa đình chỉ cử động, rơi vào trạng thái hôn mê vô ý thức.

Thời gian vô tình đi qua, trên trán Hồ Ngạo Nhi hơi trượt xuống giọt mồ hôi nhỏ.

Không chỉ cần phải giải trừ khống chế, còn phải không được tạo thành tổn thương đối với Bành Trùng tinh thần, chuyện này vô cùng khó khăn, mặc dù là nàng cũng không thoải mái.

Không dám quấy nhiễu, mấy người Phương Bình không dám phát ra một chút xíu tiếng nói nào, đến chuyện hô hấp cũng không dám thở mạnh quá mức.

"Hô —— "

Nửa giờ sau, Hồ Ngạo Nhi thu tay về, nhẹ thở ra một hơi, lùi đến một bên, nói với Phương Bình.

"Hắn khống chế tinh thần đã giải trừ, chỉ là bởi vì gặp phải khống chế tinh thần, tinh thần sẽ rơi vào một quãng thời gian uể oải, giải lao một vài hôm liền sẽ tốt."

"Đa tạ Hồ Ngạo Nhi tiền bối."

Phương Bình thở phào nhẹ nhõm, nếu là Bành Trùng là do chính mình mà không cách nào giải trừ khống chế tinh thần, hoặc là lưu lại di chứng về sau, hắn chắc chắn sẽ rất là áy náy.

May là chuyện như vậy cũng không có phát sinh, khống chế tinh thần của đối phương được giải trừ thành công.

"Cảm tạ Hồ Ngạo Nhi tiền bối."

Mấy người Trần Tinh cũng lên tiếng cảm tạ.

Hướng về Trần Tinh mấy người khẽ gật đầu xem như là đáp lại, ánh mắt Hồ Ngạo Nhi nhìn về Phương Bình.

Sở dĩ xuất thủ cứu giúp, là xem ở mặt mũi Phương Bình mà thôi, còn những người khác, liền bảng danh sách đều tiến vào không được một người, tự nhiên là không gợi nổi hứng thú cho nàng.

"Xem ra ngươi bị Vu Thích dòm ngó."

"Vu Thích? Ý của ngươi là người triển khai khống chế tinh thần đối với Bành Trùng gọi là Vu Thích?"

Phương Bình liền vội vàng hỏi.

Bởi vì ở đây có người không biết tin tức về Ma Nhân tộc, Hồ Ngạo Nhi cũng không có nêu đích danh thân phận của Vu Thích, nhưng Phương Bình có thể đoán được, tên Vu Thích này tất nhiên là Ma Nhân tộc không thể nghi ngờ.

"Hừm, loại thủ pháp khống chế tinh thần này, ta đã từng thấy, chính là thủ đoạn của Vu Thích."

Hồ Ngạo Nhi gật đầu.

"Vu Thích là người như thế nào?"

"Một gia hỏa giấu đầu lòi đuôi, cho đến bây giờ, vẫn chưa có bị người trông thấy bộ mặt thật."

Trên mặt Hồ Ngạo Nhi lóe qua một tia căm tức, hiển nhiên quá trình lúc trước khi nàng cùng Vu Thích giao thiệp với nhau cũng không tính là vui vẻ gì.

Bành Trùng bị thương về mặt tinh thần, cần được tĩnh dưỡng gấp, đoàn người Phương Bình không có ở lại lâu, liền cáo biệt Hồ Ngạo Nhi, rời đi Ma Vật các.

"Vu Thích sao?"

Phương Bình đem cái này tên tạc ở trong lòng, nếu như có thể, thật muốn làm cho đối phương trải nghiệm tư vị một thoáng "Kotoamatsukami", cảm thụ một chút “mình bị người khống chế” là cảm giác thế nào.

Một chỗ khách sạn xa hoa, trong phòng khách, Vu Thích đứng ở trước cửa sổ sát đất cực lớn, nhìn dòng xe cộ qua lại nơi đường phố bên ngoài.

"Hừm, bị giải trừ rồi?"

Khi khống chế tinh thần của Bành Trùng bị giải trừ,trong lòng hắn lập tức sinh ra cảnh báo, biết khống chế tinh thần đã bị phát hiện và giải trừ.

"Không biết có thành công hay không?"

Hắn xoay người, đi tới máy pha cà phê, bắt đầu hết sức chuyên chú chế tác cà phê, nghiền nát, loại bỏ. . . Khi hắn chế biến xong xuôi cà phê, là lúc điện thoại hắn vang lên.

Cầm điện thoại lên nghe, tiếp xong điện thoại, ánh mắt lại nhìn hướng ly cà phê đang bốc hơi nóng nổi, hắn đã không còn muốn uống tí nào.

"Lại thất bại!"

Hắn đã sắp xếp một “người” gần khu vực tổ chức liên hoan, vừa nãy báo cáo, ám sát thất bại, Bành Trùng bị bắt giữ, nhưng Phương Bình lại không hề bị thương.

"Lần sau ám sát nên chọn người nào đây?"

Đổ tách cà phê đi, trong mắt Vu Thích lập loè quang mang. (B: Uổng vc…)

"Đối với quen biết người, đối phương e sợ đã có đề phòng, để người quen biết xuống tay với hắn, tỷ lệ thành công đã không lớn."

"Nếu người quen biết có tỷ lệ thành công không lớn, thế thì liền tìm người không quen biết, có thể tăng phạm vi tuyển chọn lớn lên, nói không chắc có thể tìm ra người càng thêm thích hợp để ám sát."

Tâm tình của hắn không khỏi lại lần nữa hóa tốt, đi tới máy pha cà phê, lại lần nữa tự pha cho mình một ly cà phê.

Lần này không có đổ đi, mà là nhâm nhi uống từng hớp một, gọi hắn là cuồng cà phê cũng không sai, dưới cái nhìn của hắn, đây là thứ duy nhất đáng giá tán thưởng của nhân loại. (E: Đồng loại!!! <(“))

. . .

"Tiếp đó, tất cả người cùng ta quen biết đều sắp trở thành mục tiêu cho đối phương khống chế, không chỉ là người quen biết, thậm chí là người xa lạ, đều có khả năng thành mục tiêu khống chế của đối phương."

Trở lại nơi ở, Phương Bình cẩn thận suy tính về khoảng thời gian sắp tới.

Có thể khẳng định chính là, trò chơi ám sát của đối phương tuyệt đối sẽ không liền như vậy mà đình chỉ, lần thứ hai ám sát, lần thứ ba ám sát. . . rất nhanh thì sẽ đến.

"Không biết Bành Trùng sau khi tỉnh lại, còn có thể hay không thể nhớ tới gương mặt của người này? Nhưng mà khả năng không lớn, đối phương có thể ở trong khu căn cứ Ngân Xuyên liên tiếp xuất thủ, tự nhiên không thể bởi vì nguyên nhân như vậy mà bại lộ."

Ngày thứ hai, Phương Bình nhận được điện thoại từ Trần Tinh, Bành Trùng đã tỉnh lại, nhưng đối với chuyện phát sinh trong hai ngày gần nhất này, đối phương một chút ấn tượng đều không có, tự nhiên cũng sẽ không khả năng nhớ kỹ khuôn mặt của Vu Thích.

"Quả nhiên không thể nhớ kỹ khuôn mặt."

Manh mối bên phía Bành Trùng xem như là hoàn toàn đứt đoạn, nếu muốn tìm ra Vu Thích, chỉ có thể nghĩ những biện pháp khác, nhưng chuyện muốn tìm ra đối phương nói nghe thì dễ hơn làm.

Năng lực của đối phương, ở một nơi có dân số dày đặc như khu căn cứ Ngân Xuyên này, quả thực như cá gặp nước, hoàn toàn có thể chế tạo ra đủ loại thân phận cho chính mình, nên việc tìm ra đối phương, thực sự quá khó.

Cân nhắc hồi lâu, trong mắt Phương Bình xuất hiện một tia sáng lạnh lẽo.

"Nếu muốn đối phó ta, vậy thì liền tới đi!"

Rời khỏi nơi ở, Phương Bình tiếp tục duy trì một khoảng cách với người đi đường xung quanh, nhanh chóng đi tới sảnh nhiệm vụ của Khoa Đối kháng Ma vật.

Một hồi tìm kiếm trên màn hình tinh thể lỏng khổng lồ thông báo nhiệm vụ, cuối cùng, hắn nhận nhiệm vụ đóng giữ nhà xưởng sản xuất lương thực số 2.

Cái này chính là biện pháp ứng đối hắn nghĩ tới.

Nếu đối phương ở địa phương nhiều người như cá gặp nước, vậy thì liền chuyển chiến trường đến địa phương ít người.

Không kéo tới cũng là thôi, nếu như kéo tới, chắc chắn sẽ lộ ra sơ sót, rất lớn khả năng vì vậy mà bị hắn phát hiện.

Đương nhiên, làm như vậy cũng không phải là không có nguy hiểm, rời đi khu căn cứ, liền không cách nào được Thần Tinh cấp cường giả bảo vệ đúng lúc.

Chờ đến lúc Thần Tinh cấp cường giả nhận được tin tức, chạy tới thì rất khả năng là đã nguội.

Đối với loại nguy hiểm này, Phương Bình nghĩ đến biện pháp giải quyết, hắn lấy điện thoại di động ra, bấm một số điện thoại.

"Alo, Hồ Ngạo Nhi tiền bối, ta hiện tại cần dùng tiền gấp, cho nên ta muốn ứng trước một trăm triệu."






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch