Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Ma Vật Tế Đàn

Chương 231: Không được thì đến lượt ta

Chương 231: Không được thì đến lượt ta




Trans: Hắc Dược

“Một trăm triệu? Được, ta đây liền bảo người chuyển cho ngươi.”

Không có hỏi nhiều, Hồ Ngạo Nhi lập tức đáp ứng yêu cầu của hắn.

Cùng Ma Vật các hợp tác, Phương Bình mỗi tháng đều có thể đủ đạt được vượt qua doanh thu hai mươi triệu, một trăm triệu cũng chỉ là doanh thu của năm tháng mà thôi, cũng không cần lo lắng Phương Bình còn không trả nổi, nàng tự nhiên là không có đạo lý cự tuyệt.

Rất nhanh, trong tài khoản Phương Bình liền có thêm một trăm triệu, có một trăm triệu này, hắn liền có thể ở trong thời khắc mấu chốt mượn dùng Fitzgerald hoa lệ bộc phát ra chiến lực Thần Tinh, cho dù có gặp Thần Tinh cấp cường giả, cũng đủ để một trận chiến.

Còn về Lục Dự, bởi vì nguyên nhân thân phận mẫn cảm, hắn cũng không tính toán cho đối phương ra tay.

Thế nhưng để có thể làm thủ đoạn bảo mệnh cuối cùng, hắn ra lệnh Lục Dự âm thầm đi theo.

Nếu là không địch lại, chi viện từ Khoa Đối kháng Ma vật lại không thể đuổi tới kịp thời, lúc đó liền có thể để đối phương ra tay.

Đến thời điểm khi cả mạng mình còn sắp giữ không được, tự nhiên cũng liền bất chấp cả vấn đề thân phận Lục Dự có mẫn cảm ra sao.

“Liền xem ngươi dám tới hay không!”

Khóe miệng Phương Bình lộ ra một tia cười lạnh.

Nếu đối phương dám đến, như vậy hắn liền có thể mượn chuyện lần này vạch trần dung mạo đối phương, nói như vậy, đối phương muốn thần không biết quỷ không hay mà lẻn vào khu căn cứ Ngân Xuyên liền khó khăn.

Mà nếu đối phương không tới, như vậy hắn liền có thể mượn lần này đây làm thời gian cho chính mình tranh thủ tăng thêm thực lực.

“Đây là bẫy rập!”

Biết được Phương Bình nhận nhiệm vụ đóng giữ căn cứ lương thực số 2, Vu Thích hừ lạnh một tiếng.

Không cần đoán, hắn liền có thể xác định, này tất nhiên là một cái bẫy rập nhằm vào hắn.

Năng lực của hắn, chỉ có khi được che giấu ở bên trong biển người, mới có thể phát huy ra uy lực hạn độ lớn nhất, mới có thể làm chính mình không bị phát hiện.

Nhưng đối phương, sau khi vừa lọt vào tầm nhắm của hắn thì lại lập tức tìm một địa phương yên tĩnh thưa người làm nhiệm vụ, này rõ ràng là cố ý nhằm vào hắn mà tạo ra một cái bẫy rập.

Nếu hắn tiến đến, chẳng những khuôn mặt hắn có khả năng bại lộ, thậm chí khả năng còn rơi vào vòng vây công của mấy vị Thần Tinh cấp cường giả.

Tuy rằng đối thực lực của chính mình rất là tự tin, tự tin mình có thực lực không kém gì cấp bậc Thần Tinh, nhưng cũng không có thể cam đoan khả năng sống sót dưới vòng vây của cả mấy vị cường giả Thần Tinh.

Vài ngày sau, Phương Bình tiến vào căn cứ lương thực số 2, đảm nhiệm vị trí Giác Tỉnh giả tọa trấn căn cứ lương thực số 2.

Ở trong căn cứ lương thực số 2, Phương Bình đi thăm thú một vòng, tập kích cũng không có thấy dấu hiện sẽ đến, hắn trên cơ bản có thể xác định, đối phương hẳn là sẽ không tới.

“Vẫn là sẽ không tới!”

Lưu lại ảnh phân thân tọa trấn, Phương Bình lặng yên rời đi căn cứ lương thực số 2, ra ngoài tìm kiếm săn giết ma vật.

Nơi hoang dã, một đội ngũ năm người len lỏi trong bụi cây rậm rạp tạp nham, tận lực tránh cho bản thân tạo ra tiếng động quá lớn mà tiến dần về phía trước.

Năm người ba nam hai nữ, cầm đầu là một nữ tử trung niên.

Nữ tử mặc một bộ giáp nhẹ màu đỏ cùng chiếc quần dài màu đen, sau lưng vác một thanh cự kiếm màu đen, là một vị Ngũ giai Giác Tỉnh giả.

Năm người bọn họ thuộc về một cái gia tộc Giác Tỉnh giả của khu căn cứ Ngân Xuyên.

Cùng khu căn cứ Hách An giống nhau, gia tộc Giác Tỉnh giả ở khu căn cứ Ngân Xuyên tuy rằng có thể được hưởng ưu đãi nồng hậu, nhưng mỗi năm cũng sẽ có chỉ tiêu săn giết ma vật.

Mỗi năm cần phải săn giết số lượng ma vật nhất định, nếu liên tục ba năm mà không hoàn thành được chỉ tiêu, chẳng những sẽ hủy bỏ ưu đãi, càng là sẽ bị đoạt mất tư cách gia tộc Giác Tỉnh giả.

Bá ——

Đang hành tẩu, đột nhiên, một chùm tia sáng màu xanh lục thô to xuyên qua bụi cây, hướng bên này đánh úp lại.

Phốc ——

Đang đi ở phía ngoài rìa bên trái là một nam tử, hắn ta không hề đề phòng chẳng kịp phản ứng, liền bị chùm tia sáng màu xanh lục quét trúng.

Lông tóc, da thịt, máu huyết, xương cốt, hết thảy vật chất hữu cơ trên người hắn, tất cả đều ở dưới chùm tia sáng màu xanh lục này mà bốc hơi, liền một chút ít dấu vết tồn tại cũng không có thể lưu lại.

“Vĩ Diệp……”

Dư lại bốn người, tất cả kinh hô một tiếng, kinh hãi nhìn vị trí đồng bạn bị biến mất, không lâu trước đây hắn còn sống sờ sờ, thế mà bây giờ toàn bộ đã bốc hơi.

“Nhã Diễm, sao lại thế này?”

Tuy rằng khiếp sợ cùng bi thống, nữ tử trung niên như cũ rất nhanh liền điều chỉnh lại tâm tình, này đã không phải là lần đầu tiên nàng nhìn thấy đồng bạn chết ở trước mắt mình.

Nàng quay ngoắt đầu nhìn về phía một nữ tử mi thanh mục tú, nữ tử là người có được năng lực cảm giác duy nhất trong đội ngũ ngũ của bọn họ, phụ trách tìm tòi và phát hiện ma vật.

“Ta không có cảm giác được con ma vật, ma vật có thể che chắn cảm giác của ta!”

Sắc mặt nữ tử thanh tú tái nhợt, nói.

Bá ——

Đúng lúc này, lại một chùm tia sáng màu xanh lục xuất hiện, đánh úp về ngay phía nữ tử thanh tú.

Tại một khắc này, nữ tử trung niên đã có sự đề phòng động thủ.

Rút kiếm, trên thân kiếm sáng lên chùm tia sáng màu xanh lục lộng lẫy, phách chém về phía chùm tia sáng màu xanh lục đang đánh úp lại.

Oanh ——

Chùm tia sáng màu xanh lục cùng cự kiếm sáng lên chùm tia sáng màu xanh lục va chạm, truyền ra một tiếng vang nặng nề.

Không khí bị kích động nổ ra sóng xung kích, những bụi cây chung quanh ở dưới cuồng phong bị nhổ tận gốc, đất đá bị thổi bay.

Nữ tử thanh tú cùng với hai nam tử dư lại, dưới cơn cuồng phong mà bay ngược.

Phanh!

Nữ tử trung niên bị một cổ cự lực đâm bay, ước chừng bay ra mấy chục mét, đánh vào phía trên một khối đá lớn cao mấy thước, sau khi đâm tảng đá này vỡ nát ra thì mới ngừng lại được.

Phía sau lưng nóng rát ê đau, nữ tử trung niên lại bất chấp thương thế phía sau lưng, hai mắt ngưng trọng nhìn phía trước.

Ở nơi đó, một con ma vật to lớn có ngoại hình giống bò cạp xuất hiện, trên thân nó khoác lớp giáp xác màu đen, mặt ngoài giáp xác có hoa văn màu xanh lục.

Ở phía trên cái đuôi lớn của con ma vật, có vầng sáng màu xanh lục, vừa rồi chùm ánh sáng màu xanh lục là từ chỗ này phóng xuất ra.

“Ngũ giai đỉnh phong ma vật!”

Con ma vật trước mắt, hoặc là là Ngũ giai đỉnh phong ma vật, hoặc là sở hữu chiến lực có thể so với Ngũ giai đỉnh phong ma vật, vô luận là loại nào, đối với bọn họ mà nói, đều vô cùng nguy hiểm.

Một con ma vật như vậy, ít nhất yêu cầu bốn vị Ngũ giai Giác Tỉnh giả liên thủ mới có thể chém giết, nhưng hiện tại lại chỉ có một vị Ngũ giai Giác Tỉnh giả là nàng.

“Là Ngũ giai đỉnh phong ma vật!”

Nữ tử thanh tú cùng hai nam tử chật vật bò lên, sắc mặt đều là hơi hơi tái nhợt.

Bọn họ đồng dạng thập phần minh bạch, lấy cách sắp xếp nhân lực của đội ngũ bọn họ, nếu gặp phải một con Ngũ giai đỉnh phong ma vật thì phải nếm cái mùi gì.

“Nhã Diễm, Chí Cường, Văn Phú, ba cái các ngươi đi trước, tập hợp ở địa phương đã định trước, nếu nửa giờ sau…… ta còn chưa có tới, các ngươi liền lập tức quay trở về khu căn cứ.”

Nữ tử trung niên ngưng trọng phân phó.

“Cô cô.”

Nữ tử thanh tú lo lắng đầy mặt, hai nam tử đồng dạng cũng rất lo lắng.

Có thể nói ra câu “nếu nửa giờ sau chưa tới” như vậy, hiển nhiên nữ tử trung niên cũng không có nắm chắc cơ hội đào tẩu.

“Đi mau!”

Thanh âm nữ tử trung niên trở nên nghiêm khắc quát lớn một tiếng, tiếp theo bỗng nhiên giơ kiếm huy trảm, tức khắc lại lần nữa chặn lại một chùm tia sáng màu xanh lục công kích từ xa, nhưng lại vẫn bị cự lực đâm bay.

“Chí Cường, Văn Phú, mau mang theo Nhã Diễm đi, các ngươi sẽ làm ta phân tâm!”

Vô cùng chật vật mà bò lên, nữ tử trung niên dùng kiếm trụ đỡ thân thể, lớn tiếng nói.

Hai nam tử cắn răng một cái, kéo nữ tử thanh tú chuẩn bị đào tẩu.

Chính như lời nói của nữ tử trung niên, bọn họ dù có ở lại, chẳng những không thể giúp thêm tí gì, ngược lại sẽ gây ảnh hưởng xấu.

Trong mắt nữ tử thanh tú đã rơm rớm nước mắt, nàng biết, có lẽ sau lần từ biệt ở đây, nàng sẽ vĩnh viễn không thấy được vị cô cô này nữa.

Tuy rằng đối phương rất là nghiêm khắc với nàng, ngày thường luôn là ít khi nói cười, nhưng lại đối xử rất tốt với nàng.

Tưởng tượng đến lúc sau rất có thể liền sẽ không còn được gặp lại, nàng liền không khỏi bi thống trong lòng.

“Đằng ấy ơi……”

Tại giờ khắc sinh ly tử biệt đó, một thanh âm vô duyên vang lên, chỉ thấy cách đó không xa, một vị trung niên không biết khi nào đã xuất hiện ở nơi đó.

“Nếu các ngươi không đối phó được, có thể nhường con ma vật này cho ta không?”

Người tới đúng là Phương Bình đang dùng thuật biến thân, tìm tòi hơn mười ngày, rốt cuộc tìm được một con Ngũ giai ma vật, lại không nghĩ rằng bị người khác nhanh chân đến trước.

Vốn là đã chuẩn bị từ bỏ, nhưng lại phát hiện đối phương tựa hồ có điểm ứng phó không nổi, cho nên lập tức vui vẻ đến thăm hỏi.

“Các hạ, con ma vật là Ngũ giai đỉnh phong ma vật, không bằng hai người chúng ta liên thủ!”

Nhìn thấy Phương Bình xuất hiện, nữ tử trung niên thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Gặp được Ngũ giai ma vật còn chuẩn bị săn giết nó, đối phương hẳn là một vị Ngũ giai Giác Tỉnh giả, hơn nữa thực lực chỉ sợ không yếu.

Nếu có thể cùng đối phương liên thủ, mặc dù không thể đánh đuổi cũng rất có thể thành công đào tẩu, còn về chuyện săn giết, nàng hoàn toàn không có nghĩ tới.

“Không cần, nếu ngươi cảm thấy có thể đối phó, ngươi liền đối phó, nếu ngươi cảm thấy không thể đối phó, liền nhường cho ta.”

Phương Bình lắc đầu.

Nếu cùng đối phương liên thủ, sau khi săn giết xong tất nhiên phải phân cho đối phương một phần.

Chỉ có một cái thi thể ma vật, chẳng lẽ muốn phân cho đối phương một nửa?

Lấy một nửa thi thể ma vật để hiến tế, có thể thành công hay không hắn chưa từng thử qua, mặc dù có thể thành công, hiến tế ra được nhân vật anime, chỉ sợ năng lực hoặc thiên phú cũng sẽ không quá dễ coi, rốt cuộc tế phẩm chỉ còn một nửa.

“Con ma vật này ta không đối phó được, nếu các hạ có nắm chắc, vậy xin cứ tự nhiên.”

Lưỡi kiếm uốn lượn, chém bay chùm tia sáng màu xanh lục, tạm thời ngăn trở con ma vật bò cạp, nữ tử trung niên quyết đoán lui hẳn về phía sau.

Nếu đối phương có nắm chắc phần thắng, nàng tự nhiên là rất vui lòng nhường cho đối phương, rốt cuộc một con ma vật như vậy, hoàn toàn không phải nàng có đủ khả năng ứng phó.

“Vậy là tốt rồi.”

Phương Bình gật đầu, rời đi vị trí đang đứng, nhanh chóng nhào hướng con ma vật bò cạp.

Vận dụng Trạng thái Tiên Nhân, hắn hai mắt xuất hiện ảnh nhãn màu đỏ, khí tức trên người tăng cườngới tốc độ khủng bố, khí phách kinh người từ trên người hắn lộ ra.

“Khí tức thật là đáng sợ.”

Lui về phía sau, nữ tử trung niên giật mình nhìn Phương Bình.

Có thể sở hữu khí tức kinh người như thế, thực lực của đối phương tất nhiên không yếu, có lẽ đối phương thật sự có khả năng giết chết con ma vật Ngũ giai đỉnh phong này.

Con ma vật bò cạp cũng đã phát hiện ra khí tức kinh người trên người Phương Bình, nhận thấy được sự uy hiếp, nó từ bỏ nữ tử trung niên, xác nhận Phương Bình là mục tiêu.

Bá ——

Cái đuôi lớn phía cuối thân nó định vị Phương Bình, rồi sau đó một chùm tia sáng màu xanh lục, tựa như là cây kiếm huỳnh quang, hướng Phương Bình quét tới.

Phần phật!

Quanh thân Phương Bình bốc cháy lên ngọn lửa kim sắc, lấy hắn làm trung tâm, phạm vi mấy chục mét gần đó tất cả đều bị bao phủ ở bên trong ngọn lửa kim sắc.

Đối mặt đòn công kích từ chùm tia sáng màu xanh lục, một bàn tay khổng lồ xuất hiện từ ngọn lửa kim sắc, một bạt tai tát vỡ chùm tia sáng màu xanh lục.

Răng rắc!

Chùm tia sáng màu xanh lục mà nữ tử trung niên chống đỡ không được, ở trong bàn tay khổng lồ từ ngọn lửa kim sắc lại bị bóp nát dễ dàng, nhẹ nhàng tựa như là bóp nát một cây gỗ mục.

Sau khi dung nhập Thuần chất dương viêm, năng lực Mera Mera no Mi biến dị khi đối mặt với ma vật cũng là lúc có được tác dụng khắc chế cực cường.

Dù một kích uy lực toàn phần, đối mặt năng lực này, cũng chỉ có thể đủ phát huy ra bảy thành.

Ong ——

Công kích bị chặn lại, con ma vật bò cạp cảm giác được sự uy hiếp nghiêm trọng, trên cái đuôi lớn lại có chùm tia sáng màu xanh lục lập loè, một chùm tia sáng màu xanh lục có uy lực càng mạnh hơn so với vừa rồi đang được hình thành.

Vèo!

Nhưng vào lúc này, ban đầu Phương Bình còn đang ở nơi xa, lại là trong thời gian ngắn xuất hiện bên cạnh con ma vật bò cạp.

Là năng lực Thần tốc, hắn ở trong nháy mắt bộc phát ra tốc độ vượt qua vận tốc âm thanh.

Oanh ——

Ngọn lửa kim sắc hóa thành cự quyền chùy đánh ở trên người con ma vật bò cạp, mang theo đám lửa kim sắc thiêu đốt trên người con ma vật bò cạp bay ngược.

Số lượng lớn cỏ cây, đất đá bị đâm bay, một ngọn ụ đất lớn đều bị đâm sụp, cây cối chung quanh bị ngọn lửa kim sắc bén lên, hừng hực bốc cháy.

“Thực lực quá mạnh!”

Nữ tử trung niên cùng ba người nữ tử thanh tú lui đến nơi xa, nhìn chăm chú chiến trường bên này.

Nhìn thấy Phương Bình nhẹ nhàng chặn lại công kích của con ma vật bò cạp, còn có thể đánh bay con ma vật bò cạp, trong mắt lộ vẻ khiếp sợ.

Khó trách không được bị cự tuyệt liên thủ, ra là đối phương thật sự có nắm chắc khả năng một mình săn giết con Ngũ giai đỉnh phong ma vật này.

“Cô cô, thực lực như vậy, theo lý thuyết không nên là kẻ vô danh, như thế nào trước đây chúng ta chưa bao giờ nghe nói qua?”

Nữ tử thanh tú Nhã Diễm nghi hoặc hỏi.

“Không rõ ràng lắm, trước đây chưa bao giờ gặp qua người này, người này hẳn là không phải là người của khu căn cứ Ngân Xuyên.”

Nữ tử trung niên suy đoán nói.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch